Hứa Cẩm Đường chép miệng.
Cái loa thông báo này đúng là quá phô trương.
Thăng hạng thì còn đỡ, chứ hễ ai từ trên cao bị đẩy xuống dưới, thí sinh bị đẩy xuống chắc chắn trong lòng sẽ có chút khó chịu.
Đây rõ ràng là đang kéo thù hận mà.
Bây giờ nghĩ lại, việc cô đến muộn hóa ra lại là chuyện tốt.
Vì đến muộn nên cô vào phòng thi trễ hơn các thí sinh khác, nhưng cũng nhờ vậy mà không ai biết cô trông như thế nào, như vậy thân phận Hứa Lam Tinh của cô có thể tiếp tục sử dụng rồi.
Hứa Cẩm Đường không nghĩ ngợi thêm, thúc động lực lượng lĩnh vực, hiệu quả thăm dò trải rộng ra xung quanh.
Sau khi xác định xung quanh không có nguy hiểm, cô nhẹ bước, chậm rãi thăm dò phụ cận.
Đi được một lúc lâu, đang định dừng lại nghỉ ngơi một chút thì một con yêu thú bậc 1 không biết lượng sức lao tới.
Ánh mắt cô nhanh chóng lạnh xuống, giơ tay kích hoạt Hồng Bảo Thạch Tụ Tiễn.
Mấy mũi tên bao bọc hỏa diễm đâm thẳng về phía đối diện.
Lực lượng lĩnh vực lập tức bao phủ toàn trường, yêu thú ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, đã bị loạn tên bắn ngã xuống đất.
Sau khi yêu thú ngã xuống, xung quanh cơ thể nó tỏa ra ánh sáng nhạt, sau đó từ từ bay lên một quầng sáng lơ lửng phía trên xác nó.
Hứa Cẩm Đường đứng dậy đi tới, giơ tay chạm vào quầng sáng.
【Tích phân +10】
【Tổng tích phân: 230】
Trước mắt hiện ra một màn sáng thông báo bằng chữ.
Quầng sáng hóa thành vô số đốm sáng nhỏ li ti, nhanh chóng rót vào ngọc bài tích phân bên hông Hứa Cẩm Đường.
Lúc này Hứa Cẩm Đường mới để ý thấy, bên hông mình không biết từ lúc nào đã có thêm một miếng ngọc bài.
Lại liên tưởng đến thông báo tích phân vừa rồi.
Cô nhanh chóng nhận ra quy tắc liên khảo này là gì.
Săn giết yêu thú sẽ nhận được tích phân, vậy nên tích phân này chắc chắn là yếu tố then chốt quyết định thứ hạng.
Vừa rồi Vu Uyển Dao từ hạng hai lên hạng nhất, ước chừng là nhờ săn giết yêu thú, nhận được tích phân, dẫn đến thay đổi thứ hạng.
"Hóa ra là vậy." Hứa Cẩm Đường xoa cằm, lẩm bẩm một câu.
Một con yêu thú bậc 1 mà chỉ được có mười điểm tích phân, ít quá đi mất.
Không biết yêu thú bậc 2 thì tích phân có nhiều hơn chút nào không.
Hứa Cẩm Đường lại nghĩ đến chuyện gì đó, thử bỏ ngọc bài tích phân vào không gian thủ hoàn.
Nhưng thất bại.
Vậy nên, ngọc bài tích phân này chỉ có thể đeo trên người.
Thế thì nguy hiểm thật, lỡ có ai nảy sinh ý đồ xấu, cướp ngọc bài tích phân của cô...
Cô cũng nhanh chóng hiểu ra điều gì đó.
Muốn lấy được tích phân, ngoài việc săn giết yêu thú ra, chắc là còn có thể đi cướp tích phân của thí sinh khác.
Sau khi hiểu rõ quy tắc liên khảo, Hứa Cẩm Đường không đi lung tung nữa, trực tiếp bắt đầu tìm yêu thú quanh đó để săn giết.
Chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi đã săn được sáu con yêu thú bậc 1, cộng thêm sáu mươi điểm tích phân.
Cả buổi chiều đắm mình trong chiến đấu, Hứa Cẩm Đường thu hoạch khá phong phú.
Sau khi liên tiếp giết thêm mấy con yêu thú, ánh hoàng hôn trên trời dần buông xuống, bắt đầu vào đêm.
Trời không còn sớm nữa, Hứa Cẩm Đường dừng hoạt động săn giết.
Rừng rậm ban đêm là nguy hiểm nhất, cô phải nhanh chóng tìm một nơi an toàn để nghỉ qua đêm.
