Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 109: Anh ta luôn luôn nguy hiểm

Nghe thấy lời này của Ôn Triệu Dung, Bình An vẫn muốn giữ anh lại, cô còn rất nhiều điều chưa hỏi rõ, nhưng đợi đến khi cô phản ứng lại thì chỉ thấy bóng lưng anh vội vã biến mất sau cánh cửa.

Bình An khẽ thở dài, trừ phi bản thân Ôn Triệu Dung muốn nói với cô, nếu không dù cô có tìm anh hằng ngày, anh cũng sẽ không để lộ sự yếu đuối cho cô thấy.

Đang cảm thấy bất lực, đột nhiên thấy cổ tay thắt lại, hơi đau. Cô khó chịu quay đầu lại, đối diện với một đôi mắt đen thâm trầm sâu thẳm đang nhìn chằm chằm vào cô không rời mắt.

"Sao... sao thế?" Cô bị nhìn đến mức không tự nhiên, cổ tay dùng sức xoay muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của Nghiêm Túc.

Nghiêm Túc không buông cô ra, ngược lại còn ghé sát người vào cô, gương mặt tuấn tú gần như dán vào má cô, hơi thở ấm nóng phả vào hõm cổ cô, giọng nói mang theo vẻ lười biếng hờ hững nhưng cũng có một sự quyến rũ gợi cảm, lọt vào tai khiến cả người cô khẽ run rẩy, "Bình An, xem ra em rất quan tâm đến cậu em họ không cùng huyết thống này của tôi, thấy cậu ta... hình như sắp không nhớ đến sự tồn tại của tôi bên cạnh rồi, hửm?"

Mùi hương đặc trưng của anh bao vây mọi giác quan của cô, hai má Bình An ửng hồng, "Anh ấy là đàn anh của em." Quan tâm anh ấy là chuyện đương nhiên mà.

"Ừm, tình cảm giữa đàn anh và đàn em tốt thế sao?" Nghiêm Túc chuyển bàn tay đang nắm cổ tay Bình An lên eo thon của cô, hoàn toàn không để sự phản kháng của cô vào mắt.

Dù là hai kiếp làm người, Bình An ngoài việc yêu Lê Thiên Thần ra thì chưa từng tiếp xúc thân mật với người đàn ông nào khác, thế giới tình cảm của cô thực ra rất đơn giản, nên hiện tại đối mặt với một cao thủ như Nghiêm Túc, cô chỉ là một tay mơ non nớt, "Anh đừng chạm vào người em, em với đàn anh tình cảm tốt thì liên quan gì đến anh?"

Bàn tay đặt trên eo cô bỗng chốc tăng thêm lực, môi anh gần như dán vào vành tai cô, giọng nói càng trầm hơn, "Em thực sự nghĩ rằng tôi sẽ thấy chuyện này không liên quan đến mình sao?"

Giọng điệu tuy vẫn hờ hững nhưng lại khiến Bình An cảm thấy có một áp lực, cô ngơ ngác nhìn đôi mắt đang nheo lại cười của anh, Nghiêm Túc lúc này... dường như có chỗ nào đó không giống, cô đột nhiên cảm thấy anh rất nguy hiểm.

Không, anh luôn luôn nguy hiểm, chỉ là không biểu hiện ra ngoài, anh đối với cô luôn là dung túng, dù nói muốn theo đuổi cô cũng chưa từng dùng thủ đoạn nào khiến cô phản cảm, hôm nay xem ra, dường như Nghiêm Túc tao nhã thong dong đó chỉ là lớp ngụy trang của anh, rốt cuộc anh là người đàn ông thế nào cô cũng không nhìn thấu được.

Bình An để trái tim đang run rẩy bất an của mình bình tĩnh lại, trấn tĩnh mở lời, giọng nói vẫn còn chút không vững, "Vốn dĩ không liên quan đến anh, Nghiêm Túc, buông em ra!"

