"Kinh Nguyên Chính này đến từ Liên Bang Tinh Vực, Học viện phụ thuộc Đế quốc, là người mạnh nhất trong học viện của bọn họ. Dị năng của hắn là một bức tranh, tên gọi Thiên Tàn Khảm Thủy Đồ. Nghe nói, sau khi bức tranh này triển khai, có thể lập tức kéo dị năng giả vào trong Khảm Thủy Trận để chiến đấu với hắn. Trong trận pháp của hắn, hiệu quả dị năng và sức mạnh thể chất của kẻ địch đều bị suy yếu đáng kể, hơn nữa, hiện tại hắn đã là dị năng giả bậc 2 rồi."
Vệ Tử Hiên im lặng hồi lâu mới mở miệng: "Kỳ liên khảo toàn tinh vực này quả nhiên là ngọa hổ tàng long. May mà quen biết được Lê huynh, nếu không tôi và chị tôi đúng là mù tịt thông tin rồi."
Lê Đồng Phủ cười xua tay, "Hôm nay chúng ta có duyên, cứ coi như kết bạn đi. Nếu sau này vào liên khảo chính thức tôi có gặp rắc rối gì, còn phải nhờ Thiết Ngưu đệ và Lam Tinh muội muội giúp đỡ nhiều nha."
Hứa Cẩm Đường hoàn hồn, mỉm cười gật đầu, "Dĩ nhiên rồi."
Rất nhanh, Lê Đồng Phủ tiếp tục giới thiệu: "Người xếp thứ hai là một nữ sinh, nhưng các cậu tuyệt đối đừng coi thường cô ấy. Dị năng của cô ấy cũng rất khủng khiếp, là Huyền Giáp Quy thuộc tính Băng, một dị năng loại phòng ngự cực mạnh, cô ấy cũng đã là dị năng giả bậc 2. Tôi nghe nói, ngay cả Kinh Nguyên Chính đánh nhau với cô ấy cũng bó tay chịu chết. Bởi vì dù đánh thế nào cũng không phá nổi phòng ngự của cô ấy."
Hứa Cẩm Đường gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng, "Chẳng trách có thể chiếm giữ hai vị trí đầu."
Hai người này, một người được coi là tấn công mạnh nhất, một người ví như phòng ngự mạnh nhất.
Nếu sau này đối đầu với họ, thực sự không dám chắc chắn là sẽ thắng.
Lê Đồng Phủ bưng ly nước bên cạnh lên uống một ngụm, "Hạng ba này mới càng thú vị hơn. Các cậu chắc đã nghe nói về dị năng thuộc tính Tinh Thần rồi chứ, người thức tỉnh loại dị năng này có cơ hội trở thành Minh Văn Sư."
Lời này khơi dậy sự tò mò của Hứa Cẩm Đường, "Lê huynh ý nói, hạng ba này là một Minh Văn Sư?"
Vệ Tử Hiên cũng kinh ngạc ngẩng đầu lên.
"Lam Tinh muội muội nói đúng rồi." Lê Đồng Phủ đặt ly nước xuống, thao thao bất tuyệt giảng giải: "Thí sinh hạng ba có dị năng là Tinh Thần Quyền Trượng, thông qua quyền trượng có thể dẫn động sức mạnh tinh tú giữa đất trời để sử dụng, dị năng này có hiệu quả khống chế cực mạnh, có thể trực tiếp điều khiển kẻ địch cưỡng chế đứng hình, ngưng trệ. Hơn nữa, cậu ta đồng thời còn là Minh Văn Sư cấp 1."
"Trong kỳ liên khảo của chúng ta, thí sinh được phép sử dụng Minh Văn Phù và pháp bảo để chiến đấu, cho nên với tư cách là Minh Văn Sư, Minh Văn Phù trong tay cậu ta gần như dùng không hết, tùy tiện bốc một nắm Minh Văn Phù ném ra, cường độ tấn công căn bản không phải người bình thường có thể chống đỡ, vả lại cậu ta còn có hiệu quả khống chế của dị năng, kết hợp lại thì khó mà có đối thủ."