"Lam Tinh muội muội! Thật khéo quá, chúng ta lại gặp nhau rồi!" Một tiếng reo hò vui mừng vang lên từ phía sau.
Hứa Cẩm Đường ngẩn ra một chút, nhanh chóng nhận ra đây là giọng của Lê Đồng Phủ.
Cô nặn ra một nụ cười, quay người lại, quả nhiên thấy Lê Đồng Phủ đang dẫn một nhóm người từ phía đối diện đi tới.
Tiểu đội do Lê Đồng Phủ dẫn đầu tổng cộng có bảy người, đều là những gương mặt xa lạ.
"Lam Tinh muội, tôi nhìn từ xa đã nhận ra bóng lưng của cô rồi. Lần trước chia tay mới có hai ngày, không ngờ nhanh như vậy chúng ta lại tái phùng trong kỳ liên khảo." Lê Đồng Phủ đi tới, giơ tay vỗ vai Hứa Cẩm Đường.
Hứa Cẩm Đường cười một cái, "Đúng vậy, khéo thật. Lê huynh đây là?" Cô thận trọng đánh giá mấy người phía sau Lê Đồng Phủ.
Lê Đồng Phủ vội vàng giải thích: "Đừng sợ, đây đều là những người bạn tôi mới quen, chúng tôi định lập đội đi cùng nhau. Dù sao một mình nghỉ đêm cũng khá nguy hiểm, đông người sức mạnh lớn, hay là cô cũng gia nhập với chúng tôi đi?"
Trong lúc Hứa Cẩm Đường đánh giá mọi người thì những người đó cũng đang quan sát cô. Cả hai bên trông đều rất thận trọng.
Sau một lát suy nghĩ, trên mặt Hứa Cẩm Đường nở nụ cười, "Tất nhiên là được rồi, tôi vừa nãy cũng đang lo lắng một mình thì phải nghỉ đêm thế nào."
Tầm nhìn trong rừng ban đêm không tốt, cơ thể cũng sẽ mệt mỏi buồn ngủ, một số yêu thú dễ ra tay lén lút nhất vào lúc này, một mình nghỉ đêm quả thực rất nguy hiểm.
"Vậy thì tốt quá, đội chúng ta lại có thêm một thành viên mới." Lê Đồng Phủ lập tức quay người, bắt đầu giới thiệu thân phận của Hứa Cẩm Đường với những người bạn đồng hành mới.
Sau khi biết Hứa Cẩm Đường chỉ là một thí sinh đến từ tinh vực cấp thấp, sự cảnh giác của những người đó mới hơi buông xuống.
Lê Đồng Phủ quay người lại, nhiệt tình hỏi han: "Lam Tinh muội, Thiết Ngưu đệ tách khỏi cô rồi sao?"
Hứa Cẩm Đường gật đầu, "Vâng, sau khi vào đây chúng tôi vẫn chưa gặp lại."
"Không sao, vậy cô cứ tạm thời đi cùng chúng tôi, cũng an toàn." Lê Đồng Phủ hào sảng vỗ vỗ ngực.
Chẳng mấy chốc, mọi người chia nhau đi tìm ít cành cây gỗ củi, đốt một đống lửa lên.
Luồng sáng yếu ớt từ đống lửa bốc lên, xua tan bóng tối xung quanh.
Hứa Cẩm Đường hơ hai tay gần đống lửa để sưởi ấm, một lát sau đã cảm thấy cơ thể ấm áp hẳn lên.
"Lam Tinh muội muội, đêm nay tám người chúng ta thay phiên nhau trực, cứ hai người một nhóm, bốn nhóm luân phiên canh đêm. Cô với tôi một đội, hai ta canh hai tiếng xong thì đi tìm nhóm tiếp theo để đổi ca." Lê Đồng Phủ cũng sáp lại gần, đưa tay sưởi ấm bên đống lửa.
"Vâng." Hứa Cẩm Đường gật đầu.
Công việc canh đêm rất nhàm chán, Hứa Cẩm Đường chống cằm, thẫn thờ ngước nhìn bầu trời đêm trên đầu bắt đầu đếm sao.
"Lam Tinh muội, nhân lúc không có ai, tôi có mấy lời quan trọng muốn nói với cô." Lê Đồng Phủ hạ thấp giọng.
Hứa Cẩm Đường quay đầu lại, "Lê huynh cứ nói."
Lê Đồng Phủ: "Quy tắc liên khảo săn giết yêu thú là nhận được tích phân chắc cô đã biết rồi chứ."
Hứa Cẩm Đường gật đầu, "Vâng."
"Tôi nói cho cô biết, thực ra... còn có một quy tắc ngầm." Lê Đồng Phủ nhìn quanh một lượt, thấy không có ai mới tiếp tục nhỏ giọng nói: "Thí sinh cũng có thể cướp tích phân lẫn nhau."
Hứa Cẩm Đường đã sớm nắm thấu quy tắc này, không hề quá ngạc nhiên, nhưng vẫn phối hợp diễn vẻ mặt ăn ý kinh ngạc, "Ý của Lê huynh là..."
Lê Đồng Phủ: "Sau này nếu cô tách khỏi chúng tôi mà gặp thí sinh không quen biết thì nhất định phải cảnh giác. Bây giờ liên khảo mới bắt đầu, tích phân trong tay thí sinh không nhiều, cạnh tranh cũng sẽ không quá gay gắt, nhưng đến mấy ngày sau, cơ bản mỗi thí sinh đều sẽ có không ít tích phân trong tay, lúc đó sẽ không còn thái bình như bây giờ đâu."
Vất vả lắm mới giết được một con yêu thú bậc 1 chỉ lấy được mười điểm tích phân, nhưng nếu cướp của thí sinh thì tùy tiện một người ít nhất cũng phải có hàng trăm điểm tích phân.
So sánh ra thì chắc chắn là cướp tích phân của thí sinh hiệu quả nhanh hơn.
"Đã hiểu, đa tạ Lê huynh nhắc nhở." Hứa Cẩm Đường gật đầu đáp lời.
Tuy nhiên trong lòng cô cũng tăng thêm mấy phần phòng bị.
Vị Lê huynh này rốt cuộc là thực sự nhiệt tình, hay là muốn thông qua cách này để đổi lấy sự tin tưởng của cô, còn cần phải quan sát thêm.
"Lam Tinh muội muội, có phải cô buồn ngủ rồi không? Hay là cô đi ngủ đi, một mình tôi canh là được." Lê Đồng Phủ quan tâm nói.
Hứa Cẩm Đường lắc đầu, xua tan cơn buồn ngủ trong đầu, "Không cần đâu, canh thêm một tiếng nữa là có thể đổi ca rồi."
Lê Đồng Phủ bất lực cười một cái, đứng dậy đẩy Hứa Cẩm Đường về phía lều bạt, "Cô mau đi nghỉ đi, chỉ còn một tiếng nữa thôi, một mình tôi cũng lo được."
Hai chiếc lều bạt này đều là Lê Đồng Phủ cất trong không gian thủ hoàn mang vào.
Không gian rất lớn, đủ để chứa tám chín người cùng ngủ một lúc, bên trong còn có các loại túi ngủ khác nhau.
Hai chiếc lều vừa hay có thể để nam nữ ngủ riêng, nữ một chiếc, nam một chiếc.
Cảm nhận được tâm ý rất muốn để cô nghỉ ngơi của Lê Đồng Phủ, Hứa Cẩm Đường không kiên trì nữa, gật đầu đồng ý: "Vậy tôi ngủ trước đây, vất vả cho Lê huynh canh đêm một mình."
Nói xong, cô vén rèm lều, bước vào bên trong.
Trong lều nữ, ba người kia ngủ rất say.
Tiếng động khi Hứa Cẩm Đường vào lều không hề thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Cô tìm một cái túi ngủ, ngồi xổm xuống bên cạnh, âm thầm quan sát ba người đang ngủ say.
Mặc dù có người canh đêm, nhưng dù sao đây cũng là dã ngoại đầy rẫy yêu thú, thông thường đều sẽ có chút cảnh giác, không đến mức ngủ quá say.
Hứa Cẩm Đường mím môi, nhanh chóng nhận ra có vấn đề.
Cô lặng lẽ thúc động tinh thần lực, lực lượng thăm dò của lĩnh vực nhanh chóng lan ra ngoài, vừa hay bao bọc hai chiếc lều trong phạm vi lĩnh vực.
Chỉ thấy Lê Đồng Phủ lén lút đi vào lều nam bên cạnh. Hắn khom người, nhẹ chân nhẹ tay đi tới bên cạnh một đồng đội, vô cùng cẩn thận cầm lấy ngọc bài tích phân của người đồng đội đó, sau đó quẹt một cái lên ngọc bài của mình.
Ngay sau đó, trên mặt Lê Đồng Phủ hiện lên một nụ cười, trực tiếp bóp nát miếng ngọc bài.
Bóng dáng người đồng đội vẫn còn đang trong giấc nồng từ từ biến mất trong lều.
