Phó Thời Du nói được làm được, đã nói không chạm vào cô, thì thật sự không chạm.
Anh cởi trần nửa thân trên, dạng hai chân ra, quỳ ở hai bên người cô, cơ đùi rắn chắc căng chặt, làm phồng cả quần tây ôm dáng.
Bởi vì dùng sức, gân xanh trên cánh tay anh nổi lên như những dãy núi xanh nhấp nhô, đan xen chằng chịt.
Khối cơ eo bụng săn chắc phủ một tầng mồ hôi li ti.
Tên khốn mặc âu phục.
—— Trong đầu Mạnh Thư chợt bật ra đúng bốn chữ này.
Mạnh Thư căn bản không dám nhìn, cô ngoảnh mặt đi, nhắm mắt lại.
Bên tai chỉ toàn là tiếng thở của Phó Thời Du.
Anh cúi đầu, cụp mắt nhìn cô không chớp lấy một cái.
Mạnh Thư người mảnh khảnh, khung xương nhỏ, ôm vào lòng chẳng nặng bao nhiêu, toàn bộ phần thịt trên người đều tập trung ở hai chỗ.
Trước đây Phó Thời Du thích không buông tay nhất.
Anh thường ôm cô trong lòng, bàn tay lớn khép lại, ngón tay kẹp lấy, đầu ngón tay vê chặt.
Không lâu sau, cô sẽ bắt đầu cầu xin tha thứ.
Nhưng với anh, đó nào phải là cầu anh dừng tay, căn bản là đang mời anh tiếp tục bắt nạt cô.
Từ rất sớm rồi, sự yêu thích mang tính bản năng của Phó Thời Du dành cho Mạnh Thư đã vượt đến mức chính anh cũng không thể khống chế.
Dù chỉ là nhìn môi cô mấp máy nói chuyện, anh cũng muốn dùng sức ngậm chặt đôi môi ấy, dùng lưỡi khuấy tung miệng cô đến mức nước dãi không ngừng tràn ra từ khóe môi.
Chỉ cần chạm vào da cô thôi, anh đã muốn hút, muốn liếm, muốn cọ bằng cách dơ bẩn nhất.
Trong cái đầu quá mức hưng phấn ấy, anh từng nghĩ ra vô số cách làm cô khóc, làm đến mức hai cái miệng đều không khép lại nổi, mỗi ngày đều trần truồng ở nhà chờ con chó ngoan của anh.
Giờ chỉ cần nhìn cô thôi, tim anh đã như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Dùng một ví dụ không mấy chuẩn xác, cô giống như thứ ma túy được sinh ra riêng cho anh, dễ dàng khiến anh nghiện, khiến anh đắm chìm.
Vì cô, anh có thể làm bất cứ chuyện gì.
Thậm chí không tiếc chết vì cô.
So với nói muốn cô thành chó con của mình, chi bằng nói anh khát khao cô tự tay đeo vòng cổ vào cổ mình hơn.
Muốn cô trở thành chủ nhân của anh, chủ nhân duy nhất.
Yết hầu người đàn ông lên xuống cuộn mạnh, mu bàn tay nổi gân cuồn cuộn, đáy mắt từng tầng từng tầng tràn lên sắc dục.
Anh khàn giọng dỗ cô: “Bỏ tay ra nào bé cưng... cho anh nhìn một chút...”
Ngón tay Mạnh Thư nắm chặt vạt áo, như một chiến binh bảo vệ lãnh địa, tuyệt không nhường một tấc.
Phó Thời Du xấu bụng dọa cô: “Không muốn anh nhanh lên sao? Muốn anh như vậy cả đêm à?”
Mạnh Thư mắt ngấn nước, cắn môi lắc đầu.
“Không muốn?” Phó Thời Du nâng cằm, đường nét cằm sắc lạnh kéo dài đến tận cổ, anh nhướng mày cười khẽ, “Vậy thì nghĩ cách đi, bé cưng, đừng để nó khó chịu quá.”
Kinh nghiệm phong phú trước kia nói cho Mạnh Thư biết, nếu Phó Thời Du đã cố tình không ra, anh có thể hành cô cả đêm.
Mạnh Thư không muốn giằng co với anh trên chiếc giường này cả đêm.
Trong lòng giằng co dữ dội một hồi, cuối cùng Mạnh Thư cũng buông tay.
