Chương 53: Hối hận khôn nguôi giống như một con chó vẫy đuôi cầu xin sự thương hại của cô...

Phía trước là đèn đỏ.Đầu xe dừng lại trước vạch kẻ đường dành cho người đi bộ không sai một ly, cứ như đã được tính toán kỹ lưỡng.Phó Thời Dụ nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt thâm trầm như phủ một lớp băng lạnh.Mạnh Thư đột nhiên cảm thấy nhiệt độ trong xe giảm mạnh, đôi vai không khống chế được mà rùng mình một cái.Giọng nói âm trầm của người đàn ông như con rắn độc, chui tọt...
BÌNH LUẬN