Nghiêm Túc im lặng nhìn đôi má ửng hồng của cô, đối với người phụ nữ trước mắt này anh chưa từng nghĩ đến việc buông tay, cũng luôn rất tự tin một ngày nào đó sẽ khiến cô yêu mình, dù thấy cô đi ăn cơm cùng Khâu Thiếu Triết hay Hồng Dịch Vũ anh cũng rất chắc chắn cô sẽ không tuột khỏi tay anh, chỉ là hôm nay thấy cô đối xử với Ôn Triệu Dung khác hẳn những người khác, trong lòng anh không dễ chịu, đột nhiên muốn ép cô phải đối mặt với tình cảm của mình.

Nghiêm Túc anh từ khi nào cần phải tốn nhiều tâm tư cho một người phụ nữ như thế này? Nhưng, người phụ nữ anh nhìn trúng này lại khác hẳn những người khác. Chậc! Thực sự không nỡ làm cô sợ, khí thế trên người bỗng chốc thu lại, giọng điệu mềm mỏng xuống, "Bình An, em và Ôn Triệu Dung quen nhau thế nào?"

Cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của anh, không còn khiến cô thấy nguy hiểm như vừa rồi, lòng Bình An thở phào một cái, không khí mập mờ giữa hai người cũng nhạt đi nhiều, tuy nhiên, dù má anh không còn dán vào vành tai cô nữa nhưng bàn tay lớn đặt trên eo cô vẫn nóng như lửa đốt trên da thịt cô.

Bình An dần dần để mình bình tĩnh lại, cô đã không còn là thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi chưa từng thấy sự đời, dù gì cô cũng đã trải qua một cuộc hôn nhân rồi, không nên căng thẳng như cô bé mới bước vào yêu đương như thế này, hơn nữa cô đối với anh còn chưa nói đến tình đến ái gì đâu, dựa vào cái gì mà phải lúng túng trước mặt anh, càng nghĩ càng thấy mình thể hiện trước mặt anh thật quá tệ, Bình An đột nhiên dùng sức nhéo vào mu bàn tay anh một cái, giọng điệu cũng trở nên cứng rắn, "Đương nhiên là quen nhau ở trường rồi, còn không mau bỏ cái móng vuốt của anh ra!"

Nghiêm Túc lại thấy cô đanh đá một cách đáng yêu, luyến tiếc thu tay lại, "Sao chưa từng nghe em nói nhỉ?"

Bình An nhích ra ngoài một vị trí, "Anh cũng đâu có nói mình có một cậu em họ họ Ôn."

"Nếu em muốn biết, tôi sẽ giới thiệu hết họ hàng thân thích ba đời của nhà họ Nghiêm cho em?" Nghiêm Túc nhếch môi cười, ánh mắt rạng rỡ.

"Cảm ơn, không cần khách sáo!" Bình An liếc anh một cái, do dự một lát rồi vẫn mở lời hỏi, "Nhà họ Ôn hiện giờ hình như rất rắc rối, sao anh không giúp Ôn Triệu Dung một tay?"

"Ôn Triệu Dung là người có tính cách thế nào, nếu cậu ta muốn người khác giúp đỡ thì có lẽ đã tìm em nhờ vả rồi." Nghiêm Túc tỏ ra không mấy hứng thú khi nhắc đến chủ đề nhà họ Ôn.

Bình An không hiểu hỏi, "Nhà họ Ôn rốt cuộc gặp phải khó khăn gì?"

Nghiêm Túc khẽ hừ một tiếng, "Em đối với cậu ta đúng là rất quan tâm."

"Giọng điệu nũng nịu ghen tuông thế này thật chẳng hợp với anh chút nào." Bình An nhìn gương mặt tuấn tú của Nghiêm Túc, bỗng thấy lúc này anh trông đặc biệt đáng yêu, không nhịn được mà bật cười.

"Buồn cười lắm sao?" Thân hình cao lớn rộng rãi của Nghiêm Túc lại áp sát tới, đôi mắt khẽ nheo lại, mỉm cười nhìn Bình An.

Bình An vội vàng nói, "Không cười nữa, chúng ta nói chuyện chính sự đi, đàn anh Ôn là bạn em, thấy anh ấy như vậy lòng em cũng buồn, có phải anh biết nhà họ Ôn xảy ra chuyện gì không?"