Mấy ngón tay mảnh khảnh chậm rãi thả lỏng.
Cổ áo sơ mi mở ra, nhìn thấy rõ mồn một.
Lớp ren bọc lấy da thịt trắng nõn, từng vô số lần khiến anh đắm chìm trong đó.
Muốn hôn, muốn liếm, muốn hút.
Muốn chôn vào trong.
Chôn hết vào trong.
Muốn làm chó của cô.
Muốn muốn muốn muốn muốn muốn.
Anh là con chó đáng thương chỉ biết ngoắc đuôi với cô.
Hơi thở của Phó Thời Du theo lực tay mà dồn dập, nặng thêm từng nhịp.
Mu bàn chân anh căng thẳng, cơ đùi gần như muốn xé toạc quần tây.
Chỉ bị anh nhìn thôi, Mạnh Thư đã thấy mình sắp chết rồi.
Xấu hổ, khó xử, nóng ran.
Cô cũng muốn chui xuống, chui xuống dưới giường, chui xuống lòng đất.
Chui đi đâu cũng được, chỉ là không muốn để Phó Thời Du nhìn thấy bộ dạng lúc này của mình, đến chút sức chống cự cũng không còn.
Nếu lúc này Phó Thời Du muốn làm, cô không thể từ chối nổi một chút nào.
Trong lòng Mạnh Thư như bị một bàn tay vô hình kéo căng.
Một bên là lời cảnh báo tỉnh táo.
Một bên là dục vọng mãnh liệt muốn nhìn anh khóc.
Phó Thời Du từng chữ từng chữ ra lệnh: “Quay lại đây, nhìn anh.”
Mạnh Thư không chịu, Phó Thời Du cúi người, bóp mặt cô, ép cô xoay lại đầy cường thế.
Đầu ngón tay cái của Phó Thời Du miết mạnh dọc theo môi dưới bị cô cắn ra dấu răng.
Cô đau đến hé môi, ngay sau đó đầu ngón tay đã thọc vào giữa kẽ môi.
Đầu ngón tay thô ráp của anh ép lấy đầu lưỡi trơn ướt, cào qua cào lại.
Môi Mạnh Thư bị ép mở ra, nước dãi trong suốt không khống chế được mà men theo khóe môi chảy xuống.
Mái tóc dài như thác nước, lòa xòa rối loạn trên mặt và cổ cô, làn da trần đỏ hồng lên dưới lớp trắng, trong miệng bị nhét ngón tay nên không thể nói.
Bị bắt nạt thê thảm, cô chỉ có thể mắt ngấn nước nhìn anh.
Dây thần kinh trong lòng Phó Thời Du suýt nữa đứt phựt.
Anh phải dùng ý chí rất lớn mới không đầu hàng cô.
Để phạt cô, anh lại thọc thêm một ngón tay nữa vào miệng cô.
Hai ngón tay kẹp lấy lưỡi cô mà chơi rất lâu, rồi anh mới rút ra, dùng mu bàn tay lau đi nước miếng ở khóe miệng cô.
Anh giơ hai ngón tay ướt đẫm lên trước mắt nhìn.
Hai ngón tay tách ra, kéo thành một sợi tơ bạc dính nhớp, dài ngoẵng.
Ý thức được anh muốn làm gì, Mạnh Thư lập tức lớn tiếng ngăn lại.
“Đừng...”
Phó Thời Du đưa ngón tay lên môi, thè lưỡi, liếm từ gốc đến đầu ngón tay.
Phó Thời Du đúng là biến thái.
Thế mà mặt cô đã đỏ bừng, nín thở, cả người nóng rực.
Ánh mắt cô không thể rời khỏi anh.
Bàn tay Phó Thời Du rất đẹp, da trắng sạch, xương ngón rõ ràng, nhưng đôi tay ấy lúc này lại đang làm những chuyện khiến người ta đỏ mặt tim run.
Sức đánh thị giác này quá lớn rồi.
Ý chí của Mạnh Thư lúc này, vừa chạm là vỡ.
Toàn bộ chú ý của cô đều dồn lên người anh, nhịp thở cũng theo tiết tấu của anh, lúc nặng lúc nhẹ.
Cô rất muốn nhìn anh vừa làm vừa khóc, vừa khóc vừa cầu xin tha.
Đương nhiên cô sẽ tha thứ cho anh.
