Tựa như tiếng gầm vang của sóng thần núi lở.Lâm Mạn siết chặt chiếc điện thoại, trân trân nhìn dòng tin nhắn An Sênh vừa gửi tới.Vỏn vẹn mấy chục chữ ngắn ngủi, vậy mà cô nhìn đi nhìn lại vẫn như không thể hiểu nổi ý nghĩa của chúng.Cô muốn gọi lại cho An Sênh, nhưng đôi bàn tay lại chẳng còn nghe theo sự điều khiển của lý trí.Đôi tay run rẩy không ngừng, Lâm Mạn liên tục...
Quay lại truyện Trọng Sinh Trở Về, Phế Vật Phu Quân Hãy Cút Xa