Lồng ngực Mạnh Thư co thắt một trận.
Phó Thời Du nói như vậy, tức là anh đã nhìn thấy cảnh vừa rồi.
Chỉ là hiểu lầm thôi, cô hoàn toàn có thể giải thích với anh.
Nhưng cô lại cứng đờ đứng tại chỗ, một chữ cũng không thốt ra được.
Mạnh Thư viết văn rất hay, nhưng lại sinh ra với cái miệng vụng về.
Một học sinh khối xã hội, chưa từng chiếm được chút lý lẽ nào trước một người học tự nhiên.
Bao năm nay, Mạnh Thư chưa từng cãi thắng Phó Thời Du.
Gặp bất đồng hoặc bất công, trong lòng Mạnh Thư có không cam lòng đến đâu, cũng chỉ có thể bị Phó Thời Du dắt mũi đi.
Lâu dần rồi, trước khi biện giải cho bản thân, trong tiềm thức cô sẽ tự kiểm điểm trước, liệu có phải thật sự là mình làm sai hay không.
Không chỉ bị áp chế toàn diện về mặt lời nói.
Đêm sau kỳ thi đại học hôm ấy, cô chỉ chần chừ một chút, không từ chối anh.
Từ đó về sau, ba chữ “Phó Thời Du” liền tràn ngập cả cuộc sống của cô, ép đến mức cô không thở nổi.
Mạnh Thư cúi gằm đầu không hé răng, không biết vì lạnh hay vì sợ mà người run lên, bóng dáng mảnh mai đơn bạc như sắp đổ trong gió lạnh.
Áo khoác cô mặc tối nay đang khoác trên người Chương Thuận Châu.
Đương nhiên cô chỉ đơn thuần vì tốt bụng và thương hại.
Nhưng Phó Thời Du sẽ không nghĩ như vậy.
Hơn mười một giờ đêm, dưới lầu ký túc nam không có nhiều người qua lại.
Lác đác vài sinh viên từ phòng tự học trở về, nhìn thấy Mạnh Thư đứng ở cổng ký túc nam đều sẽ tò mò liếc cô một cái.
May mà trời tối, không nhận ra là ai.
Giằng co không bao lâu, Phó Thời Du chủ động bước về phía cô.
Mạnh Thư phải dùng hết sức mới nhịn được không quay đầu bỏ chạy.
Cô đợi anh đứng trước mặt mình, môi run run mở miệng: “Người vừa rồi là một đàn anh của em, anh ấy...”
Lời Mạnh Thư bị cắt ngang.
Phó Thời Du đột nhiên cúi người về phía cô.
Anh nghiêng đầu một chút, đầu mũi lạnh buốt như có như không áp lên làn da ấm nóng nơi cổ cô, chậm rãi mà kỹ càng ngửi.
Hai tay anh vẫn đút trong túi áo khoác, thân hình cao lớn bao trùm lấy cả người cô, cũng chặn đi những ánh mắt dò xét kia.
Phó Thời Du ngửi cô thật sâu.
Giống như một loài mèo lớn nào đó.
Máu trong người Mạnh Thư dồn hết lên đỉnh đầu, từng lỗ chân lông trên cơ thể đều sợ hãi Phó Thời Du.
Nhưng trái ngược với điều đó, nhiệt độ cơ thể anh lại ủi lên cô đến dễ chịu lạ thường.
Mạnh Thư cứng người không dám động, để mặc anh như loài thú dùng hơi thở xác nhận xem trên người vật sở hữu của mình có dính mùi của kẻ khác hay không.
Ngửi rất lâu, giọng nói lạnh lẽo của chàng trai mới vang lên bên tai cô, “Uống rượu rồi?”
Mạnh Thư lắc đầu.
Phó Thời Du lùi ra sau một chút, cụp mắt nhìn cô.
Anh đột nhiên bóp cằm cô, cúi đầu, đầu lưỡi trực tiếp thâm nhập vào, lùng sục như càn quét một vòng trong khoang miệng cô.
Đây không phải hôn, mà là xác minh xem cô có đang nói dối hay không.
“Không uống?” Lưỡi Phó Thời Du rút ra, còn chép miệng như hồi vị, nheo mắt kết luận, “Vậy là dính mùi rượu trên người kẻ khác?”
Rõ ràng anh đã nhìn thấy hết rồi, lại cứ cố moi từng lớp từng lớp, bóp nghẹt trái tim yếu ớt của cô, từng chút từng chút định tội cô.