Nhưng cô sẽ yêu cầu anh tự đeo chiếc vòng cổ chó chỉ cần lắc một cái là chuông sẽ reo vào cổ mình.
Đeo vào chiếc vòng cổ của cô rồi, anh chính là chó của cô.
Từ nay về sau chỉ có thể xuất hiện trước mặt cô trong tư thế quỳ bò.
Không có sự cho phép của cô, anh không được nhìn mặt cô, chỉ có thể phủ phục dưới chân cô, liếm ngón chân cô.
Cô sẽ khen anh là “chó ngoan”.
Trong lòng Mạnh Thư giật mạnh một cái!
Cô đột ngột thoát ra khỏi ý nghĩ hoang đường đến cực điểm ấy.
Cô không thể tin được mà mở to mắt.
Sao cô lại có loại ý nghĩ biến thái như vậy!
Mạnh Thư nhớ tới những lời Phó Thời Du từng nói——
Thật ra chúng ta đều biến thái, anh là, em cũng là.
Vậy nên cô cũng là biến thái, thích nhìn dáng vẻ này, thích gọi anh là chó ngoan, một kẻ biến thái!
Phát hiện cô đang nhìn chỗ nào trên người mình, Phó Thời Du dứt khoát bỏ tay ra, chẳng hề ngại cho cô nhìn đủ, còn tốt bụng nói cho cô một sự thật hiển nhiên——
“Em nhìn đi bé cưng, anh muốn em đến mức nào.”
“Mạnh Thư, bé cưng, đêm đầu tiên thấy em ở phòng tranh năm mười bảy tuổi, anh đã mơ thấy em rồi.”
“Em mặc đồng phục Tam Trung, đứng trước bức tranh sơn dầu ở phòng tranh, hỏi anh sao đứng ở đó mà không qua đây.”
“Là em khiến anh bước về phía em.”
“Tất cả đều là lỗi của em.”
Đêm đó Phó Thời Du say mê trong mộng cảnh.
Mọi thứ trong mộng chân thật đến mức hoàn toàn không giống mơ.
Anh dường như thật sự ôm cô, hôn cô, hơi thở quấn lấy nhau.
Và đó cũng là lần duy nhất, sáng hôm sau anh ngủ quên.
Bởi vì môi trường lớn lên, suy nghĩ của Phó Thời Du chín chắn sớm hơn bạn cùng lứa.
Nhưng khác với kiểu con trai tuổi đó dễ hưng phấn ồn ào, nhu cầu về mặt tình dục của anh lại cực thấp.
Sự giải tỏa hiếm hoi trong phòng tắm cũng chỉ là để giữ cho cơ thể ở trạng thái tốt nhất, gần như chẳng có bao nhiêu khoái cảm trong đó.
Cho đến khi gặp Mạnh Thư.
Một cánh cửa nào đó trong não Phó Thời Du như bị mở ra.
Niềm vui nguyên thủy nhất của cơ thể cuộn lên như thủy triều, từng đợt từng đợt nhấn chìm anh hoàn toàn.
Cảnh trong mơ luôn biến hóa.
Mùa hè cô không thích bật điều hòa lắm, sau khi tắm xong thì mặc váy ngủ lên sân thượng tầng ba hóng mát.
Cô tưởng không có ai, tư thế ngồi trên sofa rất tùy ý.
Một đôi chân trắng mảnh chồng lên nhau đặt trên bàn trà nhỏ, gấu váy ngủ bằng lụa lạnh bị gió đêm hất lên, sắc trắng tinh khôi thoáng lóe qua.
Thấy anh đứng trước cửa kính sát đất, cô vẫy tay với anh, hỏi sao đứng đó mà không qua đây.
Nửa đêm không ngủ được, cô xuống bếp mở tủ lạnh lấy kem mình thích ăn.
Trong bếp không bật đèn, chỉ có một chút ánh sáng hắt ra từ trong tủ lạnh, cô khom lưng, lưng dưới trũng xuống, áo thun ngắn bị kéo lên, để lộ hai hõm eo lõm sâu trên xương cùng.
Cô vừa liếm cây kem sắp tan vừa hỏi anh sao đứng đó mà không qua đây.
Đột nhiên mưa lớn đổ xuống, cô bị ướt sũng cả người ngồi vào trong xe, sơ mi đồng phục và váy xếp ly dính chặt trên người, nước mưa men theo cằm không ngừng rơi vào cổ áo đang mở rộng.