Trong chiến trường mô phỏng của liên khảo, muốn loại bỏ thí sinh, một cách là giết chết đối phương, cách khác là bóp nát ngọc bài tích phân của đối phương.
Hứa Cẩm Đường nhíu mày, ánh mắt dần lạnh xuống.
Cô kéo cái túi ngủ bên cạnh lại, nhắm mắt tựa vào, giả vờ như mình đã ngủ say.
"Lam Tinh muội muội? Cô ngủ rồi à?" Sau khi trộm xong tích phân ở lều bên cạnh, Lê Đồng Phủ ngay sau đó đi tới phía lều nữ.
Hứa Cẩm Đường không đáp lời.
Một lát sau liền nghe thấy một trận tiếng sột soạt.
Là Lê Đồng Phủ vén rèm lều đi vào.
Hắn khom người, giống như trước đó, lần lượt trộm đi tích phân, rồi trực tiếp bóp nát ngọc bài của đối phương.
Người cuối cùng mới đi tới trước mặt Hứa Cẩm Đường.
"Lam Tinh muội muội, xin lỗi nhé, ai bảo mấy người đều đơn thuần quá làm chi." Giọng điệu của Lê Đồng Phủ lộ ra mấy phần đắc ý và bất lực.
Hắn đưa tay ra, đang định lấy ngọc bài tích phân bên hông Hứa Cẩm Đường thì toàn thân đột nhiên bị ngưng trệ trong chốc lát, sau đó mọi hành động đều chậm lại nửa nhịp.
Lê Đồng Phủ ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng là chuyện gì.
Lúc này, Hứa Cẩm Đường mở mắt ra, một tia lạnh lẽo lướt qua con ngươi cô.
Cô ngay lập tức ra tay, dùng sức bóp chặt cổ Lê Đồng Phủ, "Lê huynh, ban ngày anh đúng là diễn một vở kịch hay thật."
Lê Đồng Phủ lúc này mới nhận ra mình đã bị lộ từ lâu.
Hắn cười lạnh một tiếng, "Thế thì cũng phải trách mấy người quá ngu!" Nói xong, lập tức thúc động dị năng, chuẩn bị vùng vẫy.
Hứa Cẩm Đường không cho hắn cơ hội phản kháng, tay dùng sức, mạnh mẽ quật ngã hắn xuống đất.
Nhận ra mình căn bản không thể lay chuyển được sức mạnh của Hứa Cẩm Đường, vẻ mặt Lê Đồng Phủ thêm mấy phần hoảng hốt.
Con nhỏ này khả năng cận chiến sao lại mạnh thế này.
Nửa phút sau, Hứa Cẩm Đường trói chặt chân tay Lê Đồng Phủ lại với nhau.
"Lam Tinh muội muội, tích phân của sáu người này hai ta chia đôi thế nào? Cô yên tâm, sau này chúng ta cứ hợp tác làm thế này tiếp, chắc chắn còn lừa được không ít tích phân nữa." Lê Đồng Phủ nhận ra mình đụng phải thứ dữ rồi, chỉ đành cúi đầu cầu xin.
Hứa Cẩm Đường không thèm để ý đến hắn, trực tiếp lấy ngọc bài tích phân bên hông hắn xuống, quẹt một cái lên ngọc bài của mình.
【Tích phân +370】
【Tổng tích phân: 750】
Cùng lúc đó, trong đêm khuya tĩnh mịch từ từ vang lên thông báo toàn khu vực:
Chúc mừng thí sinh Hứa Cẩm Đường thành công lên hạng sáu, bảng hồng liên khảo sắp thay đổi.
Chúc mừng thí sinh Hứa Cẩm Đường thành công lên hạng...
Chúc mừng thí sinh Hứa Cẩm Đường...
Ba tiếng thông báo làm thức tỉnh không ít thí sinh đang trong giấc nồng, mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.
Lúc này trong khu an toàn tối om, vẫn treo tấm bảng hồng liên khảo đó.
Cái tên Hứa Cẩm Đường lóe lên ánh sáng đỏ, trực tiếp vọt lên hạng sáu.
Lê Đồng Phủ nghe thấy thông báo thì đáy mắt đầy vẻ chấn kinh, giọng nói cũng trở nên lắp bắp, "Cô, cô lừa tôi! Cô căn bản không phải Lam Tinh gì hết, cô hóa ra là... Hứa Cẩm Đường!"
Ánh mắt Hứa Cẩm Đường lạnh xuống, trực tiếp bóp nát ngọc bài tích phân của Lê Đồng Phủ.