—— Nói dối rằng đã về ký túc, không nghe điện thoại của anh, muộn thế này còn ở cạnh người khác giới, trên người còn dính mùi của đối phương.
Mỗi một tội, ở chỗ Phó Thời Du đều là trọng tội.
Tháng chín ở Giang Thành vẫn chưa đến mức lạnh, nhưng gió đêm lướt qua, vẫn mang theo chút se buốt đột ngột.
Trên người Mạnh Thư chỉ có mỗi chiếc áo thun mặc lót, không nhịn được mà run vai một cái, thuận thế chui vào lòng Phó Thời Du, cằm nhọn chống lên ngực anh, ngẩng mặt, dùng đôi mắt tròn xoe nhìn anh.
“Chẳng phải anh nói về căn hộ rồi sao, sao lại ở trường?”
Bao năm rồi cô vẫn chỉ biết dùng chiêu này.
Câu hỏi nào không muốn trả lời thì đánh trống lảng.
Diễn xuất vụng về.
Phó Thời Du cười khẩy một tiếng, đứng im không động, trán chạm vào trán cô, thuận theo lời cô mà trả lời: “Không ở trường thì sao bắt gặp em ngoại tình được?”
Nói cứ như anh đang đi bắt gian.
Bạn giường thì lấy đâu ra ngoại tình?
Nhưng Mạnh Thư nào dám cãi lại câu này.
Bất kể hành vi tối nay của cô bị định nghĩa là gì, thì trong mắt Phó Thời Du, đó cũng đều là thất tội để anh trừng phạt và răn dạy cô.
Nhớ lại những lần phát điên trước kia của Phó Thời Du, Mạnh Thư bắt đầu chậm chạp cảm thấy sợ, cô muốn né ra sau, nhưng đã bị Phó Thời Du đoán trước, một tay anh ấn chặt eo cô lại.
Cô bị ép trở về trước ngực anh, cằm đập vào lồng ngực cứng rắn của anh, đau đến nhíu mày.
Phó Thời Du bóp gáy cô, cúi đầu ghé bên tai cô, lạnh giọng hỏi: “Bịa xong chưa?”
Mạnh Thư run giọng hỏi lại: “Bịa... bịa cái gì?”
Trong mũi bật ra một tiếng “hừ” ngắn, Phó Thời Du cắn một cái lên phần thịt mềm trên má cô, “Em nói xem bịa cái gì? Chẳng lẽ là bài em gấp nộp ngày mai à?”
Mạnh Thư không ngờ bị chính boomerang của mình ném ngược lại.
Cô sai trước, chỉ đành hạ thấp tư thế, nâng bàn tay buông bên người lên, mò mẫm nhét vào túi áo khoác của chàng trai.
Tâm trí Phó Thời Du bị động tác của cô kéo lệch đi một giây, hỏi khô khan: “Tìm gì trong túi anh thế?”
Mạnh Thư bĩu môi, “Phi tang chứng cứ... xóa mấy tin nhắn em vừa gửi cho anh đi.”
Cô không chỉ diễn vụng, ngay cả kịch bản cũng chẳng thèm đổi.
Là vì anh lại cứ ăn chiêu này của cô.
Cái gọi là một chiêu tươi ăn khắp thiên hạ.
“Đây là...” Mạnh Thư không chỉ sờ thấy điện thoại, còn sờ được thứ khác trong túi anh.
Một cái hộp vuông vuông.
Giống như là...
Nhận ra trong túi Phó Thời Du đang đựng gì, Mạnh Thư sửng sốt nhìn anh, không dám tin anh lại mang thứ này theo bên người.
Cô nghĩ như vậy, cũng buột miệng hỏi ra như vậy: “Sao anh lại mang theo bao...”
Tay Phó Thời Du cũng thò vào túi áo, may mà túi áo khoác đủ sâu, chứa được tay của cả hai người.
Bàn tay lớn của chàng trai đồng thời bao lấy tay Mạnh Thư và món đồ trong tay cô, siết chặt không cho cô buông ra.
Lại nói một câu điên khùng: “Đương nhiên là đề phòng bất trắc.”
Đề phòng bất trắc gì?
Đề phòng anh có thể động dục bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu sao?
“Còn nói em ngoại tình,” Mạnh Thư xem như đã nắm được cái đuôi của thiếu gia Phó, lập tức chất vấn anh, “Bất trắc của anh là chỉ việc tìm một người vừa mắt ở trường à?”
“Ừ,” Phó Thời Du siết ngón tay cô, bóp cái hộp trong tay cô phát ra tiếng sột soạt.