Cô ướt sũng ngồi trong xe, hỏi người ngoài xe vì sao đứng đó mà không qua đây.
Từ đó, trong giấc mơ của Phó Thời Du thường xuyên xuất hiện đủ kiểu Mạnh Thư.
Sự xung động và ham muốn nguyên thủy của cơ thể khiến anh đắm chìm trong đó, không thoát ra nổi.
Bị cha mẹ bỏ rơi không quan trọng, bị xem là kẻ thần kinh không quan trọng.
Đau khổ, tuyệt vọng, hủy diệt.
Tất cả đều không quan trọng.
Tất cả ảo tưởng xoay quanh Mạnh Thư giúp anh tạm thời quên đi trống rỗng và hận ý.
Nhưng anh dần không còn thỏa mãn với việc chỉ tưởng tượng.
Anh khát khao được chạm vào cô thật sự, lấp đầy cô.
Anh muốn chiếm hữu cô hoàn toàn.
Đêm tra điểm thi đại học, anh nhốt cô trong phòng.
Khi người anh thầm nhớ suốt một năm rốt cuộc cũng được hôn, sự mềm mại trên môi thiếu nữ khiến anh sướng đến tận thiên linh cái.
Hôm đó anh ép cô trước bàn học, hôn rất lâu.
Hôn xong, môi cô sưng đỏ, đôi mắt đẹp cũng ngập nước.
Anh không nhịn được lại hôn mắt cô, sợ dọa cô, chỉ dám đưa đầu lưỡi ra một chút, liếm đi hơi ẩm ở đuôi mắt cô.
Dục vọng dơ bẩn cuối cùng biến thành cơn chiếm hữu cuồn cuộn.
Sinh ra thứ tình yêu vừa điên cuồng, cố chấp lại vừa thấp kém.
Thấp kém hay cao quý cũng được.
Anh không để tâm.
Cô chỉ có thể tiếp nhận tình yêu của anh.
Cũng chỉ có thể thuộc về anh.
Phó Thời Du không chạm vào Mạnh Thư.
Nhưng khi kết thúc, Mạnh Thư lại thấy còn mệt hơn cả thật sự làm.
Phó Thời Du bế cô vào phòng tắm, cởi quần áo bị làm bẩn cho cô, rồi từ phía sau ôm cô ngồi trong bồn tắm.
Nước ấm trong bồn tắm dâng qua vai hai người.
Mạnh Thư dựa vào ngực Phó Thời Du, buồn ngủ lịm đi.
Phó Thời Du nghiêng đầu, cọ má cô, hỏi: “Buồn ngủ rồi à?”
Mạnh Thư buồn đến mức chẳng muốn nói, đầu ngửa ra sau, gương mặt bị hơi nước làm cho mềm nhũn, áp vào cổ Phó Thời Du.
Phó Thời Du cúi đầu, hôn lên thái dương cô, “Sao anh thấy em hình như càng ngày càng thích ngủ thế?”
Mạnh Thư mơ màng nghĩ, không phải vì trước đây cô không thích ngủ, mà là hồi ấy ở bên anh, cô không dám phản kháng.
Phó Thời Du trong chuyện này, từ trước đến nay chưa từng chịu thiệt.
Ngay cả khi cô ngủ, anh cũng có thể làm cô tỉnh dậy.
Cô mãi nhớ, nửa đêm mở mắt ra, phát hiện hai chân mình bị dựng cao, đầu của chàng trai trong áo thun đen lúc nhấp nhô trước mắt vừa kinh hoảng vừa xấu hổ.
Phó Thời Du nắm bờ vai gầy của cô, vừa hôn tai cô vừa đề nghị: “Chuyển đến ở với anh đi?”
“Không.”
Mạnh Thư từ chối không chút do dự khiến Phó Thời Du khó chịu trong lòng, giọng anh trầm xuống hỏi: “Vì sao?”
Mạnh Thư cố gắng mở mí mắt, ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt đầy ủy khuất, “Không muốn ngày nào cũng giống như vừa rồi nữa...”
Vẻ tươi cười hiếm hoi trên mặt Phó Thời Du biến mất.
“Anh đã làm gì em? Anh chẳng phải đã nghe lời em, không chạm vào em rồi sao?”
