Lâm Mạn quyết định chuyển nhà vào thứ Tư. Lúc đến chỉ mang theo một chiếc vali, lúc đi cũng vẫn chỉ có một chiếc duy nhất. Ngày rời đi, Kỷ Nam Chúc và Hiểu Na đứng dưới lầu nói chuyện gì đó không rõ, khi Lâm Mạn xách vali xuống, chỉ thấy sắc mặt Kỷ Nam Chúc xanh mét như tàu lá chuối.
Lên xe, thắt dây an toàn, cô không nhịn được mà hỏi nỗi thắc mắc trong lòng: "Hai người nói gì thế? Sao tôi thấy mặt Kỷ Nam Chúc đen như Bao Công vậy."
Hiểu Na đeo kính râm, tập trung lái xe, trả lời lấp lửng trước câu hỏi của Lâm Mạn: "Nói gì được chứ, tán dóc chuyện thời tiết thôi."
Thấy Hiểu Na không muốn trả lời, Lâm Mạn cũng không hỏi thêm.
"Mấy bộ phim truyền hình tôi đưa bà xem hết chưa?"
Lâm Mạn ôm trán. Hôm đó sau khi Hiểu Na rời đi không lâu, trên WeChat hiện lên mấy tin nhắn, Hiểu Na đề cử cho cô mấy bộ phim.
Danh nghĩa là để quan sát học hỏi.
Tập đầu tiên đã bắt đầu mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, Lâm Mạn xem nửa ngày thấy nữ chính bị nhà chồng bắt nạt, bị tiểu tam bắt nạt, rồi đến cả người qua đường cũng có thể cưỡi đầu cưỡi cổ cô ấy. Thật sự chịu không nổi, cô tua thẳng đến nửa sau.
Cuối cùng, người vợ quyết định bắt đầu báo thù, quả nhiên giống như Hiểu Na nói, cô ấy thay hình đổi dạng, trên cơ sở giữ lại một chút bản sắc cũ, gần như đã trở thành một con người hoàn toàn mới.
Lâm Mạn liệt kê từng điểm yếu của mình, ví dụ như lái xe. Thực ra cô biết lái xe, cũng đã có bằng, lúc thi thậm chí còn đạt điểm tuyệt đối cả bốn phần.
Nhưng ngay ngày thi xong phần thực hành, huấn luyện viên đưa cả nhóm về nhà, Lâm Mạn là cô gái duy nhất nên được ưu tiên ngồi ở ghế phụ.
Tại một ngã tư không có đèn giao thông, một chiếc xe đối diện do tài xế say rượu điều khiển cứ thế đâm thẳng tới. May mắn là mọi người đều thắt dây an toàn, túi khí bung ra kịp thời. Huấn luyện viên phản ứng nhanh, đánh lái sang bên cạnh. Cuối cùng họ chỉ bị chấn động não nhẹ, trên người không có vết thương nào nghiêm trọng.
Đối mặt trực diện với một vụ tai nạn xe hơi ở góc nhìn thứ nhất như vậy, Lâm Mạn gượng ép thi xong phần lý thuyết cuối cùng rồi không bao giờ chạm vào vô lăng nữa.
Lê Mạn lại càng không có bằng lái. Lâm Mạn nghĩ thầm, với tính kiểm soát như Thái Dư Tư, chắc hẳn trong đầu hắn đã diễn tập hàng trăm lần những nguy hiểm có thể xảy ra nếu cô tự lái xe.
Nhưng từ lúc đăng ký thi đến khi luyện tập rồi lấy được bằng, ít nhất cũng phải mất hai ba tháng. Lâm Mạn đi đăng ký mới phát hiện thời gian hai ba tháng là quá lạc quan. Hồi đó cô vừa thi đại học xong có thể lấy bằng nhanh như vậy, ngoài việc Khương Ngạn dùng quan hệ để cô được chen ngang, nhét vào một lớp cùng khóa, còn có lý do là chính sách ưu đãi cho học sinh sinh viên thời điểm đó.
Bây giờ cô chẳng có điều kiện nào trong số đó, việc lấy bằng trở thành một cuộc chiến trường kỳ.
"Vậy còn những thứ khác?" Hiểu Na bật xi nhan, từ từ lái xe vào khu chung cư.
Lâm Mạn lắc đầu. Ví dụ như vẽ tranh, Lê Mạn là sinh viên ngành mỹ thuật, sau này luôn làm thiết kế đồ họa, ngoài giờ làm việc còn dùng bút danh nhận không ít bản thảo, vẽ đủ loại tranh minh họa, ảnh đại diện và các đơn đặt hàng riêng, tính chuyên môn rất cao. Mà cô về phương diện này thật sự không có một chút tế bào nghệ thuật nào.
Lỡ như ngày nào đó, có người biết rõ gốc gác của Lê Mạn, đòi cô trổ tài thì biết làm sao.
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Lâm Mạn, Hiểu Na cảm thấy đầu óc cô thật sự không linh hoạt.
"Cái này có nhiều lý do mà. Cứ bảo lúc trước sau khi Lê Mạn được cứu về, cổ tay bị thương, không cầm nổi bút, cảm hứng cũng mất sạch. Từ đó gác bút không bao giờ vẽ nữa."
Lâm Mạn hiểu ra gật đầu, sao cô lại không nghĩ đến tầng nghĩa này nhỉ.