Anh liếc cô một cái đầy ẩn ý rất rõ ràng, “Vừa mới tìm được một người nhìn thuận mắt.”
Mạnh Thư mất tự nhiên dời ánh mắt đi, “Anh... sao biết em ở đây?”
“Bảo bối à,” Phó Thời Du cười tà khí, “em đoán xem anh gắn bao nhiêu định vị trên người em?”
Mạnh Thư mở to mắt.
Cô gần như không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Một cơn giận vô danh bốc lên từ đáy lòng.
“Phó Thời Du anh biết làm vậy là phạm pháp không!”
“Anh có một vạn cách xác định vị trí của em,” biểu cảm Phó Thời Du không đổi, “cũng có một vạn lẻ một cách hợp pháp hóa nó.”
“Và những gì anh có thể làm với em không chỉ có vậy.”
Mạnh Thư giãy giụa, bị Phó Thời Du dễ dàng khóa chặt vào trong lòng.
Anh ghé bên tai cô phát ra một tiếng “suỵt” dỗ trẻ con.
“Đừng quậy với anh ở đây, em biết anh là người thế nào mà, đúng không bé con?”
Anh là người thế nào?
Người khác không biết, nhưng Mạnh Thư thì quá rõ.
Lần đầu tiên Mạnh Thư chọc Phó Thời Du nổi giận là khi họ vừa ở bên nhau không bao lâu.
Mùa hè năm lớp 12, lớp Mạnh Thư tổ chức ăn tiệc chia tay.
Trong bữa ăn Mạnh Thư không uống rượu, đến khi vào KTV chơi trò chơi thua mới uống nửa chai bia.
Bình thường cô nhất định sẽ từ chối nam sinh đưa mình về nhà, nhưng sau khi uống rượu đầu óc cô chậm hẳn đi, đến lúc phản ứng lại thì đã ngồi lên taxi rồi.
Trên xe chỉ có cô và một nam sinh trong lớp, Mạnh Thư không ấn tượng sâu về cậu ta, chỉ nhớ cậu ta rất cao, chơi bóng rổ cũng khá.
Lúc đầu hai người chỉ tán gẫu vài câu, về sau lời nói của nam sinh ấy ngày càng mang tính ám chỉ.
Chỉ là đầu óc Mạnh Thư đã bị cồn ngâm qua, không bắt được ý của đối phương.
Xe dừng ngoài khu biệt thự.
Nam sinh kia cũng xuống xe theo.
Khu biệt thự rất lớn, đèn đường ban đêm mờ tối, bóng cây rậm rạp.
Cho nên lúc nam sinh chủ động nói đưa cô tới tận cửa nhà, Mạnh Thư không từ chối.
Khi đó Mạnh Thư không biết mình say, chỉ cảm thấy đầu choáng váng, phản ứng chậm, đầu óc không xoay nổi.
Lúc nhất thời không trả lời được câu hỏi, cô chỉ biết cười, lộ rõ hai chiếc răng nanh nhỏ.
Nam sinh cứ thế dần dần lạc lối trong nụ cười của cô.
Phó Thời Du xuất hiện đúng lúc nam sinh kia suýt hôn được Mạnh Thư.
Nam sinh kia đương nhiên biết vị đại thần này.
Chỉ là cậu ta không ngờ lại gặp anh ở đây.
Cậu ta nghi ngờ mình nhìn nhầm rồi, nhưng gương mặt của Phó Thời Du quá có tính biểu tượng, căn bản không thể nhận lầm.
Cậu ta còn chưa kịp chào hỏi, người kia đã đi thẳng tới chỗ mình với mục tiêu rất rõ ràng, trực tiếp kéo người trong lòng cậu ta sang.
Phó Thời Du ôm Mạnh Thư đứng không vững, đều là đàn ông với nhau, cảm giác chiếm hữu mang tính đực tính từ người đối diện quá rõ ràng.
Không thể nào không cảm nhận được.
Nam sinh không nhịn được hỏi: “Mạnh Thư, cậu với Phó Thời Du các cậu...”
Vừa rồi Phó Thời Du kéo mạnh quá, mặt Mạnh Thư bị va đau, men rượu tỉnh đi một nửa.
“Mạnh Thư?” Thấy Mạnh Thư không đáp, nam sinh nhận ra khác thường, lo lắng bước lên hai bước.
Mạnh Thư chậm chạp ngẩng đầu lên, trước mắt là đường quai hàm căng cứng sắc bén của chàng trai.
Cô ngơ ngác nhìn, cho đến khi nghe thấy có người gọi mình mới quay mặt đi.