Mạnh Thư mím môi, cụp mắt xuống.
Anh đúng là không chạm, nhưng còn khiến cô khổ hơn cả thật sự làm.
Phó Thời Du nâng cằm cô, sự nhẫn nại suốt cả đêm sắp cạn đến nơi, “Em phải hiểu, anh không làm, không phải vì anh không muốn làm. Nếu theo ý anh, ngay khoảnh khắc em đặt chân xuống Giang Thành, anh đã đưa em đến đây, và sẽ không bao giờ để em rời khỏi chiếc giường này nữa.”
Giọng điệu của Phó Thời Du vẫn còn khá ôn hòa, nhưng ý nghĩa thẳng thừng trong lời này khiến Mạnh Thư khẽ chấn động.
Anh đã nói như vậy thì chứng tỏ anh thật sự từng nghĩ thế.
Tên điên này!
Mạnh Thư sợ đến mức không còn chút buồn ngủ nào, hiện giờ cô không muốn đối đầu trực diện với Phó Thời Du, thế là mềm giọng nói: “Em thuê xong phòng rồi, đã đặt cọc ba tháng, hợp đồng cũng ký rồi, không dễ trả lại.”
“Thà ở chỗ đó còn hơn ở chỗ anh à?”
Chỗ đó nào? Nói cứ như anh biết cô thuê nhà ở đâu vậy.
“Nhà em thuê khá ổn, cách tàu điện ngầm một cây số, cách chỗ làm của anh Trình... à, cũng gần chỗ em làm.”
“Em chỉ đi làm có một tháng, tại sao phải ở đó ba tháng?”
“Thuê ba tháng rẻ hơn.”
Lời của Mạnh Thư khiến Phó Thời Du nhíu mày, “Rẻ?”
Mạnh Thư không hiểu, mình chỉ nói hai chữ “rẻ”, sao lại khiến anh khó chịu.
Mạnh Thư không biết rằng, một năm cô ở Phó gia, và ba năm sau đó ở bên Phó Thời Du, trong lựa chọn của cô chưa từng tồn tại hai chữ “rẻ”.
Từ năm mười bảy tuổi, cô ở bên cạnh Phó Thời Du, dù là bởi ảnh hưởng lâu ngày hay do anh cố tình dẫn dắt, trong lựa chọn của cô chỉ có thể tồn tại duy nhất một thứ: “thích”.
Chất lượng hơn số lượng.
Không thích, cho dù có rẻ đến đâu, cô cũng thà không cần.
Nhưng lúc đầu khi Mạnh Thư mới đến Phó gia thì không phải vậy.
Khi đó cha mẹ ly hôn, cô nương nhờ dưới mái nhà người khác, lại đang ở giai đoạn nhạy cảm của tuổi dậy thì.
Sợ vì mình mà ảnh hưởng người khác, cô luôn tránh xa tất cả mọi người, lặng lẽ co mình trong góc, mong sao không gây chú ý với bất kỳ ai.
Ngay cả lúc ăn cơm cũng không dám gắp thêm món mình thích trên bàn.
Cô giúp việc trong nhà hỏi cô tối muốn ăn gì, câu trả lời của cô lúc nào cũng là “cháu ăn gì cũng được”.
Quà mà Hạ Giang Triều và Phó Minh Hoài tặng, món nào đắt tiền thì cô đều cất nguyên vẹn, đến cả nhãn mác cũng không tháo.
Lúc nào cũng sẵn sàng để trả lại.
Người khác đưa ra yêu cầu, dù không muốn, cô cũng ngoan ngoãn đồng ý.
Không dám từ chối, không dám thể hiện thích, nhìn sắc mặt người khác mà lựa chọn, không vui cũng không dám nổi giận.
Phó Thời Du đã tốn rất lâu mới từng chút từng chút bẻ cô quay lại.
Anh khó khăn lắm mới nuôi được cô bé thành như vậy, vậy mà chỉ rời anh hai năm, cô lại biến về như cũ.
Hạ Giang Triều đúng là đáng chết.
Im lặng một hồi lâu, Mạnh Thư gần như ngủ thiếp đi, Phó Thời Du mới thấp giọng hỏi: “Hai năm đó ở Leeds, em cũng sống như vậy à?”
Mạnh Thư không đáp trực diện, cô chỉ nói: “Hai năm ở Anh của em khá tốt.”
