Lạc Dao vẫn thản nhiên như không.
"Người đang câu giờ không phải là anh sao?"
Vẻ mặt coi trời bằng vung của cô làm tên Mặt Sẹo nuốt nước miếng cái ực, cười một cách cực kỳ dâm đãng: "Lạc Dao, cô ngoan ngoãn hầu hạ tôi một tháng, tôi sẽ không động thủ, bằng không nếu cô bị đánh thương, tôi cũng xót xa lắm đấy."
"Xem ra không còn ai khác nữa rồi."
"Cái gì?"
Mặt Sẹo vừa dứt lời, đã thấy Lạc Dao tay trái cầm ô, chạy đà vài bước, giơ chân đá thẳng về phía hắn. Mặt Sẹo vội vàng né tránh, nhưng giây tiếp theo nắm đấm của Lạc Dao đã ập đến, hắn muốn tránh nhưng khổ nỗi tốc độ cơ thể không theo kịp.
"Bốp."
Nắm đấm phải nện thẳng vào má trái của hắn, đống mỡ thừa rung rinh mấy hồi, khóe môi rỉ ra một vệt máu.
Mặt Sẹo nhìn đám đàn em vẫn đang ngây người, gầm lên giận dữ: "Đứng đờ ra đó làm gì? Lên đi chứ!"
Mưa rơi tầm tã như thể ông trời vừa mở cửa xả lũ, tiếng gào thét thảm thiết vang lên không ngớt, máu hòa vào nước mưa, nhanh chóng bị gột rửa sạch sẽ.
Cách đó không xa, trên ban công tầng hai của một tiệm massage chân, có hai người đàn ông đang đứng.
"Người phụ nữ này gắt thật đấy." Mao lão đại có chút may mắn, lần trước bị cô nàng này đánh xong hắn đã không có ý định trả thù, "Chọc không nổi, thật sự chọc không nổi."
Tên đàn em đứng sau hỏi: "Đại ca, chúng ta có cần giúp một tay không?"
"Chú mày nghĩ cô ấy cần chúng ta giúp chắc?"
Tên đàn em nhìn cảnh tượng "bán hành" một chiều đằng kia, câm nín luôn.
Mao lão đại móc điện thoại ra: "Nhưng mà tặng một cái ân tình thì vẫn được."
...
Tần Luật ngồi trên taxi, không ngừng thúc giục tài xế chạy nhanh hơn.
Nghĩ đến cuộc điện thoại vừa nhận được, tim anh cứ đập thình thịch vì sợ hãi. Dù Tần Luật biết Lạc Dao rất lợi hại, nhưng có giỏi đến đâu thì cô cũng chỉ là một người bình thường, không phải ba đầu sáu tay, đối mặt với trận vây đánh được dàn xếp kỹ lưỡng của Mặt Sẹo, làm sao có thể rút lui an toàn?
Vì quá lo lắng mà Tần Luật hoàn toàn quên mất việc Mao lão đại đã nói với anh rằng Lạc Dao đang xử lý mọi chuyện cực kỳ nhàn nhã.
Xe còn chưa đến phố bar, Tần Luật đã nhờ ánh đèn xe nhìn thấy một đống hỗn độn phía trước từ xa. Anh giật mình, xe vừa dừng hẳn, tiền cũng chưa kịp trả đã vội vàng lao vào màn mưa.
"Lạc Dao!"
Tần Luật chạy như điên về phía trước, vì chạy quá gấp nên chẳng mấy chốc đã ngã nhào xuống đất.
Nước mưa rơi lộp bộp trên mặt, cái chân trái đau nhức dường như đưa anh trở lại năm mười tuổi năm ấy, người đầy máu, một mình bò từ đại gia tộc họ Đường đến bệnh viện, người đi đường ai nấy đều tránh xa như thể anh là virus.
Tầm nhìn trước mắt hơi nhòe đi, Tần Luật đang định đứng dậy thì thấy nước mưa trên người ngừng rơi.
Người con gái cầm ô, ánh mắt vẫn bình thản như cũ, đôi lông mày hơi nhíu lại, giọng nói thanh lãnh đầy vẻ không hài lòng của cô vang lên: "Chẳng phải đã bảo anh ở nhà ngoan ngoãn chờ sao, không được ra ngoài... ưm..."
Chiếc ô ngay cả khi đánh nhau cũng không hề rơi, lúc này lại rơi rụng trên mặt đất.
Lạc Dao nghiêng đầu né tránh anh: "Anh lại phát sầu cái gì đấy?"
Tần Luật không hôn cô nữa, mà ôm chặt cô vào lòng, cảm nhận hơi ấm của cô, trái tim đang đập loạn xạ và nóng nảy dần bình tĩnh lại.
"Lạc Dao." Giọng anh rất thấp.
"Ừ."
"Tôi sẽ không hủy hợp đồng đâu."
"Hử?" Lạc Dao hơi thắc mắc, nhớ ra anh đang nói về thỏa thuận bao nuôi, lạnh lùng thốt: "Hừ, mười tỷ đấy, anh nghĩ anh đền nổi chắc?"
Tần Luật ôm cô, trên mặt không biết là nước mắt hay nước mưa, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười rất mãn nguyện: "Ừ, tôi đền không nổi."
"..." Đứa nhỏ này không lẽ là lúc ra ngoài vội quá, để quên não ở nhà rồi sao?
Lạc Dao thả Ngân Hà Hào ra, định hỏi ý kiến của nó, ai ngờ nó vừa được thả ra đã không nhịn được mà lải nhải: "Trời đất ơi! Ký chủ, cô không sao chứ? Ơ? Phản diện sao lại tới đây? Đám người kia... vãi chưởng! Đám người kia đều bị ký chủ đánh nằm đo ván hết rồi sao? Olala, đỉnh của chóp!"
Truyện hay tại Banxia, vui vẻ rất nhiều.
Đề xuất Huyền Huyễn: Phụ Tử Khinh Ta Không Sinh Cửu Vĩ Hồ, Nay Phải Nhận Quả Báo