Vẻ mặt Lê Đồng Phủ thoáng hiện lên sự nghiêm trọng, "Cá nhân tôi cảm thấy, cậu ta mới là sự tồn tại đáng sợ nhất."
Nghe đến đây, biểu cảm của Vệ Tử Hiên đã căng thẳng đến mức không chịu nổi, nửa ngày trời không nói được câu nào.
Hứa Cẩm Đường mím môi suy nghĩ.
Suýt nữa thì quên mất, trong liên khảo được phép dùng Minh Văn Phù.
"Thiết Ngưu đệ, các cậu có biết gì về Hứa Cẩm Đường hạng chín và Vệ Tử Hiên hạng mười không? Hai người này đều đến từ tinh vực cấp thấp, trước đó tôi thực sự không để ý đến thông tin của họ." Lê Đồng Phủ đột ngột chuyển chủ đề.
Vệ Tử Hiên đang uống nước để giảm bớt căng thẳng liền phun cả ra ngoài, ho sặc sụa mấy tiếng.
Hứa Cẩm Đường bình tĩnh vỗ vỗ lưng cậu ta, sau đó đáp: "Hứa Cẩm Đường đó tôi có biết."
Mắt Lê Đồng Phủ sáng lên, vội vàng nhìn sang, "Thực lực cô ta thế nào?"
Hứa Cẩm Đường trầm tư một lát, "Thực lực Hứa Cẩm Đường cũng bình thường thôi, theo tôi biết, cô ta chỉ có một dị năng hỗ trợ, nhưng khả năng cận chiến cũng tạm được, bài thi phụ có thể chen chân vào top 10 chắc là do may mắn thôi."
Vệ Tử Hiên lấy lại tinh thần, cũng vội vàng mở miệng: "Đúng, Vệ Tử Hiên đó tôi cũng biết. Dị năng của cậu ta là triệu hồi yêu thú chiến đấu, nhưng thực lực cũng thường thôi, vì dị năng có khiếm khuyết, mỗi lần triệu hồi yêu thú cấp bậc không cố định, hên thì triệu hồi được yêu thú bậc 4 bậc 5, xui thì chỉ triệu hồi được yêu thú bậc 1 thôi."
"Tôi đoán, cậu ta vào được top 10 bài thi phụ cũng là nhờ ăn may."
Hai người kẻ tung người hứng "dìm hàng" bản thân khiến Lê Đồng Phủ ngẩn người hồi lâu.
Sau đó, hắn chân thành nói: "Thiết Ngưu đệ, Lam Tinh muội muội, những người vào được top 10 ít nhiều đều có át chủ bài, các cậu đừng vì họ đến từ tinh vực cấp thấp mà khinh địch, nếu không sẽ nếm trái đắng đấy."
Vệ Tử Hiên lại ho một tiếng, vội gật đầu, "Đúng đúng, chúng tôi nghe lời Lê huynh."
Hứa Cẩm Đường đứng bên cạnh giữ im lặng.
Sau đó, Lê Đồng Phủ lại bắt đầu chia sẻ thông tin về các thí sinh từ hạng bốn trở đi.
Tuy nhiên nghe có vẻ không đáng sợ như ba người đầu tiên, Vệ Tử Hiên cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút.
Hứa Cẩm Đường bề ngoài thì chăm chú lắng nghe, nhưng thực chất tâm trí đã bay tận phương nào.
Trong lòng đang tính toán, lát nữa về ký túc xá phải tranh thủ thời gian chuẩn bị thêm thật nhiều Minh Văn Phù mới được.
"Lê huynh, hôm nay đa tạ đã chia sẻ, người anh em này tôi nhận rồi!" Vệ Tử Hiên chắp tay, bắt đầu xưng huynh gọi đệ với Lê Đồng Phủ.