Nghiêm Túc nhấp một ngụm Whisky, nụ cười nhàn tản thu lại, giọng nói trầm thấp, "Sau khi Ôn Triệu Mẫn biến mất, tập đoàn Ôn thị là doanh nghiệp gia tộc, nội bộ đột nhiên mất cân bằng, Ôn Quốc Quang lại bị tức đến ngã bệnh, những kẻ dã tâm bừng bừng đó đương nhiên là không ngồi yên được, Ôn Triệu Dung còn quá trẻ, nhất thời không áp chế nổi."

Đây là nội loạn của Ôn thị, bên ngoài hoàn toàn không biết, cha của Ôn Triệu Dung là Ôn Quốc Quang nắm quyền Ôn thị, nhưng anh trai cùng mẹ của Ôn Quốc Quang luôn không phục ông, đã liên kết với hai người anh em khác mẹ khác để đối phó với Ôn Triệu Dung vừa nhậm chức Tổng giám đốc, mục đích cũng chỉ là muốn ép Ôn Quốc Quang giao ra đại quyền.

Kiếp trước Bình An cũng từng nghe phong thanh về nội loạn của Ôn thị, nhưng quá trình thế nào cô không rõ lắm, chỉ nhớ kết quả là Ôn Triệu Dung thắng nhưng Ôn thị vì thế mà trọng thương.

Cô không thể cứ mãi như thế này, đã trọng sinh một kiếp rồi sao còn có quá nhiều việc không thể ra tay cứu vãn, cô muốn giúp Ôn Triệu Dung nhưng phải giúp thế nào đây? Với năng lực hiện tại của cô e rằng cũng chẳng giúp được gì...

Có lẽ cố gắng nhớ lại thêm chút nữa, nhớ lại nhiều chuyện ở kiếp trước hơn biết đâu có thể giúp được Ôn Triệu Dung rồi.

Cô nhìn Nghiêm Túc, người đàn ông này gần như có thể hô phong hoán vũ che trời ở thành phố G, những kẻ đối phó với Ôn Triệu Dung ở nhà họ Ôn lại không kiêng dè anh sao? Dù sao anh và Ôn Triệu Dung vẫn là anh em họ mà, tuy không cùng huyết thống, "Anh cứ thế giương mắt nhìn những kẻ đó bắt nạt Ôn Triệu Dung sao?"

Nghiêm Túc khẽ cười một tiếng, đầy hứng thú nhìn Bình An, "Em đấy, đúng là không hiểu đàn ông."

Bình An càng thêm hoang mang nhìn anh, "Ý anh là sao?" Cô chợt nhớ ra một câu hỏi, "Nghiêm Túc, mối quan hệ của anh và mẹ kế có tốt không?"

"Sao lại hỏi vậy?" Ánh mắt Nghiêm Túc bình thản không chút gợn sóng, có chút lạnh lùng hỏi.

Chắc là quan hệ không tốt lắm rồi! "Những kẻ ở nhà họ Ôn sở dĩ không chút kiêng dè ra tay với Ôn Triệu Dung, e rằng cũng là vì thái độ của Nghiêm Túc anh đúng không? Nếu anh và cô của Ôn Triệu Dung quan hệ rất tốt, những kẻ đó dù không nể mặt tăng cũng nể mặt phật, còn dám tranh giành đại quyền với Ôn Triệu Dung sao?" Bình An nói.

Nghiêm Túc mỉm cười nhạt, "Tư duy của em rất nhạy bén, tuy nhiên chuyện này phức tạp hơn em nghĩ nhiều, nhất thời không nói hết được đâu, bạn bè của em còn đang đợi em kìa."

Mối quan hệ mâu thuẫn giữa các doanh nghiệp đôi khi không đơn giản như vẻ bề ngoài, anh có ý muốn giải thích với Bình An nhưng thời gian địa điểm không cho phép, nhiều chuyện không phải ba đầu sáu tay là nói hết ngay được, nói không rõ ràng ngược lại sẽ gây ra hiểu lầm.

Nơi này đúng là không phải chỗ để nói chuyện, Bình An cũng không hỏi thêm, dù sao rồi cũng sẽ hiểu thôi, cô đứng dậy, "Vậy em không làm phiền anh nữa, tạm biệt."