Xe từ từ tiến vào bãi đỗ, Lâm Mạn vẫn không mở lời. Hiểu Na kinh ngạc nhìn cô: "Thế là hết rồi à? Một trăm tập phim tôi bảo bà xem, bà chỉ học được bấy nhiêu thôi sao?"
Lâm Mạn cười gượng gạo: "Cốt truyện cẩu huyết quá, tôi nhất thời xem cuốn quá nên quên suy nghĩ."
Hiểu Na xuống xe, mở cốp, xách vali ra. Hai người cùng đi về phía thang máy.
"Thật ra quan trọng nhất vẫn là thay đổi cách nói năng và thói quen hành vi của bà. Ví dụ khi là Lâm Mạn, bà nói chuyện thẳng thắn, đôi khi tỏ ra tuyệt tình. Nhưng là Lê Mạn, bà phải cân nhắc xem có thể dịu dàng đáng yêu, nói năng nhẹ nhàng hơn không. Tạo ra sự tương phản rõ rệt, để người khác nhận ra hai người chỉ là giống mặt chứ không phải cùng một người."
Tiếng "đinh" của thang máy vang lên, cửa từ từ trượt ra. Lâm Mạn bước vào, nhìn bóng mình phản chiếu trên vách thang máy, cô có chút bi thương.
"Hiểu Na, tôi lo diễn vai người khác lâu quá, có ngày tôi không thể trở lại là chính mình."
Tay Hiểu Na đang ấn nút tầng khựng lại một chút, rồi nhanh chóng khôi phục bình thường. Cô nhìn Lâm Mạn trong gương, ánh mắt tập trung.
"Bà quên rồi sao? Bà đã không còn là Lâm Mạn nữa rồi. Ngày đầu tiên bà trở về, lúc đó bà đã nói, bà không còn là Lâm Mạn thật sự nữa. Hiện tại, dù muốn hay không, bà cũng đã mang trong mình một phần của Lê Mạn."
"Và đây, chẳng phải cũng là mục đích báo thù của bà sao?"
Lâm Mạn đột ngột ngẩng đầu nhìn Hiểu Na, tim đập thình thịch.
Hiểu Na đã liên hệ dịch vụ dọn dẹp trước, nhà mới đã được quét dọn sạch bong không một hạt bụi, Lâm Mạn chỉ việc xách túi vào ở. Buổi tối Hiểu Na mua bia và gà rán đến chúc mừng Lâm Mạn tân gia.
Ăn uống no nê, Hiểu Na mở món quà mình mang tới, một chiếc máy chiếu đời mới. Lâm Mạn vội vàng dọn dẹp sàn nhà, hai người nằm trên sàn, nhìn hình ảnh máy chiếu hắt lên trần nhà.
Lâm Mạn lẩm bẩm: "Bà biết không, hồi chúng ta còn đi học, tôi từng nghĩ về cuộc sống sau này của bốn đứa mình."
Hiểu Na ăn no uống say, lại uống chút bia, giờ có chút buồn ngủ: "Hửm?"
"Giống như bây giờ vậy, chúng ta cùng thuê một căn nhà, ban ngày đi làm, buổi tối cùng nằm trên giường xem phim, tán dóc về những chuyện xảy ra trong ngày."
Hiểu Na cười khúc khích: "Lúc đó bà không tính đến vị trí của Trần Động Khê à?"
Lâm Mạn lắc đầu, rồi lại gật đầu: "Cũng có nghĩ tới, nhưng cảm thấy đàn ông sao quan trọng bằng chị em được."
Hiểu Na thở dài, cơn buồn ngủ đã bị xua tan. Cô lấy một chiếc gối kê dưới đầu: "Lúc đó bà không phát hiện ra sự kỳ lạ của Lý Dao Liên sao?"
Lâm Mạn lắc đầu, giờ đây cô cuối cùng đã có thể bình tĩnh nói về những chuyện này với người khác. "Vậy bà và An Sênh có phát hiện ra không?"
Hiểu Na nhớ lại một hồi: "Không..."
"Thật ra, lẽ ra tôi phải biết." Lâm Mạn xích lại gần, cùng chia chung chiếc gối với Hiểu Na, u uất nói: "Có một thời gian cô ta cứ nhìn điện thoại là cười, bắt đầu biết chưng diện. Nhưng rồi một ngày, cô ta đột nhiên không tiếp tục nữa."
"Tôi đoán, có phải lúc đó Trần Động Khê đã tỏ tình với bà không?"
"Ừ... Nếu tôi chú ý hơn một chút, lúc đó tôi đã có thể đoán ra rồi."
Lâm Mạn chớp mắt, cố gắng làm dịu sự khô khốc trong mắt.
"Nhưng tôi không tài nào hiểu nổi, những sự giúp đỡ tôi dành cho cô ta từ nhỏ, cô ta lại nghĩ rằng tôi muốn coi cô ta như một kẻ tùy tùng, cần cô ta tâng bốc để thỏa mãn hư vinh của mình, nên mới ban phát cho cô ta."
Hiểu Na quay mặt nhìn Lâm Mạn bên cạnh, ánh đèn hắt lên mặt cô, Hiểu Na thấy nơi khóe mắt cô hơi ươn ướt.
"Mạn Mạn, hình như bà vẫn chưa hiểu. Lòng người là thứ không thể nào phỏng đoán hay đo lường được."
Đề xuất Đồng Nhân: Đấu Phá: Xuyên Thành Tiêu Viêm Vạn Nhân Mê, Lạc Vào Tu La Trường