Hứa Cẩm Đường nhắc nhở một câu: "Thời gian không còn sớm nữa, hay là hôm nay đến đây thôi?"
Lúc này, trong nhà ăn cũng chẳng còn mấy người.
Lê Đồng Phủ vội gật đầu, "Phải, ngày kia các thí sinh từ tinh vực khác cũng sẽ lần lượt đến rồi. Hai ngày này mọi người nghỉ ngơi cho tốt, đừng để ảnh hưởng đến liên khảo."
Vệ Tử Hiên cười chào tạm biệt, "Được, vậy hẹn mai gặp lại."
Sau khi chia tay Lê Đồng Phủ, hai người Hứa Cẩm Đường cùng đi về phía khu ký túc xá.
"Chị, hôm nay em thể hiện thế nào?" Vệ Tử Hiên nhướng mày, vẻ mặt chờ đợi được khen ngợi.
Hứa Cẩm Đường liếc cậu ta một cái, "Thiết Ngưu đệ trong khoản kết giao bạn bè đúng là không có gì để chê."
Cái tên Thiết Ngưu đệ khiến vẻ mặt Vệ Tử Hiên sượng trân trong giây lát.
Lúc đặt tên cậu ta thực sự không nghĩ nhiều, nhưng khi dùng cái tên này rồi mới hiểu thế nào là xấu hổ muốn độn thổ.
Hứa Cẩm Đường quay người, đưa lưng về phía cậu ta vẫy vẫy tay chào tạm biệt: "Chị về ký túc xá tu luyện đây."
Về đến ký túc xá, Hứa Cẩm Đường lập tức lấy ra những viên nguyên thạch không thuộc tính và bút minh văn còn lại trong không gian thủ hoàn, bắt đầu âm thầm chế tác minh văn.
Lời của Lê Đồng Phủ hôm nay đã nhắc nhở cô, cô cũng là Minh Văn Sư, liên khảo lại cho phép dùng Minh Văn Phù, cơ hội này cô không thể lãng phí.
Hai ngày tiếp theo, các thí sinh từ khắp nơi trong tinh tế lần lượt kéo đến trung tâm Liên Bang Tinh Vực.
Mỗi đợt thí sinh vào thành đều sẽ nhìn thấy bảng xếp hạng top 10 bài thi phụ treo lơ lửng phía trên thành chính.
Cái tên Hứa Cẩm Đường và Vệ Tử Hiên đến từ tinh vực cấp thấp cũng liên tục được nhắc đến.
Mà trong hai ngày này, Hứa Cẩm Đường gần như không ra khỏi cửa, ngoài ăn ngủ và tu luyện thì chính là chế tác minh văn.
Dần dần, các loại Minh Văn Phù trong không gian thủ hoàn của cô ngày càng nhiều.
Cộng thêm phần cô tích trữ trước đó, Minh Văn Phù gần như chất đầy nửa không gian.
Thêm một mẻ Minh Văn Phù ra lò, Hứa Cẩm Đường thở phào nhẹ nhõm, xoa xoa bả vai, vươn vai một cái.
Lúc này, thiết bị liên lạc rung lên.
Là Tống Đóa Đóa gửi tin nhắn đến.
Hứa Cẩm Đường bắt máy.
"Lớp trưởng, à không, Lam Tinh tỷ, tất cả thí sinh hôm nay đã đến đông đủ rồi, ngày mai chắc là bắt đầu liên khảo chính thức. Hay là rủ thêm người bạn mới quen của chị, chúng ta làm bữa tiệc tất niên cuối cùng đi?" Giọng của Tống Đóa Đóa vang lên từ đầu dây bên kia.
Hứa Cẩm Đường đã kể với cô bé chuyện mình và Vệ Tử Hiên vì say phi thuyền mà quen nhau, sau đó cùng bị ép đổi tên.
Tống Đóa Đóa cũng rất thích kết giao bạn mới, mới có hai ngày mà đã thân thiết với Vệ Tử Hiên.