Nam sinh liếc nhìn Phó Thời Du từ đầu tới cuối không nói gì, rồi lại nhìn sang Mạnh Thư, câu “Có cần tớ đưa cậu về nhà không” sắp nói ra miệng cuối cùng lại biến thành: “Cậu với Phó Thời Du là quan hệ gì?”
Mạnh Thư khựng lại, chậm chạp ý thức được hiện giờ là tình huống gì.
Cô thử giãy ra khỏi lòng Phó Thời Du, không ngoài dự đoán là thất bại.
“Bọn tớ là... hàng xóm.” Mạnh Thư nói xong liền cảm thấy lực tay đang siết trên eo mình nặng thêm, đau đến nhíu chặt mày.
Phó Thời Du cúi đầu, mặc kệ còn có người nhìn, dán môi sát bên tai cô, nghiến răng lặp lại hai chữ cô vừa nói.
“Hàng xóm?”
Da đầu Mạnh Thư tê rần.
“Các cậu...”
“Phó Thời Du đưa tớ về là được rồi, cảm ơn cậu nhé bạn học.”
Dù nam sinh ấy có vô số nghi ngờ, nhưng Mạnh Thư đã nói vậy rồi, cậu ta chỉ có thể rời đi.
Nam sinh vừa ra khỏi cổng biệt thự chưa được bao lâu, Phó Thời Du cũng đưa Mạnh Thư ra ngoài cổng.
Phó Thời Du không đưa Mạnh Thư về nhà, mà nửa cưỡng ép đưa cô tới khách sạn gần đó.
Mạnh Thư đến tên của nam sinh kia còn nhớ không rõ, vậy mà Phó Thời Du lại vì cậu ta mà trừng phạt cô suốt cả đêm.
Đêm đó là lần đầu tiên của họ.
Mạnh Thư vừa tới phòng khách sạn thì men rượu tỉnh sạch.
Cô không ngừng giải thích với Phó Thời Du rằng nam sinh kia chỉ là có ý tốt đưa mình về.
Phó Thời Du im lặng nghe, im lặng cởi quần áo trên người hai người xuống, im lặng xé món khách sạn cung cấp ra
Anh đeo xong bằng một tay.
Tay còn lại nắm lấy cổ chân Mạnh Thư, kéo cô từ đầu giường xuống cuối giường.
Anh đứng bên giường, không cho Mạnh Thư thời gian thích ứng, bẻ cong một đầu gối của cô.
Không thành công.
Mạnh Thư né quá dữ.
Bất kể Phó Thời Du thử thế nào, tất cả đều thất bại.
Đến cuối cùng, Mạnh Thư thật sự hết sức rồi.
Với tư thế của Phó Thời Du, đêm nay anh chắc chắn sẽ không buông tha cô.
Cô có cảm giác tuyệt vọng kiểu bình vỡ thì cứ để vỡ.
Nhưng khi Phó Thời Du thật sự đập vỡ cái bình ấy, Mạnh Thư không nhịn được nữa mà bật khóc thành tiếng.
Cánh tay nổi gân xanh của Phó Thời Du chống ở hai bên, cúi đầu nhìn cô.
Mồ hôi trên trán chàng trai tụ lại nơi đường quai hàm căng chặt, không ngừng rơi xuống cổ Mạnh Thư.
Đôi mày mắt vốn đã sắc lạnh, giờ đen kịt một mảng, ươn ướt đến đáng sợ.
Đôi môi mỏng của Phó Thời Du mím thành một đường thẳng.
Nhưng so với khó chịu, lại có một cảm giác kỳ lạ vừa xa lạ vừa gây nghiện.
Là thứ cả hai đều chưa từng nếm trải.
Đặc biệt là Phó Thời Du, mê đến mức vỏ não cũng đang giật mạnh.
Phó Thời Du thử chậm lại.
Nhưng Mạnh Thư bịt miệng, nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt.
Phó Thời Du hít sâu một hơi, gập cánh tay, chậm rãi cúi xuống.
Trán tựa vào hõm vai Mạnh Thư, hơi thở nặng nề phả từng nhịp lên tai cô.
“Mạnh Thư... bé con, anh rất muốn em.”
“Rất muốn em hoàn toàn hoàn toàn thuộc về anh.”
“Chỉ thuộc về anh.”
Phó Thời Du ngẩng đầu lên, hôn sâu cô, trong hơi thở trầm nặng, vừa cẩn thận vừa mong đợi hỏi cô: “Được không?”
Không đợi Mạnh Thư trả lời, Phó Thời Du lại hôn cô lần nữa.
Mạnh Thư trong nụ hôn ngạt thở của Phó Thời Du bỗng hoài nghi mình lại say rồi.
Nếu không thì sao cô lại cảm thấy giọng điệu của anh là thấp kém, là đáng thương.
Không giống như anh đang xâm chiếm chiếm hữu cô.
Mà giống như đang hèn mọn hỏi cô——
“Mạnh Thư em có thể cần anh không?”
“Hãy cần anh đi, xin em... cần anh đi Mạnh Thư...”
Hai tay Mạnh Thư nắm lấy cánh tay Phó Thời Du.
Cô hít sâu một hơi vừa định mở miệng, Phó Thời Du đột nhiên cúi người về phía cô.
Hai người gần nhau quá, ngũ quan phóng đại của chàng trai hiện ra ngay trước mắt.
Mạnh Thư hoảng sợ nhìn anh, cong lưng lên, cả người co rút lại, tiếng kêu và hơi thở đều bị nuốt trọn vào bụng Phó Thời Du.
Ký ức của Mạnh Thư theo men rượu và sự thay đổi của Phó Thời Du mà trở nên mơ hồ rồi trôi xa.
Cô như đánh mất khái niệm về thời gian.
Có thứ gì đó lành lạnh không ngừng nhỏ xuống mặt cô và trượt vào cổ cô.
Lúc đầu cô tưởng là mồ hôi của Phó Thời Du.
Nhưng khóe môi cô lại nếm được một vị đắng chát.
Trong ý thức mơ hồ, cô dường như nghe thấy Phó Thời Du không ngừng lặp đi lặp lại ba chữ.
“Xin lỗi.”
“Xin lỗi.”
“Xin lỗi...”
Là xin lỗi, không phải anh yêu em.
Phó Thời Du cũng không được tận hứng.
Có kinh nghiệm lần trước, về sau Phó Thời Du kiên nhẫn hơn nhiều.
Anh không vội, anh chậm rãi dỗ dành điều động cảm xúc của Mạnh Thư.
Anh hôn tai cô, đầu lưỡi quét qua dái tai mềm non, khẽ khàng dụ dỗ: “Bé con, cũng sờ anh chút đi.”
Phó Thời Du nắm cổ tay Mạnh Thư, “Đừng sợ.”
Dưới lòng bàn tay là lớp cơ mỏng của thiếu niên bị mồ hôi thấm ướt, đường nét rõ ràng.
Trong đầu óc rối bời của Mạnh Thư chỉ còn lại bốn chữ “sờ thích thật”.
Phó Thời Du chăm chú nhìn vào mắt cô, môi mỏng cong lên cười.
“Có muốn bóp một cái không?”
Mặt Mạnh Thư đỏ bừng vì xấu hổ, muốn rút tay về, lại bị Phó Thời Du đè mạnh xuống.
“Né gì chứ? Ngồi còn ngồi lên rồi, sờ một cái lại không dám à?”
Mạnh Thư đỏ mặt, “Là anh muốn em ngồi...”
“Là anh muốn em ngồi,” Phó Thời Du ấn hai tay cô sang hai bên, “Bây giờ cũng là anh muốn em bóp.”
Hai tay Mạnh Thư áp chặt lên phần ngực căng đầy.
Cô vô thức nuốt nước bọt, trong ánh mắt lấp lánh do dự, trên tay vẫn không có bất kỳ động tác nào.
“Thật sự không bóp?” Phó Thời Du cắn cằm cô, như cún con ngậm món đồ chơi yêu thích nhất của mình, phồng má, lắc qua lắc lại thật nhẹ, anh vừa hôn vừa cắn, quý đến không chịu nổi, “Vậy anh bóp nhé?”
Mạnh Thư nào có cơ hội nói không.
Mạnh Thư rất nhanh đã mềm nhũn trong lòng Phó Thời Du.
Một lần lạ, hai lần quen.
Từ chỗ hai tay cô liều mạng chống trên ngực anh, đến cuối cùng lại chủ động vòng lên cổ anh.
Cô hơi ngửa đầu, trong tầm mắt nóng bừng lan ra, ngũ quan của chàng trai dưới lớp mồ hôi thấm ướt càng thêm đậm nét sắc bén.
Đôi mắt đen ấy hoàn toàn bị dục vọng chiếm cứ.
Cô nghĩ, chắc chưa từng có ai nhìn thấy một Phó Thời Du như vậy.
Đương nhiên cũng không thể có ai nhìn thấy dáng vẻ lúc này của chính cô.