Quả thật là khá tốt, nhưng cũng chỉ là khá tốt.
Tiền thuê nhà ở Anh cao, vật giá đắt là sự thật.
Con cái nhà công chức bình thường đi du học ở đó, không thể tiêu xài rộng tay được.
Mạnh Thư cũng vậy.
Bởi vì phải cắt đứt với tất cả mọi người, hai năm qua cô không liên lạc với bất kỳ ai, đương nhiên cũng không có giao dịch kinh tế gì.
Hạ Giang Triều không dám có biến động tiền lớn, sợ gây chú ý với Phó Thời Du, lần theo dấu vết tìm đến Mạnh Thư.
Ngoài học phí và tiền thuê nhà, chi tiêu sinh hoạt của Mạnh Thư không dư dả mấy.
Chiếc xe cũ đi lại ấy là do cô dạy người nước ngoài tiếng Trung, làm gia sư online ba tháng kiếm được.
Khi ấy còn lo bị Phó Thời Du phát hiện, phải đội tóc giả, trang điểm đậm, làm đến mức căng thẳng hết cả lên.
Không cần nghĩ thêm, Phó Thời Du cũng biết mấy năm ở Anh cô sống thế nào.
Anh tự giễu: “Em ghét anh đến vậy sao? Thà chạy sang Anh chịu khổ cũng không muốn ở lại bên anh?”
Mạnh Thư dứt khoát: “Đúng.”
Phó Thời Du: “...”
Phó Thời Du nghẹn họng.
Anh không nói, Mạnh Thư lại có lời muốn nói, “Những chuyện anh đã làm với em trước đây, em sẽ không bao giờ tha thứ.”
Cô nói sẽ không bao giờ tha thứ.
Phó Thời Du chỉ thấy tim mình như bị mấy chữ ấy cắt phăng thành từng mảnh, máu chảy đầy lồng ngực.
Mười tám tuổi, trước khi tỏ tình đã cưỡng hôn cô, lần đầu tiên của họ cũng là dưới sự ép buộc nửa vời của anh.
Trong ba năm ở bên nhau, anh vô số lần vì ghen tuông và chiếm hữu mà làm những chuyện khiến cô phản cảm, sợ hãi.
Đến cuối cùng còn ép cô kết hôn với mình.
Trước đây anh vẫn tưởng Mạnh Thư ở bên anh là vì bị ép buộc bất đắc dĩ, vì muốn có được cô nên anh không thể không dùng chút thủ đoạn cưỡng chế.
Nhưng từ sau khi cô thừa nhận từng yêu anh, anh liền hối hận đến không chịu nổi.
Rõ ràng ban đầu có thể yêu nhau đàng hoàng, lại cứ phải biến thành kết cục không thể cứu vãn như vậy.
Tất cả đều là gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu.
Khóe môi Phó Thời Du tràn ra một tia chua xót, “Xin lỗi, là anh sai rồi.”
Từ lúc về nước đến giờ, Phó Thời Du đã nói không biết bao nhiêu lần “xin lỗi”, Mạnh Thư nghe mà gần như tê liệt.
Nhưng sự hối lỗi lúc này của anh dường như có gì đó khác trước, khiến trong lòng Mạnh Thư không nhịn được mà nhói một cái.
“Em đã nói rồi, sẽ không tha thứ, dù anh có nói bao nhiêu lời xin lỗi cũng vô ích.”
“Anh biết,” anh cúi đầu, trán áp vào lưng cô, cười khổ, “Em không cần tha thứ cho anh, cứ hận anh như vậy đi, hận cả đời. Em còn phải trừng phạt anh, trả thù anh, đừng để anh sống dễ dàng như thế, được không?”
Mạnh Thư không biết Phó Thời Du lại phát bệnh gì.
Nhưng cô có thể cảm nhận được, anh rất đau khổ.
Không giống đang giả vờ.
Nỗi đau khổ ấy cũng ảnh hưởng đến Mạnh Thư.
Mạnh Thư khẽ thở dài trong lòng.
Lúc này, so với hận Phó Thời Du, cô càng ghét chính mình hơn.
Từ hai năm trước cô đã quyết định dứt khoát rời khỏi anh, cắt sạch quá khứ với anh, để anh cút khỏi thế giới của mình.
Vì sao đến tận bây giờ, cô vẫn còn bị cảm xúc của anh ảnh hưởng.