Hứa Cẩm Đường suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý: "Cũng được."
Kết thúc liên lạc, Hứa Cẩm Đường thu dọn Minh Văn Phù trên bàn, đứng dậy ra khỏi ký túc xá.
Một lát sau, ba người Hứa Cẩm Đường đến tửu lầu Liên Hương Trai sầm uất và nổi tiếng nhất thành chính Liên Bang.
Trong phòng bao, trang trí tinh tế nhã nhặn, bàn ghế đều làm từ gỗ nguyên khối, trên bình phong và vật phẩm trang trí chạm khắc hoa văn tinh xảo, không khí cực kỳ sang chảnh.
"Đây là rượu Ngưng Hương Ngọc Lộ mà ba vị đã gọi, được ủ từ nước suối ngọt lịm và nho núi lửa, hương vị ngọt ngào nồng nàn, là món bán chạy nhất của tiệm chúng tôi."
Anh nhân viên phục vụ bê ba bình rượu Ngưng Hương Ngọc Lộ lên, tươi cười giải thích.
Ánh mắt tò mò của Hứa Cẩm Đường rơi vào bình rượu bằng ngọc nhỏ xíu đó, "Rượu này ngọt sao?"
Nhân viên phục vụ mỉm cười gật đầu, "Đúng vậy, bất cứ vị khách nào từng nếm thử loại rượu này đều khen không ngớt lời."
Anh ta lần lượt đặt ba bình rượu lên bàn, khom người nhẹ nhàng lui ra khỏi phòng bao.
Thức ăn chưa lên, nhưng cả ba người Hứa Cẩm Đường đều hơi tò mò về hương vị của loại mỹ tửu này.
Cuối cùng, Vệ Tử Hiên đề nghị: "Hay là chúng ta nếm thử rượu trước?"
Hứa Cẩm Đường và Tống Đóa Đóa nhìn nhau, ăn ý gật đầu, "Được thôi."
Vệ Tử Hiên lịch sự đứng dậy, cầm ly của hai quý cô tráng qua nước nóng rồi đặt lên bàn, bưng bình rượu ở phía bên kia lên, rót cho mỗi người nửa ly.
Hứa Cẩm Đường tiên phong cầm ly rượu lên, đưa lên mũi ngửi thử.
Quả thực có một mùi hương nho thoang thoảng.
Cô nâng ly, nhấp một ngụm, dòng rượu thơm nồng chảy vào trong miệng, vị ngọt lan tỏa trong khoang miệng, đúng là vị ngọt thật, không hề có chút vị chát nào.
Tống Đóa Đóa bên cạnh nếm thử một ngụm cũng hài lòng gật đầu, "Ngon thật đấy!"
Thức ăn vẫn chưa lên đủ.
Ba người Hứa Cẩm Đường đã bắt đầu uống hết ly này đến ly khác.
Khi đã ngà ngà say, Vệ Tử Hiên và Tống Đóa Đóa đứng dậy chắp tay, la hét đòi kết nghĩa kim lan: "Đại đệ! Xin nhận của ta một lạy!"
Vệ Tử Hiên hai tay bưng ly rượu, say khướt nhìn Hứa Cẩm Đường, "Tam tỷ, chị cũng cùng bọn em đi, sau này Đóa Đóa là nhị muội của chúng ta."
Hứa Cẩm Đường: "? Mấy người chia vai vế kiểu gì vậy?"
"Tam tỷ, mau lên, cạn ly này, sau này ba chúng ta là chị em tốt!" Tống Đóa Đóa kéo Hứa Cẩm Đường đòi cạn ly.
Bị ép vào thế bí, Hứa Cẩm Đường đành phải uống thêm mấy ly với hai người họ.
Lúc về đến ký túc xá, Hứa Cẩm Đường cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Cô cũng chẳng còn sức mà tu luyện, vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai chan hòa khắp mặt đất.
Toàn bộ căn cứ trung tâm chỉ huy quân hiệu Liên Bang đều được phủ một lớp áo vàng kim.
Trang Tư Lâm đứng trước toàn thể thí sinh, tuyên bố: "Tôi tuyên bố, đại hội liên khảo toàn tinh vực thường niên chính thức bắt đầu!"
"Các vị chắc hẳn đều đã nhìn thấy bảng hồng liên khảo treo phía trên thành chính Liên Bang. Đúng vậy, kỳ liên khảo lần này sẽ lấy thứ hạng làm thành tích thống kê cuối cùng. Nói một cách đơn giản là, thứ hạng cuối cùng càng cao, các em càng có nhiều sự lựa chọn về quân hiệu."
"Bất cứ học sinh nào có thể ghi tên lên bảng hồng liên khảo đều có quyền tự mình lựa chọn một trong năm đại quân hiệu."
"Còn làm thế nào để thứ hạng của mình cao hơn, điều này cần các em sau khi tiến vào chiến trường mô phỏng liên khảo tự mình khám phá."
Ánh mắt Trang Tư Lâm đảo quanh toàn trường, "Bây giờ, tôi sẽ dựa theo thứ tự xếp hạng bài thi phụ để lần lượt gọi tên, thí sinh nào được gọi tên thì bước lên phía trước, chuẩn bị tiến vào chiến trường mô phỏng liên khảo."
"Hạng nhất, Kinh Nguyên Chính."
Trong hai ngày qua, thông tin của các thí sinh trên bảng hồng liên khảo đã được mọi người bàn tán xôn xao.
Mọi người đương nhiên đều biết sự lợi hại của Kinh Nguyên Chính.
Nghe thấy tên hắn, thần sắc các thí sinh rõ ràng trở nên thận trọng và căng thẳng hơn.
Kinh Nguyên Chính mỉm cười bước ra khỏi hàng, đi tới trước mặt Trang Tư Lâm, "Chào cô, em là Kinh Nguyên Chính."
Trang Tư Lâm liếc hắn một cái, "Ừm, vào đi."
Kinh Nguyên Chính ký tên xong, nhanh chóng được nhân viên công tác đưa vào phòng tác chiến chiến trường mô phỏng.
Mà lúc này, Hứa Cẩm Đường vẫn còn đang ngủ nướng vì trận say rượu tối qua.
"Hứa Cẩm Đường, cô sắp trễ giờ liên khảo rồi." Băng Phách Long trong biển tinh thần luôn chú ý thời gian, nó biết Hứa Cẩm Đường rất coi trọng kỳ liên khảo này, nhưng gọi mãi mà chẳng thấy người tỉnh.
Nghĩ đoạn, Băng Phách Long thở dài bất lực, chỉ đành cưỡng ép thúc động chút tinh thần lực tàn dư của mình.
Luồng tinh thần lực mạnh mẽ dao động cuối cùng cũng khiến Hứa Cẩm Đường tỉnh giấc.
Cô ngồi bên giường, ánh mắt còn chút mơ màng, "Có chuyện gì vậy?"
Băng Phách Long: "Cô sắp trễ giờ liên khảo rồi."
Im lặng hai giây, Hứa Cẩm Đường bừng tỉnh: "Là trễ thật rồi!!"
Cô vội vàng mặc quần áo, lao nhanh ra khỏi cửa, xông ra khỏi khu ký túc xá, chạy thục mạng về phía khu vực chiến trường mô phỏng liên khảo.
Lúc này, tại khu vực chiến trường mô phỏng liên khảo.
"Hứa Cẩm Đường." Trang Tư Lâm gọi lại một lần nữa, thấy vẫn không có ai phản hồi liền đọc cái tên tiếp theo: "Vệ Tử Hiên."
Vẫn không có phản hồi.
Các thí sinh xung quanh đưa mắt nhìn nhau, bầu không khí trở nên im lặng đến lạ thường.
