Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 220: Lo mà dưỡng thương, đừng để bị viêm

Trở về phủ, sự hưng phấn toàn thân Thẩm Độ vẫn không cách nào giải tỏa được.

Hắn định luyện võ một chút, nhưng nghĩ tới vết thương trên người nên thôi, đành nhìn bức tranh kia, khẽ vuốt ve hết lần này đến lần khác.

Thẩm Bình nấp trong bóng tối có chút khó hiểu, đây chính là "chủ động tấn công" mà chủ tử nói sao? Ở trong phủ mình mà cũng cần diễn kịch như vậy à?

Tối hôm đó, Thẩm Độ không thể xem tranh được nữa.

Bởi vì vết thương của hắn bị viêm chảy mủ, Thẩm Bình vội vàng tìm đại phu tới, lại một phen sát trùng bôi thuốc, loay hoay hơn nửa canh giờ mới xong.

"Khâu đại phu, vết thương của chủ tử đang yên đang lành sao lại bị viêm thế này?"

Khâu đại phu còn chưa đáp, Thẩm Độ đã nghĩ ra câu trả lời, là do bữa lẩu hôm nay.

Lúc ăn không để ý lắm, sau khi ăn xong nói chuyện thông suốt rồi, trong đầu Thẩm Độ cũng toàn là mấy câu tình tứ Lạc Dao nói, hoàn toàn quên mất lúc hắn rời đi, Lạc Dao đã nói một câu đầy ẩn ý —— lo mà dưỡng thương, đừng để bị viêm.

Giờ nghĩ lại, hóa ra cô cố ý cho hắn ăn lẩu, hơn nữa nói không chừng ngay cả ngày vết thương hắn vừa đóng vảy cô cũng đã tính toán kỹ rồi.

Thẩm Độ càng nghĩ càng thấy có khả năng, nhưng sau khi nghĩ thông suốt, hắn lại mỉm cười bất lực, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.

Cô là thích hắn, ngay cả khi hắn phái người ám sát cô, cô cũng giúp hắn giấu nhẹm tin tức, không trị tội hắn, ngay cả việc trả đũa cũng chỉ là những thủ đoạn nhỏ nhặt đơn giản.

Thẩm Độ đang bị tình yêu làm mờ mắt, hoàn toàn quên mất vết thương này là do ai ban tặng.

Khâu đại phu vẫn đang dặn dò Thẩm Bình phải chú ý ăn uống của Thẩm Độ, đặc biệt không được ăn đồ cay nóng và đồ gây sưng tấy, Thẩm Bình liên tục gật đầu, trong lòng lại thắc mắc chế độ ăn uống của chủ tử luôn được kiểm soát nghiêm ngặt, ăn rất thanh đạm, lấy đâu ra đồ cay nóng mà ăn?

...

Lâm Diên những ngày gần đây tâm trạng vô cùng sảng khoái.

Bên ngoài, cô phát hiện ra cơ hội kinh doanh khổng lồ ở thời cổ đại lạc hậu này, đang nghiên cứu chuyện kinh doanh, bên trong, mối quan hệ của cô với bốn phu quân Mạc Bạch, Dịch Bắc Vân, Lạc Tử Lâm và Tiêu Dật Minh đều đã dịu lại.

Đặc biệt là Dịch Bắc Vân, gần đây họ đã bắt đầu chung chăn chung gối, tin rằng chuyện có thực chất phu thê cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Nhưng không biết có phải ông trời thấy cô quá thuận lợi nên mới tìm người tới gây hấn với cô hay không.

Dịch Thanh Nhã, em gái cùng cha khác mẹ của Dịch Bắc Vân, gần đây liên tục tới thăm Dịch Bắc Vân, mỗi lần cô ta đi, Dịch Bắc Vân đều rất không vui, hắn không vui thì Lâm Diên cũng không vui, Lâm Diên không vui thì cô cũng chẳng muốn để kẻ đầu têu được vui vẻ.

Nhưng cô cũng không hấp tấp ra tay, mà hỏi thăm thị nữ Hạ Hà về chuyện của phủ Thái úy.

Nói chung là có chút cẩu huyết, nhưng ở thời đại này, chuyện như vậy lại rất bình thường, sủng thiếp diệt phu, từ nhỏ đã chịu sự bắt nạt của Dịch Thanh Nhã, một đích tử sống không bằng một thứ nữ, sau này cha của Dịch Thanh Nhã là Trịnh thị còn được nâng lên làm chính phu, Dịch Thanh Nhã nhờ đó mà biến thành đích nữ.

Thân là thứ nữ mà Dịch Thanh Nhã còn dám bất kính với Dịch Bắc Vân, huống chi giờ đã thành đích nữ, cuộc sống của Dịch Bắc Vân càng chẳng tốt đẹp gì, quan trọng hơn là Lâm Diên cũng hiểu ra lý do Dịch Bắc Vân ghét nguyên chủ.

Hắn bị Trịnh thị dùng thủ đoạn, để Nữ đế đích thân ban hôn mới gả cho nguyên chủ, nếu gả cho người tốt thì thôi đi, đằng này nguyên chủ lại là hạng người... Lâm Diên cũng chẳng biết nói sao.

Cô tuy thích trai đẹp, nhưng cũng chưa đến mức đi tìm tiểu quan ăn chơi thâu đêm suốt sáng, vả lại đám yêu thê tiện tì bên ngoài sao có thể đẹp bằng sáu ông chồng tuyệt sắc này được?

Nhưng trước mắt, vẫn phải giải quyết vấn đề của Dịch Bắc Vân.

Thân phận của nguyên chủ tuy là Vương gia, nhưng rốt cuộc chẳng có thực quyền gì, chắc chắn không bằng đại quan tam phẩm như Dịch Ngữ Tân, chuyện này không vội được, phải từ từ mưu tính.

Lâm Diên nhíu mày, thầm nghĩ, nếu mình là Nữ đế thì tốt biết mấy.

Nghĩ tới Nữ đế, Lâm Diên không dám mơ mộng hão huyền mà đi làm phản, cô luôn cảm thấy người giỏi cờ vây thì mưu kế quyền thuật chắc chắn không thiếu, cô có tự biết mình biết ta, Nữ đế này cô vạn lần không đấu lại được.

Đang lúc Lâm Diên vắt óc suy nghĩ cách chơi khăm Thái úy thì Nữ đế triệu cô vào cung.

Đề xuất Cổ Đại: Di Châu Nghịch Độ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện