Buổi chiều
Ôn Kỳ Mặc đang chán nản ngồi trong khu thực nghiệm Cấm Khư, mắt liên tục liếc nhìn thời gian.
“Thằng nhóc này… sao còn chưa tới?”
Vừa dứt lời, cửa phòng bị đẩy ra, một bóng người chậm rãi bước vào, thân thể cứng đờ, lết từng bước như… cương thi.
“Đệch!” Ôn Kỳ Mặc giật mình kêu lên, “Thất Dạ, cậu… cậu sao lại ra nông nỗi này?”
Lâm Thất Dạ mặt mũi sưng vù khoát tay định nói gì đó, nhưng chân lảo đảo, suýt ngã xuống đất.
Ôn Kỳ Mặc vội bước lên đỡ lấy cậu:
“Lại đi đối luyện với đội trưởng à?”
“Ừ.”
“Xem ra thiên phú của cậu cũng ổn đấy.”
Lâm Thất Dạ nhìn chằm chằm hắn:
“Thế này mà gọi là ổn à?”
“Năm đó lần đầu tôi đối luyện với đội trưởng, bị đánh nằm bẹp trên võ đài suốt một ngày một đêm mới bò dậy được.” Ôn Kỳ Mặc thở dài, “Có thể cận chiến mà miễn cưỡng trụ được với đội trưởng, hiện tại chỉ có Hồng Anh thôi.”
“Tôi nghe nói Triệu Không Thành là cao thủ cận chiến? Anh ta cũng không được sao?”
Ôn Kỳ Mặc trầm mặc một lúc rồi nói:
“Hắn với đội trưởng thì không gọi là miễn cưỡng, mà là ngang tài ngang sức… tất nhiên là trong điều kiện cả hai đều không dùng Cấm Khư.”
“Ra vậy…”
Lâm Thất Dạ chịu đựng cơn đau khắp tứ chi, miễn cưỡng đứng thẳng người. Nếu cởi áo cậu ra, sẽ thấy toàn thân bầm tím, xanh một mảng tím một mảng.
Đao của Trần Mục Dã — quá nhanh, quá nặng, quá tàn nhẫn.
Hơn nữa… rõ ràng là ông ta không hề nương tay.
“Yên tâm đi, lát nữa qua chỗ Tiểu Nam trị liệu một chút, sáng mai lại có thể tiếp tục đi… ăn đòn.” Ôn Kỳ Mặc an ủi.
Lâm Thất Dạ: “……”
“Được rồi, bắt đầu vào học.” Ôn Kỳ Mặc ho khan một tiếng.
Lâm Thất Dạ đứng nghiêm.
“Trước hết, chúng ta nói về việc Cấm Khư là gì—”
“Cái này Triệu Không Thành đã nói với tôi rồi.”
“Vậy thì nói về Thần Khư—”
“Cũng nói rồi.”
“Thế thì nói đến Cấm Khư sinh ra từ vật thể—”
“Nghe qua rồi.”
Ôn Kỳ Mặc: “……”
“Rốt cuộc hắn đã lén nói cho cậu bao nhiêu thứ vậy…” Ôn Kỳ Mặc xoa trán, “Thế còn Danh sách Cấm Khư? Cái này nói chưa?”
“Chưa.”
Ôn Kỳ Mặc thở phào, bắt đầu giảng:
“Danh sách Cấm Khư là bảng xếp hạng mức độ nguy hiểm của các Cấm Khư do nhân loại tổng hợp, bắt đầu từ số 001. Thứ hạng càng cao thì càng nguy hiểm.”
“Có giống danh hiệu thần minh không?”
“Không giống. Danh hiệu thần minh chỉ là thứ tự phát hiện, không liên quan đến sức mạnh. Còn Danh sách Cấm Khư là xếp theo mức độ nguy hiểm.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Cấm Khư từ hạng 600 trở lên được gọi là Cấm Khư vô hại — tác dụng rất nhỏ, nhiều lắm là tưới cây, diệt sâu, hoặc… từ không khí tạo ra một cây xúc xích cay.
Từ 400–599 là Cấm Khư nguy hiểm thấp — có sát thương nhưng không lớn, dùng tốt có thể phát huy hiệu quả đặc biệt.
Từ 200–399 là Cấm Khư nguy hiểm — đủ sức gây uy hiếp xã hội loài người trên quy mô nhất định, có thể chiến đấu với sinh vật thần bí.
Từ 90–199 là Cấm Khư nguy hiểm cao — có thể gây uy hiếp quy mô lớn, sức chiến đấu cực mạnh. Phần lớn chiến lực cấp cao đều nằm trong khoảng này, đội trưởng cũng vậy.
Còn từ 89 trở xuống… là Cấm Khư siêu nguy hiểm — hoặc có sức hủy diệt khủng khiếp trên diện rộng, hoặc sở hữu năng lực đặc thù không thể tưởng tượng. Chúng đã vượt xa phạm trù con người, thậm chí có thể hủy diệt cả một thành phố!”
Ôn Kỳ Mặc nhấn mạnh:
“Không phải nói quá đâu. Mấy năm trước ở sa mạc Tây Bắc từng xuất hiện một sinh vật thần thoại mang Cấm Khư hạng 063 – ‘La Thiên Cháo Sát’, suýt nữa chôn vùi vài thành phố trong bão cát. Cuối cùng phải nhờ một đội đặc nhiệm mới tiêu diệt được.”
Lâm Thất Dạ sững người:
“Tôi nhớ Triệu Không Thành từng nói Cấm Khư của anh ta là hạng 083…”
“‘Mẫn Sinh Thiểm Nguyệt’ — Cấm Khư siêu nguy hiểm. Dù gần cuối bảng nhưng vẫn cực kỳ hiếm.” Ôn Kỳ Mặc khẽ thở dài, “Nếu hắn sinh ra đã có Cấm Khư này, có lẽ sớm đã vào đội đặc nhiệm, thậm chí làm tới tướng quân.”
“Vậy Thần Khư thì sao?” Lâm Thất Dạ tò mò hỏi.
“Thần Khư cũng là một loại Cấm Khư, nên cũng nằm trong danh sách.”
Ôn Kỳ Mặc nhìn cậu với ánh mắt hâm mộ, “Trong top 30 Cấm Khư thì có tới 23 cái là Thần Khư.”
“Vậy trong top 30 còn 7 Cấm Khư của con người?”
“Có.” Ánh mắt Ôn Kỳ Mặc sáng lên, “Thậm chí trong top 5, còn có một Cấm Khư thuộc về nhân loại.”
“Cái nào?”
“Không biết.”
“……”
“Đừng nhìn tôi như vậy, tôi gia nhập Người Gác Đêm chưa lâu, bí mật cấp này sao mà biết được.”
“Vậy Cấm Khư của tôi thì sao?” Lâm Thất Dạ chỉ vào mình, “Xếp hạng bao nhiêu?”
Ôn Kỳ Mặc chậm rãi nói:
“Danh hiệu thần minh 003 – Sí Thiên Sứ Michael, Thần Khư mang tên ‘Phàm Trần Thần Vực’.
Danh sách Cấm Khư… cũng là 003.”
“Cấm Khư hạng 003…” Lâm Thất Dạ lẩm bẩm.
“Nhưng đừng vội mừng. 003 là sức mạnh của Sí Thiên Sứ, không phải của cậu.”
“Trong tay cậu bây giờ, nó chỉ được xem là Cấm Khư nguy hiểm cao.”
“Khi nào cậu đủ mạnh, mạnh đến mức sánh vai thần minh…
lúc đó, nó mới thật sự là 003.”
“Tôi hiểu rồi.”
“À, tôi còn một câu hỏi.”
“Cậu hỏi đi.”
“Một người… có thể trở thành đại diện của nhiều thần minh không?”
“Không thể.” Ôn Kỳ Mặc lắc đầu ngay, “Trong lịch sử loài người chưa từng có tiền lệ.”
“Ồ.”
Từ bây giờ thì có.
Ngoài Phàm Trần Thần Vực của Sí Thiên Sứ, Lâm Thất Dạ còn có ‘Tinh Dạ Vũ Giả’ từ Hắc Dạ Nữ Thần.
Nói cách khác, cậu là đại diện của hai vị thần.
Dĩ nhiên, chuyện này chưa thể nói ra. Nếu bị cấp cao Người Gác Đêm mang đi nghiên cứu thì coi như xong đời.
“Giờ nói về Cấm Khư của cậu. Hiện tại Phàm Trần Thần Vực có thể làm được gì?”
“Trong phạm vi hình tròn bán kính 20 mét lấy tôi làm trung tâm, tôi có thể cảm nhận được mọi thứ.”
“Ồ?” Ôn Kỳ Mặc nhướn mày, “Hồng Anh hôm nay mặc đồ lót màu gì?”
“Màu trắng.”
Trong phòng thí nghiệm, hai người đàn ông nhìn nhau trong chốc lát…
Rồi cùng bật cười.
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor ạ
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Trả lờiđây rồi nha
[Nguyên Anh]
này là convert mà nhỉ?
[Pháo Hôi]
Trả lờidịch lại nữa nha bạn
[Nguyên Anh]
Trả lời@mon non: ohh đọc vẫn hơi giống convert. Nếu xài công cụ trên web dịch lại lần nữa sẽ đọc thuận hơn như chương 1 mình dịch hộ đó.
[Pháo Hôi]
Trả lời@Thanh Tuyền: cảm ơn bạn nha