Thích mặt anh, bị sắc nam sắc mê hoặc mà đầu óc u mê, đó đều là nhu cầu sinh lý, đổi một người khác, cô cũng có thể sẽ như vậy.
Nhưng nếu trong lòng cô vẫn còn dao động vì anh, vì nỗi buồn của anh mà thấy đau theo, thì đó không chỉ là nhu cầu sinh lý nữa.
Đó cũng là lý do vì sao, cô rất khó thật sự cắt đứt với anh triệt để.
“Anh không cần nói những lời này,” Mạnh Thư ép bản thân tuyệt tình với anh, “Em không cần, em chỉ mong anh biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của em.”
Phó Thời Du không nói gì, chỉ siết chặt cánh tay, ôm cô thật chặt.
Mạnh Thư bất lực thở dài.
Bất kể mình nói gì làm gì, Phó Thời Du cũng không thể chủ động buông tha cô.
Thà làm kẻ thù, anh cũng muốn giam cô lại.
Tắm xong, Phó Thời Du trực tiếp bế Mạnh Thư đi vào phòng ngủ chính.
Tối nay anh đặc biệt quấn người, lúc ngủ vẫn ôm cô chặt.
Anh không còn xin lỗi nữa, mà hỏi cô về những chuyện hai năm ở Anh.
Cô tiện miệng nói vài điều không quan trọng.
Anh lại nghe rất nghiêm túc, không ngừng hỏi thêm chi tiết.
Mạnh Thư buồn ngủ đến không chịu nổi, giọng nói dính dính, ngay cả một câu nguyên vẹn cũng không nói rõ được, ngay giây tiếp theo dường như sẽ ngủ say.
Phó Thời Du lại không chịu bỏ qua cho cô.
Mặt Mạnh Thư gần như chui hẳn vào gối rồi, bị Phó Thời Du cứng rắn lôi ra.
“Còn nữa thì sao? Còn xảy ra chuyện gì? Những ngày lễ đó, em trải qua thế nào? Ai ở bên em? Có từng nghĩ đến anh không?”
Mạnh Thư cầu xin, “Em buồn ngủ lắm, em muốn ngủ, mai rồi nói tiếp được không?”
Phó Thời Du không đồng ý, “Nói xong rồi ngủ.”
Mạnh Thư đành cắn răng chống đỡ, từng chút từng chút kể cho anh nghe.
Ý thức cô hoàn toàn hỗn loạn, nghĩ gì nói nấy.
Cô không để ý rằng mình kể đến kỳ Tết Nguyên Đán gần nhất, chuyện ngày tuyết lớn lái xe tới London tìm bạn.
“Đêm đó em có quay về Leeds không?”
“Không... tuyết rơi rất lớn, không dám lái xe về, sau đó đường bị phong tỏa, nên hoàn toàn không về được nữa.”
Đó là trận tuyết lớn nhất trong hai mươi năm ở Anh.
Giao thông toàn thành phố London đều tê liệt, đường xá bị phong tỏa.
Mấy người bạn ở London đã về rồi, Mạnh Thư bị kẹt lại chỗ của Ngụy Vĩ.
“Đêm đó em ngủ ở đâu?”
“Bọn em chơi đến rất muộn... em không nhớ... chắc là buồn ngủ thì nằm trên sofa ngủ luôn.”
Bọn họ còn uống chút rượu, tửu lượng của Mạnh Thư rất bình thường, đến khi nào ngủ thiếp đi cô còn không biết.
Sáng hôm sau tỉnh lại đã là giữa trưa, bạn bè đều đã đi, chỉ còn cô và Ngụy Vĩ.
Lúc ấy cô còn rất cảm khái, nếu không rời khỏi Phó Thời Du, cô căn bản không thể có cơ hội cùng ba năm người bạn uống rượu chơi đùa thâu đêm, càng không thể ngủ lại qua đêm trong nhà một chàng trai độc thân.
Chỉ cần không chạm đến vấn đề nguyên tắc, những chuyện này đều rất bình thường, nhưng với Mạnh Thư thì, quả thực là chuyện trên trời.
Rời khỏi Phó Thời Du, cô mới có được tự do của người bình thường.
“Spring Festival năm ngoái...” Phó Thời Du không hỏi tiếp chuyện đêm đó, anh nghiêng người ôm Mạnh Thư, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, chậm rãi cọ xát, “Em có biết hôm đó anh đang làm gì không?”