Họ chiếm hữu nhau bằng tư thế thân mật nhất.
Chỉ có nhau mà thôi.
Không ngờ Mạnh Thư mười tám tuổi còn chẳng bằng chính mình năm tám tuổi, ngay cả tắm rửa thay đồ cũng cần người khác giúp mới làm xong.
Nhưng cô đã chẳng còn tâm trí mà xấu hổ nữa, ngay khoảnh khắc được Phó Thời Du bế lên giường, cô đã chìm vào giấc ngủ.
Mạnh Thư không ngờ tối qua chẳng qua mới chỉ là mở đầu, còn lâu mới kết thúc.
Trời vừa tờ mờ sáng, Mạnh Thư đang ngủ đã bị Phó Thời Du làm tỉnh.
Mạnh Thư chỉ được phép ngủ ba tiếng.
Lần dây dưa thứ ba khiến Mạnh Thư sợ đến mức về sau hễ hai người ngủ cùng nhau, cô cũng không dám dậy muộn hơn Phó Thời Du.
Sức lực buổi sáng của chàng trai thực sự quá khủng khiếp rồi...
Lần đó bọn họ về đến nhà thì đã là chiều tối hôm sau.
Về đến nhà, lời giải thích của hai người là họp lớp hát hò suốt đêm.
Dưới mắt Mạnh Thư xanh quầng, tinh thần mệt mỏi, đúng là trông giống vừa thức trắng đêm.
Từ lần đó trở đi, Mạnh Thư mới thực sự thấy rõ ham muốn chiếm hữu của Phó Thời Du đáng sợ tới mức nào.
Chỉ vì nam sinh cùng lớp đưa cô về nhà, Mạnh Thư đã bị Phó Thời Du nhốt trong phòng khách sạn dày vò suốt một ngày một đêm.
Thậm chí cô còn cảm thấy lúc ấy, nếu đến cuối cùng mình vẫn không muốn, anh có thể bất chấp ý nguyện của cô, trói cô lại mà cưỡng ép.
Nhưng Mạnh Thư cũng chưa bao giờ phủ nhận, khoảnh khắc Phó Thời Du dẫn cô vào khách sạn, cô đã có dự cảm về chuyện sắp xảy ra.
Giống như lúc trước Phó Thời Du hôn cô, rõ ràng cô có cơ hội đẩy anh ra, nhưng cô đã không làm vậy.
Cô vẫn luôn cảm thấy là chính sự do dự của mình đã khiến Phó Thời Du được như ý.
Nhưng thật sự chỉ là do dự thôi sao?
Thiếu niên tuấn tú, con cưng của trời trong mắt mọi người, một nét bút đậm không thể xóa nhòa trong tuổi thanh xuân mơ hồ của biết bao cô gái.
Mỗi một lần do dự.
Là bởi vì với Phó Thời Du, cô cũng có mong đợi và dục vọng.
Hai người không giằng co quá lâu trước cổng ký túc nam.
Dưới sự uy hiếp của Phó Thời Du, Mạnh Thư đành phải theo anh về căn hộ.
Suốt đường đi không ai nói gì, vừa bước vào cửa, Mạnh Thư đã lao vào phòng ngủ, lấy đồ thay rồi quay người vào nhà tắm khóa trái cửa.
Cuối cùng cũng không còn ở chung một không gian với Phó Thời Du, cảm xúc căng thẳng của Mạnh Thư mới hơi thả lỏng được một chút.
Cô buộc tóc lên, đeo băng đô, bắt đầu tẩy trang.
Cô cố gắng làm chậm động tác, bởi vì thời gian cô dây dưa càng lâu, thời gian Phó Thời Du “bắt nạt” cô sẽ tương ứng mà ngắn đi.
Nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, thần kinh Mạnh Thư lập tức lại căng lên.
Cô cảnh giác nói: “Anh ra ngoài đi, em muốn tắm.”
Trên lớp kính mờ của cánh cửa hắt ra một bóng người nhàn nhạt, đồng thời tay nắm cửa cũng bị xoay.
Phát hiện cửa đã khóa, bên ngoài truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn của Phó Thời Du: “Khóa cửa làm gì? Mở cửa ra đi, bé con.”
Thấy anh không mở được cửa, Mạnh Thư yên tâm hơn không ít, tiếp tục tẩy trang, ngay cả sức lực nói chuyện cũng cứng hơn nhiều.
“Em nói rồi em muốn tắm, đương nhiên phải khóa cửa.”
“Anh đừng đứng ở đây... anh đi ra ngoài đi.”