Hai người này có thể từ tinh vực cấp thấp xông vào top 10 bảng tổng sắp, mấy ngày nay cũng thu hút không ít sự chú ý, nhưng mọi người đều không ngờ, họ lại ngông cuồng đến mức dám đến muộn cả buổi liên khảo chính thức.
"Hai thí sinh tinh vực cấp thấp này gan to vậy sao? Hôm nay là liên khảo chính thức, không sợ bị tước quyền thi đấu vì đến muộn à?"
"Kiêu ngạo thật đấy, tám người đứng đầu kia ai chẳng là nhân trung long phượng, mà cũng chẳng ai dám đến muộn hôm nay."
Trang Tư Lâm hắng giọng, ánh mắt nhìn quanh một vòng, xác định không tìm thấy Hứa Cẩm Đường mới đành tiếp tục đọc tên hạng mười một, "Người tiếp theo."
Lúc này, Hứa Cẩm Đường đã hỏa tốc chạy tới bên ngoài khu vực thi chiến trường mô phỏng.
Do số lượng thí sinh quá đông, kỳ liên khảo lần này được chia thành năm khu vực thi, do năm vị giám khảo chính lần lượt gọi tên ký tên, đi vào khoang mô phỏng từ các cổng khác nhau.
Hứa Cẩm Đường ở khu số 1.
Cô xác nhận hướng khu vực thi số 1 xong, vội vàng quay người tiếp tục tăng tốc chạy.
"Lam Tinh tỷ, đợi em với!" Giọng của Vệ Tử Hiên cũng dậy muộn vang lên từ phía sau.
Hứa Cẩm Đường không kịp quay đầu, "Đợi cái gì mà đợi, chú nhanh lên."
Hai người một trước một sau chạy như điên về phía khu vực thi số 1.
Cuối cùng, hai phút sau, Hứa Cẩm Đường và Vệ Tử Hiên đã đến bên ngoài khu vực thi số 1.
Hai người nhanh chóng giải thích tình hình, nhân viên giám thị đánh giá hai người từ trên xuống dưới.
"Hai người cũng giỏi thật, liên khảo mà cũng dám đến muộn, may mà chưa quá trễ, nhưng tên của hai người đã được gọi qua rồi, bây giờ không được chen hàng, phải đợi tất cả thí sinh khu này vào hết mới đến lượt hai người."
Hứa Cẩm Đường thở phào nhẹ nhõm, "Vâng, vậy là được rồi."
Còn được tham gia liên khảo là tốt rồi.
Vệ Tử Hiên cũng vỗ vỗ ngực, bắt đầu thở dốc nghỉ ngơi.
Hứa Cẩm Đường nhớ ra chuyện gì đó, "Đúng rồi, Đóa Đóa dậy chưa?" Cô quay sang nhìn Vệ Tử Hiên.
Vệ Tử Hiên cho cô một ánh mắt yên tâm, "Lúc em ra khỏi cửa đã gọi điện cho cậu ấy rồi, cậu ấy cũng dậy rồi."
Hứa Cẩm Đường cúi đầu xoa xoa chân mày, "Sau này, tuyệt đối không được chạm vào rượu trước khi có việc chính."
"Đúng đúng đúng, không bao giờ chạm vào nữa." Vệ Tử Hiên vội vàng đáp lời.
Đợi khoảng hơn một tiếng đồng hồ, các thí sinh xếp hàng phía trước mới hoàn thành việc gọi tên, tất cả đã vào chiến trường mô phỏng.
Hứa Cẩm Đường và Vệ Tử Hiên được nhân viên giám thị đưa vào khu vực thi.
Trang Tư Lâm trêu chọc nhìn hai người, "Dám đến muộn trong kỳ liên khảo, gan hai đứa không nhỏ đâu."
Hứa Cẩm Đường nặn ra một nụ cười, "Thưa cô Trang, tụi em vì có chút việc nên bị trì hoãn, tuyệt đối không phải cố ý đến muộn đâu ạ."
