Lưu Thanh Hoan lại đỏ hoe mắt, giọng đầy tủi thân: "Em chỉ muốn anh đi vệ sinh cùng thôi, một mình em hơi sợ."
Môi tôi khẽ cong lên: "Được thôi, tôi đi cùng cô."
Và tôi đã đi cùng Lưu Thanh Hoan vào nhà vệ sinh.
Lưu Thanh Hoan chắc mẩm rằng tôi vẫn còn nể mặt Thẩm Tri Hằng nên mới ngoan ngoãn nghe lời đến vậy.
Tôi nhìn cô ta, khóe môi vẫn giữ nụ cười.
Một tiếng sau, tôi đánh thức Lưu Thanh Hoan: "Dậy đi vệ sinh."
Lưu Thanh Hoan trợn tròn mắt: "Không phải tôi vừa đi rồi sao?"
"Tôi có trách nhiệm nhắc nhở cô, tôi đến đây để chăm sóc cô mà, sao có thể để cô nằm yên được? Lỡ tè dầm thì phiền người khác lắm....
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 4.500 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Di Châu Nghịch Độ