Mạnh Thư thuận theo lời anh hỏi: “Anh đang làm gì?”
Phó Thời Du lại không nói nữa.
Không biết qua bao lâu, trước khi Mạnh Thư sắp chìm vào giấc ngủ, cô dường như nghe Phó Thời Du nói gì đó.
Hình như anh đang nói: “Anh đang thử quên em, tiếc là không làm được nhỉ bé cưng...”
Mạnh Thư ngủ không ngon lắm.
Luôn cảm giác trên người rất nặng, giống như bị thứ gì đè lên.
Rèm cửa trong phòng không kéo kín, một dải sáng rõ chiếu vào từ khe hở, đổ lên sàn nhà những vệt sáng lay động.
Mạnh Thư mở mắt ra, trước mắt là một bàn tay rộng lớn.
Tay Phó Thời Du rất đẹp, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, cổ tay gầy mà nổi bật.
Nhưng không ai biết, lòng bàn tay và đầu ngón tay anh phủ một lớp chai mỏng, mỗi khi bàn tay này mạnh mẽ vuốt qua da cô, đều sẽ kéo theo từng đợt run rẩy thô ráp.
Bàn tay còn lại của Phó Thời Du vòng ở eo cô, trước ngực áp vào lưng, ôm chặt như hai đứa trẻ sinh đôi dính vào nhau.
Mạnh Thư nghi ngờ Phó Thời Du cứ ôm cô như vậy cả đêm không động đậy.
Bởi vì cô cảm thấy phần thân thể dưới vai mình cứng đờ, hẳn là đã duy trì tư thế này rất lâu rồi.
Điện thoại bỗng nhiên vang lên.
Mạnh Thư đẩy tay Phó Thời Du ra, chống nửa người dậy, cầm chiếc điện thoại đang reo trên tủ đầu giường.
Điện thoại là của Phó Thời Du.
Chuông reo rất lâu, vậy mà anh vẫn chưa tỉnh.
Mạnh Thư đẩy anh một cái, anh mới có dấu hiệu tỉnh dậy.
Cô đưa điện thoại qua, “Điện thoại của anh.”
Phó Thời Du mở mắt liếc một cái, không nhận, lại nhắm mắt, giọng nói bị bọc trong cơn buồn ngủ nặng nề.
“Không cần để ý.”
Điện thoại vẫn cứ reo, Mạnh Thư lại đẩy Phó Thời Du, khó chịu nói: “Ồn quá, không nghe thì tự anh tắt đi.”
Trên mặt Phó Thời Du hiện lên vẻ bực bội, nhưng cuối cùng vẫn mở mắt, nhận điện thoại từ tay Mạnh Thư.
Anh nửa ngồi nửa nằm trên giường, nghe máy.
Trong phòng rất yên tĩnh, đầu dây bên kia lại gần như gào lên, nên từ đầu Mạnh Thư đã biết người gọi là ai.
Mạnh Thư kéo chăn định xuống giường, bị Phó Thời Du giữ cổ tay lại.
Anh liếc cô một cái như cảnh cáo, ra hiệu cô cứ nằm yên đừng động.
Mạnh Thư nhìn điện thoại bên tai anh, rồi nhìn về phía nhà vệ sinh, dùng khẩu hình miệng nói: “Em đi vệ sinh.”
“Anh đi cùng em.”
Mạnh Thư vội vàng ấn anh nằm xuống lại, không còn ý định rời đi, ngoan ngoãn nằm xuống.
Phó Thời Du lúc này mới dồn tâm trí trở lại cuộc gọi.
Người ở đầu dây bên kia hiển nhiên phát hiện bên cạnh anh có người, biết cô nghe thấy được, nên lớn tiếng nói: “Cậu bảo Mạnh Thư nghe điện thoại!”
Khóe môi Phó Thời Du cong lên, trong mắt lại không hề có chút ý cười nào.
“Cô ấy ngủ muộn tối qua, còn chưa dậy, làm phiền giấc ngủ của người khác thì không hay đâu, Hạ tổng?”
Tiểu thuyết Hạ Bán, vui hơn rất nhiều
Đề xuất Huyền Huyễn: Than Ôi, Định Cho Ngươi Phá Sản, Nào Ngờ Ngươi Lại Kiếm Trăm Ức!