Trên tầng hai quán bar có người gây sự, Tần Luật đi giải quyết rồi.
Lạc Dao ôm điện thoại kiểm tra số dư, nguyên chủ chỉ có hơn hai mươi vạn tiền tiết kiệm, bao nuôi Tần Luật một tháng cũng không đủ.
"Xem ra mình phải tìm hiểu tình hình thị trường chứng khoán rồi."
Ngân Hà Hào cạn lời: "Ký chủ, người định bao nuôi phản diện thật đấy à?"
"Chứ sao?"
"Thế còn tình yêu và sự ấm áp thì sao?" Ngân Hà Hào không hiểu tại sao cốt truyện lại rẽ sang một hướng quái đản mà đến bố mẹ nó cũng không nhận ra thế này, nó kéo lại không nổi luôn.
"Đối với Tần Luật mà nói, đưa tiền chính là đưa tình yêu và sự ấm áp, vả lại, chỉ cần Tần Luật ở bên cạnh ta, bất kể dùng cách nào, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ chẳng phải là chuyện tốt sao?"
Ngân Hà Hào: "Ờ..."
Nó cảm thấy mình sắp bị ký chủ thuyết phục rồi.
"Mèo trắng mèo đen không quan trọng, bắt được chuột mới là mèo giỏi, là một cái máy, giác ngộ tư tưởng của ngươi vẫn còn kém lắm."
"..." Báo cáo báo cáo, đây có tính là công kích cá nhân (máy) không?
Lúc Tần Luật giải quyết xong việc quay lại, thấy Lạc Dao đang lướt điện thoại cực kỳ chăm chú.
Thế mà không chơi Đấu Địa Chủ à?
Anh ngồi xuống bên cạnh cô, thấp thoáng thấy trên màn hình điện thoại là những đường cong xanh đỏ, Tần Luật có chút tò mò: "Cô đang xem chứng khoán à?"
"Ừ, chơi chứng khoán kiếm tiền bao nuôi anh."
"..."
Tần Luật rất bận, với tư cách là đại ca trông quán, không chỉ phải xử lý những kẻ gây rối mà còn phải giao thiệp đủ kiểu, rượu uống hết ly này đến ly khác, thuốc hút hết điếu này đến điếu kia.
Khi đối mặt với những vị khách cần giao thiệp, Tần Luật rũ bỏ vẻ hung hãn thường ngày, trở nên khéo léo, cư xử đúng mực, cứ như biến thành một người hoàn toàn khác.
Lạc Dao có chút hiểu ra tại sao Tần Luật lại thắng được Đường Chiêu rồi.
Đối với một đứa con cưng của trời như Đường Chiêu, e rằng rất khó để hạ mình như Tần Luật, cười nói vui vẻ với những kẻ mình ghét, thậm chí là những kẻ có địa vị thấp hơn mình.
Dù buổi chiều đã ngủ bù nhưng để thức đến năm giờ sáng cũng không hề dễ dàng.
Chưa đến hai giờ, Lạc Dao đã khoanh tay, cuộn tròn trong góc bàn ngủ thiếp đi.
"Đại ca, chị dâu ngủ rồi, có cần đưa chị ấy vào phòng nghỉ ngủ không?" Tên tóc vàng đi đến quầy bar báo cáo.
Tần Luật dụi tắt điếu thuốc trong tay, nhìn về phía người phụ nữ trong góc, cô mặc áo sơ mi quần jean đơn giản, mái tóc đuôi ngựa thanh tú bị ép vào lưng ghế, đôi mắt nhắm nghiền, đôi lông mày khẽ nhíu lại, dường như ngủ không được yên giấc cho lắm.
Không biết...
Bây giờ anh đi trộm chứng minh thư thì tỷ lệ thành công là bao nhiêu nhỉ?
"Không cần, mày cứ trông chừng đi."
"Rõ."
Tên tóc vàng thấy đại ca đi vào phòng nghỉ, sau đó cầm một chiếc áo khoác đi ra đến bên cạnh Lạc Dao, nhẹ nhàng đắp lên người cô, tên tóc vàng không khỏi cảm thán: "Đại ca quả nhiên động lòng... đù ——"
Lạc Dao vốn thính ngủ, đang ngủ bỗng cảm thấy có người lại gần, còn chưa mở mắt đã theo bản năng ra đòn tấn công, Tần Luật không kịp phòng bị lập tức bị đại lão đè xuống đất ma sát.
"Làm gì đấy?" Ánh mắt Lạc Dao sắc lẹm, nhìn chằm chằm vào anh.
Cái đầu chó của Tần Luật bị đè xuống đất không cựa quậy nổi, anh nghiến răng, lay lay chiếc áo vẫn đang cầm trong tay, cảm thấy mình còn oan hơn cả Thị Kính: "Mẹ kiếp, tôi chỉ định đắp cho cô cái áo thôi mà!"
Lạc Dao nhìn thấy chiếc áo, cũng biết là mình hiểu lầm Tần Luật, lập tức buông anh ra.
"Ngại quá, tôi thính ngủ."
"..." Thính ngủ là kiểu này à? Tỉnh dậy cái là đánh người luôn? Tôi học ít, cô đừng có lừa tôi!
Tần Luật chỉ vào một cánh cửa không xa, bực bội nói: "Trong kia có phòng nghỉ đấy, vào đó mà ngủ."
"Ờ."
Thấy Lạc Dao đi khuất Tần Luật mới vung vẩy cánh tay, lẩm bẩm: "Đàn bà con gái gì mà khỏe như trâu." Tần Luật nhớ lại ý định trộm chứng minh thư lúc nãy, rùng mình một cái, may mà mới chỉ nghĩ thôi.
Truyện tại Ban Ha, vui vẻ rất nhiều.
Đề xuất Ngược Tâm: Kỳ Đại Khoa Kết Thúc, Cũng Là Lúc Nữ Nhi Ta Lìa Đời.