Chương 845: Ngươi còn ngốc nghếch mà tin sao?
Hàn Tĩnh Thầm bật cười: “Khi nào ta không nghiêm túc rồi? Ta nói rõ ràng là rất nghiêm túc mà.”
Cố Oản Tình chìa tay ôm lấy cổ Hàn Tĩnh Thầm: “Ta đang nói chuyện chính sự đó, ngươi nhìn kỹ mặt ta đi.”
Hàn Tĩnh Thầm đưa tay sờ lên mặt nàng: “Ừm, quả thật trắng mịn hơn nhiều, cũng giống như lúc đó của ngươi.”
Hai người đều rõ lúc đó là lúc nào, không khí bỗng trở nên nồng nàn, hơi thở giữa họ cũng trở nên dày đặc, xung quanh tràn ngập bong bóng cầu vồng.
Hàn Tĩnh Thầm vốn là người hành động, ngay lập tức ôm ngang người nàng rồi đi thẳng về phòng ngủ.
Cố Oản Tình còn muốn giữ chút ý tứ, che mặt thầm nghĩ: rõ ràng ta chỉ đang nói về làn da mềm mại, sao lại thành chuyện về phòng ngủ mà nói kỹ vậy?
Ánh mắt Hàn Tĩnh Thầm đầy tiếng cười, cúi đầu khẽ nói vào tai Cố Oản Tình: “Da có mềm hay không, trên giường cảm nhận sẽ rõ hơn, ta với ngươi cùng nhau nghiên cứu kỹ.”
Vừa dứt lời, Cố Oản Tình giơ tay đánh vào ngực hắn: “Đừng nói bậy.”
Hàn Tĩnh Thầm cười lớn: “Được, được, không nói nữa, chúng ta làm đi.”
Cố Oản Tình còn muốn nói gì đó thì giọng nói đã bị nụ hôn đầy uy quyền của Hàn Tĩnh Thầm lấn át mất.
*
Ngày hôm sau, Tâm Diện đến trường, nhìn khí氛 trong ký túc xá không đúng, vội vàng tới gần Tưởng Bội Cầm hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Tưởng Bội Cầm nhỏ giọng nói: “Sáng nay Thẩm Tiểu Ngư tới đòi nợ Chiêu Đi, nói phải trả tiền, Chiêu Đi bảo lùi vài ngày nhất định trả, nhưng kẻ đó lại gây náo loạn trong ký túc xá, nhiều bạn cùng phòng tới xem khiến bọn ta mất gần nửa ngày mới giải tán họ.”
Tâm Diện nghe vậy nhíu mày: “Sao vậy, Chiêu Đi sao lại đi mượn tiền cô ta?”
Nhìn quanh ký túc xá không thấy bóng dáng Chiêu Đi, nàng hỏi thêm: “Chiêu Đi đâu rồi?”
Tưởng Bội Cầm liếc nhìn ngoài cửa: “Chắc là đi tìm chỗ khóc rồi.”
Tâm Diện nghĩ tới tính tình Chiêu Đi, e rằng đúng như vậy, liền hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”
Tưởng Bội Cầm thở dài: “Bọn ta còn chưa kịp hỏi Chiêu Đi là chuyện gì.”
Đang định nói gì thì Chiêu Đi bước vào: “Xin lỗi mọi người đã làm mọi người lo.”
Tâm Diện nghe giọng liền quay lại, chỉ thấy Chiêu Đi mắt đỏ hoe, nhìn Bách Ái Văn đứng ở cửa nói: “Ái Văn, đóng cửa lại.”
Cửa đóng vào, Tâm Diện mới nhìn Chiêu Đi nói: “Nói đi, rốt cuộc chuyện gì, sao ngươi lại mượn tiền cô ta?”
Tâm Diện biết rõ hoàn cảnh gia đình Thẩm Tiểu Ngư cũng không khá giả gì, sao có thể tốt bụng mà cho Chiêu Đi vay tiền được.
Chiêu Đi cảm giác nước mắt sắp rơi, vội ngước đầu kìm lại.
Nửa ngày sau mới lên tiếng: “Mọi người cũng biết ta với Thẩm Tiểu Ngư cùng tỉnh, dù nhà cách xa nhau, nhưng vẫn là đồng hương.
Mấy ngày trước cô ta rủ ta đi gặp mặt đồng hương, đúng lúc gặp được một anh học trưởng khoa Toán cùng huyện với ta trước đây từng gặp ở trường.
Anh ấy ngay lập tức nhận ra ta, cũng từ anh ấy mới biết gia đình ta đang gặp chuyện, hiện tại hoàn cảnh rất khó khăn.
Lúc đó ta choáng váng, bên cạnh Thẩm Tiểu Ngư cũng nghe thấy, cô ta nói vì là đồng hương sẽ giúp ta, không ngờ ngay trước mặt mọi người cô ta rút 30 tân đồng đưa cho ta.
Ta không muốn nhận nhưng cô ta không cho từ chối, nói gì cũng là đồng hương, gặp được ở đây chính là duyên phận, chắc chắn phải giúp đỡ nhau.
Ta đành nhận tiền, rồi ngày hôm sau đã gửi cùng số tiền ta tích góp với số tiền cô ta cho về quê.
Nhưng nào ngờ hôm nay cô ta bất ngờ đổi giọng, không chỉ lên tiếng đòi tiền, còn nói nhiều lời khó nghe.”
Vừa dứt lời, bên cạnh Bách Ái Văn nói: “Thẩm Tiểu Ngư không phải người tốt, ngươi thật ngây thơ tin cô ta, có thể cô ta cho mượn tiền cũng có dụng ý, ngươi còn ngốc nghếch tin hết.”
Tâm Diện nghe lời Bách Ái Văn thấy hợp lý, liếc nhìn Tưởng Bội Cầm, hai người nhìn nhau đều hiểu chuyện.
Tâm Diện biết tính Chiêu Đi, người này chưa từng lợi dụng ai, có người giúp sẽ nhớ mãi trong lòng, có lẽ trước đây coi Thẩm Tiểu Ngư là bạn, ai ngờ bị đối phương làm vậy khiến nàng tức giận.
Thẩm Tiểu Ngư rõ ràng một đóa hoa trắng, làm sao có thể tốt bụng vậy chứ?
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Phu Quân Cưới Bình Thê
[Luyện Khí]
Truyện khá hay, tuy nhiên nhà dịch dịch hơi bị ẩu, xưng hô giữa các nhân vật loạn cả lên, tên của các nhân vật cũng nhầm lên nhầm xuống, làm cho lúc đọc bị mất hứng dễ sợ.
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện thuộc top bên Trung. Để mình làm lại bản dịch thử.
[Luyện Khí]
Chương này đăng nhầm truyện rồi Ad ơi!