Có tiền rồi, Lạc Dao bảo Tần Luật tìm một căn nhà tử tế mà ở.
Cô tuy chán đời nhưng cũng không phải kẻ thích ngược đãi bản thân, có nhà đẹp không ở, cứ phải ở cái nơi ngày nào cũng nghe thấy bản giao hưởng "hài hòa" trong căn phòng thuê rách nát kia làm gì?
Tần Luật thấy Lạc Dao cuối cùng cũng có giác ngộ của một "kim chủ" thực thụ, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Anh không sợ đối phương có mưu đồ, chỉ sợ đối phương cái gì cũng không cần, loại người này mới là khó lường nhất.
Theo yêu cầu của Lạc Dao, anh tìm được một căn hộ cao cấp, ba phòng ngủ hai phòng khách, dọn vào ở ngay, nơi này cách quán bar chỉ mười phút lái xe, tuy anh đã có tiền nhưng công việc trông quán tạm thời cũng không thể bỏ.
Lạc Dao chẳng có đồ đạc gì, vẫn chỉ là chiếc vali trước đó, Tần Luật cũng chẳng có gì nhiều, trong căn hộ cái gì cũng có sẵn, hai người mỗi người xách một chiếc vali, vừa đến cổng khu chung cư đã nhìn thấy Đường Chiêu lâu ngày không gặp.
"Dao Dao." Đường Chiêu vừa thấy Lạc Dao đã tiến lên định xách hành lý giúp cô.
Lạc Dao là người không muốn làm khổ bản thân nên không hề từ chối, cô liếc hắn một cái, đi trước dẫn đầu vào chung cư, hai người đàn ông còn lại nhìn nhau, đều thấy được mùi thuốc súng trong mắt đối phương.
"Cục cưng của anh ơi, sao em đi nhanh thế, anh theo không kịp rồi này." Tần Luật vội vàng đuổi theo, một tay kéo vali, một tay đặt lên eo Lạc Dao.
Eo người phụ nữ vừa thon vừa mềm, đầu mũi còn thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ, Tần Luật chỉ thấy lòng bàn tay nóng ran, vốn định làm vậy để chọc tức Đường Chiêu, nhưng khi chạm vào rồi thì tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó nữa.
Lạc Dao lườm anh một cái, ngay sau đó nắm lấy tay anh, đúng lúc Tần Luật tưởng cô định gạt tay mình ra thì người phụ nữ trực tiếp nắm chặt lấy tay anh, mười ngón tay đan vào nhau.
Anh ngẩn ngơ nhìn cô, thấy cô nhếch môi, dường như định cười, giọng nói thanh lãnh truyền vào tai: "Ừ, vậy tôi dắt anh đi."
Trong phút chốc, bầu không khí mờ ám không ngừng luân chuyển giữa hai người.
Đường Chiêu cực kỳ biết cách phá đám: "Dao Dao, sao em không dắt anh?"
"Bíp Bíp, tại sao da mặt nam chính lại dày đến thế?"
Về vấn đề này, Ngân Hà Hào biểu thị, nam chính bất kể phương diện nào cũng thiên phú dị bẩm, bao gồm cả da mặt!
Đến căn hộ, Lạc Dao mời Đường Chiêu ngồi xuống, còn cô và Tần Luật ngồi một bên, tay hai người vẫn nắm chặt, trông như một cặp tình nhân ngọt ngào.
Đường Chiêu dời tầm mắt, nói rõ mục đích đến đây: "Dao Dao, chuyện của Đặng Chỉ Hàm anh đã giải quyết xong rồi, bây giờ anh đang độc thân, anh biết em cũng vậy, em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không?"
Hắn lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn, đặt lên bàn trà.
"Tôi không độc thân." Lạc Dao giơ bàn tay đang nắm chặt tay Tần Luật cho Đường Chiêu xem.
"Dao Dao, anh biết hai người không phải tình nhân, em không cần phải giả vờ." Đường Chiêu thái độ chân thành: "Xin lỗi, anh đã điều tra em, anh biết em mới quen hắn ta vào ngày thứ hai sau khi về nước."
Lạc Dao thần sắc lạnh nhạt, trước lời tỏ tình của một người đàn ông đẹp trai, cô hoàn toàn không mảy may lay động.
"Trước đây đúng là giả, nhưng bây giờ là thật."
"Dao Dao, anh ——"
"Đường tiên sinh." Tần Luật nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng ngắt lời hắn, lông mày nhướng lên, mang theo vẻ đắc ý và khiêu khích: "Tôi nghĩ bạn gái tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tại sao anh vẫn không chịu tin nhỉ?"
Đường Chiêu nhìn Tần Luật, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo sâu thẳm, hắn lạnh lùng nói: "Loại sâu bọ như mày mà Dao Dao cũng thèm nhìn trúng sao? Em ấy chẳng qua là đang giận dỗi tao thôi, nếu không mày tưởng mày có tư cách gì mà ngồi đây xen vào chuyện giữa bọn tao?"
Vẫn là cái vẻ cao cao tại thượng, vẫn là cái ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi, một con sâu bọ như cũ.
Truyện tại Ban Ha, vui vẻ rất nhiều.
Đề xuất Huyền Huyễn: Mãn Môn Phản Diện Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Tấu Hài