Chương 805: Không phải ta khoe khoang
Đến giờ cơm, mọi người tụ họp đầy đủ, Hạ Cẩm Tuyên nhìn thấy tất cả đã có mặt liền nói: “Ăn cơm xong rồi mọi người hãy nghỉ ngơi sớm, không được phép ra ngoài làm loạn nữa. Ai mà trì hoãn chuyến đi thì đừng trách ta đá người đó ra khỏi nhóm.”
Nói mãi cũng không phải không có lý do, trong đoàn xe có mấy người không biết tự giữ mình, nếu không nhắc nhở một câu thì chắc chắn lúc về cũng lại lén lút đến nửa đêm mới quay về. Như vậy không chỉ ảnh hưởng đến lịch trình của đoàn mà còn rất nguy hiểm.
*
Ở kinh thành, tâm Ngân tan học buổi trưa, liền xin phép nghỉ buổi chiều.
Tưởng Bội Cầm biết cô xin nghỉ liền chạy đến: “Tâm Ngân, có chuyện gì sao? Sao chiều lại xin nghỉ?”
Tâm Ngân thấy Tưởng Bội Cầm lo lắng, nhỏ giọng nói: “Đừng lo, không có chuyện lớn, trưa nay là phải đến nhà sư phụ ăn cơm. Tứ sư huynh đã trở về kinh thành rồi, nên ta xin luôn buổi chiều nghỉ.”
Việc học y của tâm Ngân, trong trường ngoài Tưởng Bội Cầm ra không ai biết. Trước kia vì cô theo học tiếng Pháp nên từng bị nhiều người châm chọc, nên cô cũng không muốn khiến người khác chú ý thêm.
Tưởng Bội Cầm nghe cô nói thế, mới yên tâm.
Cô cũng không trách bạn lo lắng, chủ yếu là mấy ngày trước khi hai người đến hồ một mình, họ phát hiện có người theo dõi họ.
Chỉ là khi họ rượt theo thì bóng người đã biến mất, nhưng cả hai đều không thể nhầm được. Tuy nhiên không biết kẻ theo dõi đó là nhắm vào Tưởng Bội Cầm hay tâm Ngân, cho nên cô mới nhạy cảm như vậy.
Tâm Ngân vỗ tay Tưởng Bội Cầm: “Ngươi biết võ công của ta, dù những người đó có là nhắm vào ta thì cũng sẽ phải đến mà không trở về.”
Tưởng Bội Cầm nhớ lại chuyện trước đây có cô nương trong đại viện cũng từng bị theo dõi, do sơ ý nên xảy ra chuyện: “Nhất định không được chủ quan.”
Tâm Ngân mỉm cười đầy thành thật: “Ừ, ngươi cũng vậy.”
Sau khi chia tay Tưởng Bội Cầm, tâm Ngân liền vội vã tới nhà sư phụ.
Cô vừa đến cửa chính thì đã nghe thấy giọng ông Đỗ: “Bày món đi, tâm Ngân cũng sắp tới rồi.”
Vừa vào trong sân, lại nghe ông Đỗ nói: “Chờ lát nữa tiểu muội sẽ tới.”
Vừa dứt lời thì nghe một giọng trong trẻo vang lên: “Hội thảo lần này phải kéo dài cả tuần mới xong, vừa hay tiểu muội học y lại rất có tài, sao không cho nàng đi theo ta để mở mang mắt.”
Ngay lập tức ông Đỗ kiêu ngạo nói: “Không phải ta khoe khoang, trong lĩnh vực y học, tiểu muội của ta thật sự không ai sánh bằng.”
Lúc này đại sư huynh Mã Trình Hy nói xen vào: “Sư phụ, đó là sự thật, ngài không phải nhắc đi nhắc lại làm gì. Dù sao đi nữa, chúng ta cũng có phúc được có tiểu muội thiên tài học y như vậy.”
Bên trong truyền ra tiếng cười vui vẻ của mọi người.
Tâm Ngân nghe trao đổi của họ, tâm trạng cũng rất tốt, liền gọi vọng vào trong: “Sư phụ, sư mẫu, ta đã về rồi.”
Ông Đỗ nghe thấy tiếng tâm Ngân, liền nói to: “Xem kìa, ta nói đúng mà.”
Lúc này tâm Ngân cũng mở cửa bước vào: “Tứ sư huynh, lâu rồi không gặp.”
Tiền Vạn Ninh nhìn cô: “Mấy tháng không gặp, tiểu muội càng ngày càng đẹp.”
Tâm Ngân cười bước vào nhà: “Đâu có, tứ sư huynh đừng khen ta nữa.”
Thẩm Cốc Thanh nhìn cô từ đầu đến chân rồi nói: “Nói cũng không sai, đệ thật sự không nói dối, tâm Ngân quả thật có biến hóa.”
Lúc này Đỗ Linh Doãn tiến lại gần: “Tâm Ngân, da ngươi thường ngày dưỡng thế nào vậy? Thật sự như quả trứng đã bóc vỏ, chẳng một lỗ chân lông, thật khiến người ta ghen tị.”
Tâm Ngân cười: “Ta thích tự tay làm mấy thứ kem dưỡng, nếu không ngại, lát nữa ta lấy cho ngươi thử.”
Đề xuất Xuyên Không: Trọng Sinh Về Thập Niên 70 Làm Thần Y Vả Mặt Tra Nam Tiện Nữ
[Luyện Khí]
Truyện khá hay, tuy nhiên nhà dịch dịch hơi bị ẩu, xưng hô giữa các nhân vật loạn cả lên, tên của các nhân vật cũng nhầm lên nhầm xuống, làm cho lúc đọc bị mất hứng dễ sợ.
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện thuộc top bên Trung. Để mình làm lại bản dịch thử.
[Luyện Khí]
Chương này đăng nhầm truyện rồi Ad ơi!