Nghiêm Túc lập tức kéo tay cô lại, "Em định bỏ mặc tôi một mình ở đây sao?"

Bình An chớp chớp đôi mắt trong veo rạng rỡ, "Nghiêm đại tổng tài sao có thể ở một mình được, đây là địa bàn của anh mà, chỉ cần gọi một tiếng là có khối người đến tiếp anh."

"Câu này nghe sao có vẻ nồng nặc mùi giấm thế, ở chỗ tôi đây không có tiếp viên đâu nhé." Nghiêm Túc đứng dậy, cúi đầu mỉm cười nhìn cô.

"Ai lo anh có tìm tiếp viên hay không chứ, lười để ý đến anh." Bình An lườm anh một cái, vung tay muốn bỏ đi.

Nghiêm Túc vội vàng kéo cô lại, nói nhỏ bên tai cô, "Thực ra tôi vẫn còn việc chưa xử lý xong, là nghe nhân viên pha chế ở đây nói Ôn Triệu Dung đang uống rượu giải sầu ở đây nên tôi mới qua xem thử, thằng nhóc đó chưa bao giờ đến đây uống rượu cả, không ngờ em cũng ở đây."

Bình An hơi khựng lại, chỉ là nghe nói Ôn Triệu Dung ở đây uống rượu nên đã gác lại công việc sang đây xem sao? Nói vậy, quan hệ của anh và Ôn Triệu Dung chắc không tệ mới đúng chứ, đúng là càng lúc càng không hiểu nổi, "Nếu anh còn việc phải bận thì mau đi đi."

"Không vội, không giới thiệu bạn bè của em cho tôi sao?" Nghiêm Túc thong thả nhìn cô, cảm giác như cô có vẻ không muốn để anh tiếp xúc với bạn bè của cô vậy.

Mối quan hệ giữa cô và anh dường như chưa đến mức cần phải giới thiệu bạn bè của nhau cho đối phương biết chứ? Chỉ là chưa đợi cô từ chối, anh đã nắm lấy tay cô, đi đến trước mặt những người bạn thân đang trợn tròn mắt nhìn họ.

Tống Tiếu Tiếu đánh giá Nghiêm Túc từ đầu đến chân một lượt, trao đổi ánh mắt với Kỷ Túy Ý, trong lòng đồng thời nảy ra một ý nghĩ, đàn anh Ôn không phải là đối thủ của vị đại BOSS này rồi...

Vệ Úy Úy khi thấy Nghiêm Túc đi tới, cả người ngồi thẳng dậy, đôi mắt cũng sáng bừng lên, khi tầm mắt dừng lại ở bàn tay Nghiêm Túc đang nắm chặt tay Bình An, ánh mắt cô tối sầm lại.

"Chào mọi người." Đến trước mặt họ, Nghiêm Túc tự nhiên buông tay Bình An ra, giữ nụ cười đúng mực chào hỏi Kỷ Túy Ý và những người khác, ánh mắt lướt qua gương mặt đang hậm hực của Khâu Thiếu Triết, đuôi mắt nhếch lên.

"Chào anh! Đại BOSS." Tống Tiếu Tiếu và Kỷ Túy Ý cười hì hì chào Nghiêm Túc, "Hôm nay dẫn Bình An đến làm phiền anh rồi, hy vọng anh đừng để bụng."

"Làm phiền gì chứ, mở cửa là để kinh doanh mà." Khâu Thiếu Triết xì một tiếng.

Kỷ Túy Ý quăng một cái lườm sắc lẹm qua, "Không có thẻ VIP của Bình An, anh vào được đây không? Không có đại BOSS, chúng ta có được thẻ VIP không?"

Khâu Thiếu Triết im lặng.

Nghiêm Túc thì cười rạng rỡ, nói nhỏ bên tai Bình An, "Đại BOSS? Hóa ra sau lưng em toàn gọi tôi như vậy sao?"

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Anh Chồng Sĩ Quan Chưa Ngỏm Á? Tiểu Thư Tư Bản Mang Bé Con Theo Tòng Quân!
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện