Chương 878: Vậy thì ta sẽ không khách khí nữa
Tâm Diên lật xem vài trang giấy bên dưới: "Mẹ, không cần thiết đâu, phải không?"
Cố Uyển Tình mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh Tâm Diên: "Diên Diên, mẹ nghĩ chỉ có làm như vậy, lòng mẹ mới được nhẹ nhõm. Con hãy đáp ứng mẹ đi."
Trong lòng nàng cảm thấy có lỗi với con gái, trước kia vẫn nghĩ đời này chỉ có mỗi Tâm Diên là con duy nhất, tương lai mọi thứ của mình đều thuộc về con, không ngờ lại có thai.
Thuở trước sau khi sinh, nàng không ngồi tháng chu đáo, thực ra đã để lại căn bệnh trong người, rồi lại phải chạy trốn khắp nơi cơ thể không dưỡng được tốt. Vị lão trung y từng khám cho nàng nói rằng, lần sau có thai rất khó khăn.
Vì thế, trở về nước đoàn tụ với chồng, nàng chưa từng nghĩ mình có thể mang thai thêm lần nữa.
Ai ngờ tự khi về nước, nhờ Tâm Diên chăm sóc điều huyệt, căn bệnh kia đã lành hẳn, chỉ là nàng không biết mà thôi.
Về chuyện có thể mang thai lần nữa, nàng vừa vui mừng vừa buồn bã, e sợ vì chuyện đó sẽ làm tổn thương Tâm Diên, khiến vợ chồng và con gái phát sinh hiểu lầm.
Nên nàng quyết định chia một nửa gia tài hiện có sang tên cho con gái, muốn con hiểu rằng mẹ thật sự rất yêu thương mình.
Tâm Diên xem xong chỗ tài liệu trên tay, ngước mắt nhìn ánh mắt đầy mong mỏi nơi Cố Uyển Tình, đã biết nếu mẹ cảm thấy vậy mới yên lòng, đổi nhận lấy cũng tốt: "Nếu mẹ kiên quyết như vậy, con đành phải nhận, đừng hối hận đấy."
Cố Uyển Tình nhìn con gái nhận lấy, trong lòng vui sướng hết sức: "Không hối hận, không hối hận, cảm ơn con, Diên Diên."
Tâm Diên nghe vậy bật cười: "Mẹ, con không cần nói vậy đâu, con thật sự rất vui khi được có thêm một đứa em trai hoặc em gái."
Lúc này Hàn Tĩnh Thâm cũng ngồi xuống, khoác vai Cố Uyển Tình: "Bây giờ mẹ có thể yên tâm rồi chứ?"
Cố Uyển Tình trong lòng ấm áp, tâm trạng liền thoải mái lên, quay sang nhìn Hàn Tĩnh Thâm, ánh mắt đầy dịu dàng như kéo dài vô tận.
Tâm Diên thật sự không muốn ăn cảnh tình cảm ngọt ngào của hai người: "Con đi xem bà Trần tối nay làm món gì nhé?"
Nói xong, cô nhanh chân rút lui.
Bữa tối, chị Trần làm rất đầy đủ món, có thể đáp ứng khẩu vị của mọi người, cuối cùng bưng lên một nồi canh sườn.
Tâm Diên mỉm cười lấy chén nhỏ: "Mẹ, canh sườn thích hợp cho bà bầu uống."
Chị Trần tiếp lời: "Hôm qua tôi hầm canh cá diếc, kết quả khiến mẹ con không ăn được bữa đó.
Hôm nay đi chợ, tôi thấy sườn ngon, định hầm một nồi canh thanh đạm, hy vọng mẹ con uống được nhiều hơn, vừa đúng lúc cô nhóc ham ăn con về, lát nữa cũng uống nhiều chút."
Tâm Diên cười tươi: "Cảm ơn chị Trần."
Chị Trần mỉm cười nói: "Các con ăn đi, nếu cơm chính thiếu có thể ra bếp lấy, tôi về trước trong sân nhỏ đây."
Tâm Diên nhìn chị Trần: "Chị Trần, đợi một chút, canh sườn này cũng phải mang nhiều chút về cho chị."
Chị Trần trong lòng ấm áp: "Mày ăn đi, trong bếp tôi còn để cho rồi."
Tâm Diên làm sao không biết, chắc chắn chỉ chừa lại một bát nhỏ cho ông Trần, còn mình không được chia.
Cô đứng lên vào bếp lấy một cái bình men, đổ chén canh sườn chị Trần chừa lại vào, lại múc thêm một ít vào, sau đó mới đưa cho chị Trần: "Có ăn có phần, cùng uống."
Chị Trần không từ chối nữa, cười cảm ơn rồi mới cầm bình men rời đi.
Tối nay món ăn thanh đạm, cộng thêm gặp được con gái, có lẽ thấy Tâm Diên không chút khó chịu, trong lòng gánh nặng buông xuống, tâm tình nhẹ nhõm nên bụng đói đặc biệt.
Hàn Tĩnh Thâm vừa kịp nhắc đến chuyện tối mai cả nhà tụ họp: "Diên Diên, mai người nhiều, con cầm lái đi cùng bà Trần đi chợ, bà ấy một mình không tiện bê về."
Tâm Diên cười đáp: "Được."
Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, không khí vui vẻ hòa hợp.
Đề xuất Cổ Đại: Quận chúa kiều diễm, tử địch cuồng loạn lại xảo trá mị hoặc
[Luyện Khí]
Truyện khá hay, tuy nhiên nhà dịch dịch hơi bị ẩu, xưng hô giữa các nhân vật loạn cả lên, tên của các nhân vật cũng nhầm lên nhầm xuống, làm cho lúc đọc bị mất hứng dễ sợ.
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện thuộc top bên Trung. Để mình làm lại bản dịch thử.
[Luyện Khí]
Chương này đăng nhầm truyện rồi Ad ơi!