Tôi mãi mãi ghi nhớ đêm hôm đó.
Dưới ánh trăng, Lâm Giai Giai mỉm cười ngọt ngào, nhưng ánh mắt lại như loài rắn độc tẩm đầy kịch độc.
Lão trưởng thôn nở nụ cười dâm đãng bước ra từ phía sau cô ta, cùng cha tôi xông tới trói gập cánh khuỷu rồi bế thốc tôi quăng lên giường lão.
Đêm đó, tôi đã phải trải qua cơn ác mộng tăm tối nhất trong cuộc đời mình.
Vợ trưởng thôn cùng đám người nhà ngoại của bà ta xông vào phòng còn sớm hơn cả ánh bình minh.
Tôi bị bọn họ túm tóc, lôi xềnh xệch trong tình trạng không mảnh vải che thân từ trên giường xuống tận ngoài đường lớn. Những cú đấm đá, những lời nhục mạ tàn độc nhất trút xuống người tôi.
"Con hồ ly tinh này, tí tuổi đầu đã biết quyến rũ đàn ông!"
"Hôm nay bà đây sẽ hủy hoại gương mặt này của mày, để xem sau này mày còn lẳng lơ được với ai!"
Mặc cho tôi van xin thế nào, bà ta vẫn nở nụ cười vặn vẹo, ấn thẳng ngọn đuốc đang cháy rực trên tay vào mặt tôi.
Cảm giác bỏng rát xé tâm can lan từ gò má lên tận da đầu.
Gương mặt tôi, cùng với một nửa da đầu, đã bị thiêu rụi hoàn toàn.
Kể từ ngày đó, cha mẹ nói cứ nhìn thấy tôi là họ lại gặp ác mộng, họ không cho phép tôi bước chân về nhà nữa.
Tôi bắt đầu cuộc đời lang bạt, trở thành con "quái vật" nổi danh khắp mười dặm tám phương, đi đến đâu cũng bị người đời xua đuổi, đánh đập.
Trong khi đó, kẻ chủ mưu là Lâm Giai Giai lại trở thành gương mặt quen thuộc trên màn ảnh.
Cô ta xinh đẹp, lương thiện, xuất thân hào môn nhưng lúc nào cũng tỏ ra gần gũi, bình dị.
Bị "cha mẹ nuôi" bắt cóc hơn mười năm, nhưng cô ta không màng hiềm khích cũ, còn xây cho nhà cha mẹ nuôi một căn biệt thự hai tầng khang trang.
Cô ta thậm chí còn chi ra hàng trăm triệu để đầu tư vào ngôi làng miền núi nghèo nàn lạc hậu này.
"Lâm Giai Giai đúng là hình mẫu chuẩn mực của tiểu thư nhà giàu, vừa đẹp người vừa đẹp nết, thật sự quá hoàn hảo."
"Nghe nói con gái nhà cha mẹ nuôi của cô ấy thảm lắm, không chỉ bị hủy dung mà còn tâm thần bất ổn, đi lang thang khắp nơi..."
Khắp hang cùng ngõ hẻm, đâu đâu cũng có người bàn tán về cuộc đời của hai chị em chúng tôi.
Đối với Lâm Giai Giai, họ không tiếc lời khen ngợi, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Nhưng hễ nhắc đến tôi, đa phần bọn họ đều sẽ nói: "Đáng đời, đó là quả báo, ông trời có mắt cả đấy!"
Ông trời có mắt ở đâu chứ?
Kẻ bắt cóc Lâm Giai Giai là cha mẹ tôi, nhưng tại sao họ vẫn sống tốt, còn tôi lại phải gánh chịu báo ứng?
Nếu muốn báo ứng lên đứa con mà họ yêu thương nhất, thì lẽ ra phải là Lâm Giai Giai - đứa trẻ được họ cưng chiều đến tận xương tủy mới đúng chứ!
Tôi không tài nào hiểu nổi, tại sao trên đời này lại có những người thà thiên vị một đứa trẻ bắt cóc về, cũng không chịu yêu thương con gái ruột của chính mình?
Mang theo nỗi thắc mắc đó, tôi đã tìm đến Lâm Giai Giai.
"Mày muốn biết à? Ngày mai lên đỉnh núi đợi tao, tao sẽ nói cho mày biết tất cả."
Giữa mùa đông giá rét căm căm, tôi mặc bộ quần áo rách rưới, run rẩy đứng trên đỉnh núi chờ đợi một câu trả lời.
Lâm Giai Giai đến đúng hẹn.
Cô ta nhìn chằm chằm vào nửa khuôn mặt còn lành lặn của tôi, ánh mắt độc địa như thể sẵn xàng lao vào lột da trần, ăn tươi nuốt sống tôi bất cứ lúc nào.
"Dựa vào cái gì chứ?"
"Tao xinh đẹp hơn mày, thông minh hơn mày, biết cách làm người hơn mày, dựa vào cái gì mà số mạng của mày lại tốt hơn tao?"
"Chẳng lẽ chỉ dựa vào xuất thân, dựa vào huyết thống thôi sao?"
Cô ta nói những lời mà tôi không hiểu nổi, từng bước một tiến lại gần tôi: "Nhưng mày không ngờ tới đúng không?"
"Hóa ra huyết thống cũng có thể cướp đoạt được..."
Đôi môi đỏ rực của cô ta mấp máy, nhưng trước mắt tôi chỉ là một màn sương mù dày đặc: "Cô đang nói cái gì vậy?"
Cô ta cười gằn: "Vẫn chưa hiểu sao?"
"Chỉ có mày chết đi, tao mới có thể trở thành thiên kim thật sự của nhà họ Cố, là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Cố thị."
Nói xong, cô ta đột ngột giơ tay đẩy mạnh tôi một cái!
Trên vách đá cao sừng sững, tôi như một con diều đứt dây rơi xuống vực sâu, thân xác tan nát.
"...Vợ chồng tôi đã nuôi nấng đứa trẻ này suốt mười sáu năm, không vì tiền bạc gì cả, chỉ mong giúp con bé tìm lại được cha mẹ ruột."
Mở mắt ra lần nữa, tôi bàng hoàng nhận ra mình đã quay trở lại cái ngày vợ chồng vị tỷ phú đến đón Lâm Giai Giai.
Tôi nhìn lại "cha mẹ" đang niềm nở cười nói, giống hệt như kiếp trước, họ nhiệt tình đẩy kẻ mạo danh là Lâm Giai Giai đến trước mặt vợ chồng tỷ phú.
"Mau gọi cha mẹ đi con!"
Cái giọng điệu tham lam và nôn nóng đến nhường ấy, vậy mà ngoại trừ tôi ra, không một ai nhận thấy.
Đề xuất Hiện Đại: Vợ Tôi Và Người Tình Trong Mộng Đã Cùng Nhau Đi Vào Cõi Chết