Giây tiếp theo, bóng dáng Lê Đồng Phủ từ từ biến mất trước mắt.
Loại người lừa lọc lại còn nửa đêm đánh lén đồng đội thế này không đáng để đồng cảm.
Hứa Cẩm Đường treo lại ngọc bài tích phân của mình lên hông, quay đầu nhìn hai chiếc lều bạt đã trống không.
Cô vung tay một cái, thu cả hai chiếc lều vào không gian thủ hoàn.
Sau đó quay người, lặng lẽ rời khỏi hiện trường.
Đêm còn dài, Hứa Cẩm Đường chỉ còn lại một mình, cũng không dám ngang nhiên lấy lều ra ngủ.
Nghĩ đoạn, cô đành tìm một cái cây, hai ba cái đã leo lên ngọn cây, cơ thể tựa vào cành cây to khỏe, từ từ nhắm mắt, định chợp mắt một lát.
Rất ít yêu thú biết bay, ngủ ở trên cao vẫn là an toàn nhất.
Lúc này, trong doanh trại khu an toàn.
Vệ Tử Hiên chấn kinh ngẩng đầu, nhìn bảng hồng liên khảo sau khi thứ hạng đã thay đổi.
Chị Cẩm Đường trâu thật, mới ngày đầu tiên đã lại tiến thêm ba hạng.
Khu an toàn này là cậu ta lượn lờ một vòng trong Tử Vong Sâm Lâm mới tìm thấy.
Đây là khu an toàn duy nhất trong toàn bộ chiến trường, nơi này nghiêm cấm thí sinh tự ý đánh nhau, cũng sẽ không có yêu thú bất ngờ xông vào, còn có các cửa hàng tiếp tế thức ăn đồ uống, là lựa chọn tốt nhất để nghỉ đêm.
Ngoài cậu ta ra, trong doanh trại còn có không ít thí sinh khác.
Những người này vốn dĩ vừa nãy đều đã ngủ rồi, nhưng đều cùng lúc bị tiếng thông báo làm cho tỉnh giấc.
Mọi người không ngủ được nữa, bắt đầu nhỏ giọng bàn tán:
"Cái cô Hứa Cẩm Đường này rốt cuộc là lai lịch thế nào, mới có một ngày mà trực tiếp vọt lên hạng sáu?"
"Từ hạng chín lên hạng sáu, ít nhất phải tăng thêm hàng trăm điểm tích phân. Trời tối thế này rồi, sao cô ta có thể đi săn giết yêu thú được? Cho nên, Hứa Cẩm Đường chắc chắn là đã cướp tích phân của thí sinh khác!"
"Ban đêm mọi người đều đang ngủ, cô ta lại lén lút đi cướp tích phân, thất đức quá đi mất!"
"Mọi người sau này nhất định phải cảnh giác, đây mới là ngày đầu liên khảo, lỡ bị loại sớm thì xong đời."
Vệ Tử Hiên nghe hết thảy những lời này vào tai.
Cậu ta nhíu mày.
Chị Cẩm Đường không phải loại người sẽ đi đánh lén, chắc chắn là có hiểu lầm gì đó.
Năm vị giám khảo đang theo dõi cuộc khảo thí đồng loạt im lặng.
Đối với hành vi trộm tích phân đó của Lê Đồng Phủ, mọi người chắc chắn là nhìn không lọt mắt.
Hứa Cẩm Đường cướp ngược lại, họ thấy cũng khá bình thường.
Nhưng không ngờ thí sinh khác lại hiểu lầm.
"Thú vị đấy, khóa thí sinh này đúng là hết người này đến người khác làm tôi kinh ngạc, ngay cả trộm tích phân nửa đêm cũng có, kết quả thực lực không đủ, còn bị cướp ngược lại." Sử Nhạc Khang không biết lấy đâu ra một chiếc quạt xếp, vừa quạt vừa cảm thán.
Trang Tư Lâm lắc đầu, đứng dậy chuẩn bị nghỉ ngơi, "Thời gian không còn sớm nữa, tôi đi ngủ trước đây, mai xem tiếp."
Ba vị giáo viên quân hiệu khác cũng lần lượt gật đầu, "Thầy Sử, vậy chúng tôi cũng về nghỉ đây."
Nhìn các giáo viên khác đều lần lượt rời đi, trong phòng chỉ còn lại một mình mình. Sử Nhạc Khang im lặng lắc lắc chiếc quạt, cảm thấy không có gì thú vị nữa cũng đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Đề xuất Xuyên Không: An Phận Dưỡng Lão Chốn Vương Phủ