“Phó Thời Du anh có nghe không?”
Phó Thời Du lại thử xoay tay nắm cửa, “Tối nay em định ở trong đó bao lâu?”
Trong lòng Mạnh Thư giật thót.
Anh biết cô đang câu giờ...
“Em ở bao lâu kệ em.”
Mạnh Thư không nghĩ ngợi đáp lại một câu.
Phó Thời Du không trả lời.
Mạnh Thư bóp sữa rửa mặt ra lòng bàn tay, chuẩn bị rửa mặt thì phát giác có gì đó không ổn, dừng động tác, nghiêng tai nghe ngóng bên ngoài.
Bên ngoài yên tĩnh như tờ.
Trong ngoài cũng không còn bóng dáng Phó Thời Du.
Ngay lúc Mạnh Thư tưởng Phó Thời Du đã bỏ cuộc không vào nữa, bên tai đột nhiên vang lên tiếng chìa khóa xoay ổ!
Mạnh Thư lập tức nhìn vào gương rửa mặt.
Sợ khi rửa mặt nước bắn vào quần áo, Mạnh Thư có thói quen vừa vào nhà tắm là cởi đồ, bây giờ trên người cô chỉ còn nội y.
Không đợi cô kịp phản ứng, Phó Thời Du đã mở cửa.
Nhìn thấy Mạnh Thư trong nháy mắt, anh khựng lại, hô hấp chững đi, ánh mắt cũng tối hẳn xuống, bước nhanh về phía cô.
“Phó Thời Du anh anh anh...” Mạnh Thư chấn động nhìn anh.
Sữa rửa mặt trên tay Mạnh Thư đều bị quệt hết lên quần áo Phó Thời Du.
Anh lại chẳng hề để ý, bế thốc người lên, sải bước đi nhanh vào phòng ngủ.
Mạnh Thư bị Phó Thời Du ném lên giường.
Cô chống khuỷu tay trên giường, ngẩng cao đầu, chiếc băng đô chẳng biết rơi đâu mất, tóc dài xõa xuống một bên vai.
Làn da dưới ánh đèn trắng mịn như ngọc, tỏa ra ánh sáng trong veo.
Đầu Mạnh Thư còn đang choáng, Phó Thời Du đã đè xuống.
Mạnh Thư chống cự, “Phó Thời Du em muốn tắm...”
Phó Thời Du công chiếm gương mặt và cổ Mạnh Thư, vừa thở dốc vừa nói: “Lát nữa tắm.”
Phó Thời Du nắm lấy tay Mạnh Thư, nhét vào túi áo khoác của mình, cắn tai cô ra lệnh: “Lấy ra.”
Tay Mạnh Thư chạm phải hộp bao đã bị bóp bẹp kia.
Mạnh Thư lắc đầu không chịu.
Phó Thời Du nắm tay cô đang muốn rụt về, cảnh cáo: “Em ngoan ngoãn lấy ra đi, tối nay dùng hết hộp này là chúng ta dừng.”
Anh không nói hậu quả của việc cô không lấy.
Bởi vì Mạnh Thư còn hiểu rõ hơn ai hết.
Hộp trong túi anh là loại đơn giản có ba cái.
Ba cái là giới hạn của chiếc hộp này.
Không phải giới hạn của Phó Thời Du.
Con trai trẻ sức lực dồi dào, thể lực hồi phục nhanh.
Huống chi Phó Thời Du còn nặng ham muốn.
Cứng đầu với Phó Thời Du, chỉ khiến cô bị anh chỉnh cho thảm hơn.
Mạnh Thư không cam lòng mà lấy nó ra.
Phó Thời Du như ban thưởng mà hôn mạnh lên môi cô một cái, bóp lấy hai đầu gối cô.
“Bé con,” Phó Thời Du tự cho mình là dân chủ, “hai lần còn lại em chọn chỗ đi.”
Mạnh Thư muốn khóc không ra nước mắt, chọn trong mơ được không...
Một giờ sáng, Mạnh Thư tắm xong đi ra phòng khách uống nước.
Phó Thời Du tắm ở phòng cho khách, tắm xong trước Mạnh Thư, đã ngồi trên sô pha rồi.
Nghe thấy động tĩnh, anh không quay đầu, chỉ thấp giọng ra lệnh: “Qua đây, ngồi xuống.”
Mạnh Thư biết, chuyện tối nay vẫn chưa thực sự lật sang trang.
Cô đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng trong lòng vẫn hoảng.
Lề mề bước qua, ngồi xuống chiếc bàn trà gỗ trước mặt Phó Thời Du.
Bàn trà thấp hơn sô pha một đoạn, hai người ngồi đối diện nhau.
Mạnh Thư thấp hơn hẳn một khúc, như học sinh đang bị huấn.
Mạnh Thư lén nâng mí mắt nhìn anh một cái.
Phó Thời Du từ Thân Thành trở về, còn chưa kịp dọn hành lý đã thu dọn Mạnh Thư trước.
Đồ ngủ ở trong vali, tắm xong anh tùy tiện lấy một chiếc áo thun trắng mặc vào.
Chiếc áo đã có chút năm tháng, cổ áo và gấu áo giặt đến hơi biến dạng, để lộ xương quai xanh gầy rõ của chàng trai.
Trông không giống đồ mà thiếu gia Phó sẽ mặc.
Nhưng sự thật là, chiếc áo này anh hay mặc lắm.
Tốt nghiệp cấp ba, lớp Mạnh Thư phát áo thun kỷ niệm, trên lưng in số lớp và tên Mạnh Thư.
Khi đó bạn phụ trách mua áo thun đã vô ý nhầm cỡ của Mạnh Thư.
Size lớn nhất, cô hoàn toàn không mặc được.
Miễn cưỡng mặc để chụp ảnh tập thể xong thì không mặc nữa.
Về sau chiếc áo này lại thường xuyên xuất hiện trên người Phó Thời Du.
Chỉ là anh chỉ mặc ở căn hộ, coi như đồ mặc ở nhà.
Phó Thời Du cầu kỳ, quần áo đắt tiền đến mấy, chỉ cần dính chút bụi là hận không thể thay ra vứt ngay.
Nhưng có lúc anh lại tùy tiện đến mức Mạnh Thư không thể hiểu nổi.
Áo thun Mạnh Thư không cần anh mặc, nửa phần bánh ngọt cô ăn không hết anh ăn, ngay cả khăn giấy cô đã dùng tạm thời không tìm thấy chỗ vứt anh cũng cầm lấy nhét vào túi.
Phó Thời Du mặc chiếc áo thun trắng đơn giản, quần thể thao màu xám nhạt, mái tóc đen nửa khô làm nổi bật ngũ quan góc cạnh rõ ràng.
Cảm giác thiếu niên ập vào mặt.
Ánh mắt Mạnh Thư hạ xuống.
Trên đôi chân dài của Phó Thời Du là chiếc laptop, bàn phím làm nổi bật đôi tay trắng trẻo thon dài.
Tay Phó Thời Du rất đẹp, năm đó một bức ảnh bàn tay anh cầm phấn giải bài trên bảng đã lan truyền khắp trường Tam Trung.
Nhưng vừa nghĩ tới đôi tay ấy ban nãy còn chôn sâu trong nơi nào đó của mình...
Sắc mặt Mạnh Thư không tự nhiên mà đỏ lên.
Tay anh rất lớn, ngón tay dài hơn người thường lại linh hoạt hơn, khớp xương hơi nhô ra, do quanh năm đánh máy nên đầu ngón tay có một lớp chai mỏng.
Phó Thời Du thích dùng tay.
Chỉ cần làm vài cái, cô đã lên cao rồi.
Phó Thời Du gập máy tính lại, từ trên cao nhìn xuống Mạnh Thư.
Cô ngước mắt liếc anh một cái, rồi lại hoảng hốt cụp mắt xuống, hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra, sau đó là ba chữ dứt khoát rõ ràng.
“Em sai rồi.”
-----------------------
Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn mọi người đã yêu thích, rơi lì xì đỏ nha!
Các bảo bối giúp tôi bấm theo dõi tác giả với! Thật sự rất muốn có thêm theo dõi
Nói một chút về lịch cập nhật mấy ngày sau:
Chương tiếp theo sẽ đăng sớm vào 0 giờ, tối 9 giờ sẽ không đăng nữa.
Vì chuẩn bị lên bảng đề cử, 16/3 không đăng (nếu có đăng thì sẽ là rạng sáng, không đăng nghĩa là không có đâu), tối 17/3 lúc 11 giờ đăng (chương siêu béo vạn chữ)!
18/3 sẽ khôi phục cập nhật lúc 9 giờ tối, vì có bản thảo tồn nên cơ bản mỗi ngày đều sẽ đăng đôi!
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ~
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui nhiều hơn
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Từ Chiến Trường Trở Về, Ta Mang Theo Một Nữ Tử, Phu Nhân Lại Nhất Quyết Đòi Hòa Ly Với Ta.