Vệ Tử Hiên không dám nói chuyện, chỉ biết gật đầu lia lịa.
"Được rồi, không lãng phí thời gian nữa." Trang Tư Lâm đánh dấu tích sau tên hai người, sau đó giơ tay chỉ về phía khu vực thi chiến trường mô phỏng phía sau, "Vào đi, coi như hình phạt cho việc đến muộn, hai đứa phải vào muộn hơn các thí sinh top 10 khác một tiếng đồng hồ."
"Còn về các quy tắc liên khảo khác, vào trong rồi các em tự mình khám phá."
Vào chiến trường mô phỏng càng sớm thì càng sớm nắm bắt được thông tin, đưa ra được nhiều kế hoạch sắp xếp hơn.
Vốn dĩ, Hứa Cẩm Đường và Vệ Tử Hiên xếp hạng top 10 bài thi phụ, có thể vào phòng thi đợt đầu tiên.
Nhưng vì đến muộn, hai người hiện tại đã bị tụt lại sau một tiếng.
Dưới sự giúp đỡ của nhân viên giám thị, Hứa Cẩm Đường và Vệ Tử Hiên đeo thiết bị can thiệp quang não, nhắm mắt lại, ý thức từ từ tiến vào chiến trường mô phỏng liên khảo.
Cảm giác mất trọng lượng quen thuộc theo đó xuất hiện.
Sau vài giây chìm trong bóng tối, trước mắt xuất hiện một luồng sáng.
Hứa Cẩm Đường từ từ mở mắt, xung quanh đã không còn bóng dáng Vệ Tử Hiên, chắc là bị truyền tống ngẫu nhiên đến khu vực khác rồi.
Xung quanh là một khu rừng rậm rạp, từ dãy núi xa xa thỉnh thoảng vang lên tiếng gầm của mãnh thú.
Linh điểu bay qua chân trời phát ra tiếng kêu thanh thoát.
Cô nhanh chóng nhận ra, đây chính là Tử Vong Sâm Lâm (Rừng Chết) thường được nhắc đến trong sách giáo khoa.
Ngoại trừ Bạo Tuyết Sâm Lâm đã bị phong tỏa, ở các tinh vực khác còn có hàng trăm hàng ngàn khu rừng, tất cả yêu thú trong tinh tế đều sinh sống trong đó.
Mà Tử Vong Sâm Lâm vì diện tích lớn nhất, chủng loại và số lượng yêu thú nhiều nhất, hệ số nguy hiểm của nó cũng lớn nhất, nên mới được đặt tên là Tử Vong Sâm Lâm.
Lúc này, một tiếng thông báo vang lên đột ngột từ phía chân trời.
Chúc mừng thí sinh Vu Uyển Dao thành công lên hạng nhất, bảng hồng liên khảo sắp thay đổi.
Chúc mừng thí sinh Vu Uyển Dao lên hạng...
Chúc mừng thí sinh...
Tiếng thông báo vang lên ba lần mới dừng lại.
Cùng lúc đó, màn sáng bảng hồng liên khảo dựng ở khu an toàn cũng theo đó thay đổi.
Cái tên Vu Uyển Dao xếp thứ hai lóe lên ánh sáng đỏ, trực tiếp vọt lên vị trí thứ nhất.
Bảng hồng liên khảo có dạng bán trong suốt, treo ở lối vào khu an toàn, bất cứ thí sinh nào ra vào đều có thể nhìn rõ tình hình xếp hạng.
Thí sinh vừa hay được truyền tống đến gần khu an toàn nhìn thấy cảnh này, khẽ trợn to mắt, "Lên hạng nhất nhanh vậy sao, nhân vật trên bảng hồng liên khảo quả nhiên không có ai đơn giản cả."
Đề xuất Cổ Đại: Hầu Phu Nhân Cùng Đao Mổ Heo