Phán Hạ chắn trước mặt Lạc Dao, không ngừng múa kiếm, đánh rơi những mũi tên tẩm độc xuống đất.
"Bệ hạ, lui lại Quy Vân Các."
Lạc Dao bảo vệ Thẩm Độ, khẽ liếc mắt thì thấy cánh cửa kia không biết đã đóng lại từ lúc nào.
Cô theo bản năng nhìn Thẩm Độ, lại bắt gặp ánh mắt trầm tĩnh của đối phương.
Hắn không hề che giấu, hắn đang nói cho cô biết, trận ám sát hôm nay là do hắn sắp xếp.
Đây là cậy sủng sinh kiêu? Hay là đang thử thách cô?
Lạc Dao còn chưa nghĩ ra lý do thì đã trực tiếp đẩy Thẩm Độ ra ngoài.
Thẩm Độ không ngờ cô lại có hành động này, nhất thời không phòng bị, trực tiếp bị đẩy vào giữa đám hắc y nhân và ẩn vệ đang giao đấu, hắn kinh ngạc trợn to mắt, đại não trống rỗng.
"Vút——"
Thẩm Độ không có phòng hộ, trực tiếp trúng một mũi tên còn chưa tính, lại còn bị chính hắc y nhân mình phái tới chém một đao.
Máu tươi đỏ thẫm, vết đao trên vai, cùng vết tên bắn ở ngực, cơn đau khiến đại não trống rỗng của Thẩm Độ tỉnh táo lại.
Không được, hắn phải sống sót!
Thẩm Độ nỗ lực muốn thoát khỏi cảnh tượng giao đấu hỗn loạn này, nhưng trước mắt đâu đâu cũng là máu, dưới chân đâu đâu cũng là xác chết, hắn hoa mắt chóng mặt, sắc mặt trắng bệch, chỉ có thể cắn chặt môi, muốn chạy trốn khỏi chiến trường này.
Đúng lúc này, một mũi tên lại xé gió lao tới, nhắm thẳng vào trán Thẩm Độ.
Hắn nhìn mũi tên này, muốn né tránh nhưng tứ chi cứng đờ, hoàn toàn không phản ứng theo mệnh lệnh của đại não, chỉ có thể chờ đợi cái chết giáng xuống.
"Bố ơi, bố mà không cứu là phản diện tèo luôn đấy!" Ngân Hà Hào vừa kết thúc tám chuyện trong group, nhảy ra thấy cảnh này thì cái máy suýt nữa thì tự động quay về xưởng bảo trì luôn.
"Hoảng cái gì."
Nói thì nói vậy, nhưng Lạc Dao vẫn đưa tay xách cổ Thẩm Độ lôi ra sau lưng mình, đồng thời tay kia chuẩn xác không sai một ly bắt lấy mũi tên.
Phán Hạ nhìn thấy qua khóe mắt: "!!"
Mẹ kiếp, cái chiêu này đến cô còn không làm được nha!
Bệ hạ nhà cô, hóa ra lại là một cao thủ?
"Bố đỉnh vãi chưởng!" Ngân Hà Hào phấn khích hét lên.
Lạc Dao hộ tống Thẩm Độ ở phía sau, đồng thời mũi chân hất một cái, đao đã nắm gọn trong tay.
Tốc độ của cô cực nhanh, đao pháp cực chuẩn, mỗi lần ra tay đều đánh rơi toàn bộ tên xuống đất, đồng thời không quên bồi thêm vài đao cho đám hắc y nhân tới ám sát.
Ẩn vệ và Phán Hạ không cần quá lo lắng bảo vệ cô, động tác trên tay càng thêm phần sắc bén.
Hắc y nhân tuy đông nhưng luận võ công thì vẫn kém một bậc, chẳng mấy chốc đã bị giải quyết sạch sẽ.
"Về cung."
Thẩm Độ với sắc mặt trắng bệch trên đường về cung đã bị ném thẳng về Thẩm trạch, chiếc xe ngựa đen vàng khiêm tốn kia không chút lưu tình mà "lộc cộc" rời đi.
"Chủ tử, ngài không sao chứ?" Thẩm Bình đỡ lấy hắn.
Thẩm Độ lắc đầu, nhưng nửa trọng lượng cơ thể lại tựa vào người Thẩm Bình, hắn nhìn theo chiếc xe ngựa đã đi xa, thu hồi tầm mắt, yếu ớt nói: "Vào trong thôi."
...
"Bệ hạ, chuyện ám sát lần này có cần..."
"Không cần." Lời Phán Hạ chưa dứt đã bị Lạc Dao ngắt lời, "Đừng làm rùm beng lên, lập tức phong tỏa tin tức."
"Rõ."
Phán Hạ lui xuống.
Trong cung điện rộng lớn chỉ còn lại mình Lạc Dao.
Ngân Hà Hào yếu ớt hỏi: "Ký chủ, ngài đang giận à?"
"Không có."
Giận?
Cô mà lại có loại cảm xúc đó sao?
"Vậy sao ngài lại đẩy phản diện ra ngoài?"
"Một kẻ muốn giết mình, khi biết chuyện đó thì đó là hành động theo bản năng của ta thôi."
Ngân Hà Hào cảm thấy không phải như vậy, nhưng nó cảm nhận được sự phiền muộn quen thuộc, đành im lặng lặn mất tăm.
Phản diện không chết là tốt rồi, còn về nhiệm vụ, nước chảy đá mòn, chắc chắn sẽ làm được thôi mà? Nhỉ!
Đề xuất Hiện Đại: Chiết Ánh Trăng