Đặt lệnh bài truyền tin của Nhạc Tử Thư lại vào túi trữ vật, Lâm Tiêu lại nhìn viên Hồi Nguyên Đại Bổ Đan kia hồi lâu, không nói gì, coi như không phát hiện ra mà nhét luôn vào túi trữ vật.
Đang định trả lại nguyên trạng, quay đầu lại thì phát hiện người vừa nằm trên đất không biết từ lúc nào đã ngồi dậy, nhìn cô chằm chằm.
Lâm Tiêu giật nảy mình, tay vẫn còn đang cầm túi trữ vật của Nhạc Tử Thư, nhìn thế nào cũng giống cảnh tượng trộm đồ bị chính chủ bắt quả tang, tang chứng vật chứng rành rành.
Cái này, chẳng phải là quá ngượng ngùng sao.
Lâm Tiêu nghĩ mình nên giải thích một chút: "Ờ, lệnh bài truyền tin của ta bị mất rồi, huynh lại đang hôn mê, ta nghĩ nên gọi Tưởng Phượng Hi và mấy người kia tới."
"Ta chỉ dùng nhờ lệnh bài truyền tin của huynh một chút thôi, những thứ khác ta không động vào, không tin huynh cứ kiểm kê lại đi."
Lâm Tiêu đưa túi trữ vật tới trước mặt Nhạc Tử Thư, vẻ mặt chính khí lẫm liệt kiểu cây ngay không sợ chết đứng.
Có lẽ vì trọng thương chưa khỏi, trên mặt Nhạc Tử Thư không chút huyết sắc, ngay cả độ cong quen thuộc nơi khóe miệng thường ngày cũng nhạt đi, tóc dính bết vào mặt và cổ, thanh y nhuốm bụi, mang theo một vẻ phong trần suy sụp khó tả.
Nhìn túi trữ vật quen thuộc đưa tới trước mặt, lông mi Nhạc Tử Thư khẽ run rẩy, hồi lâu sau mới vươn tay nhận lấy.
Hắn mở túi trữ vật, lấy viên Hồi Nguyên Đại Bổ Đan bên trong ra.
Hắn… đã thấy Lâm Tiêu nhìn nó rất lâu, cũng biết Lâm Tiêu có lẽ đã hiểu lầm.
Lâm Tiêu coi như không thấy mà không nhắc tới, nhưng hắn lại không muốn và cũng không thể để hiểu lầm này chắn ngang giữa hai người.
"Sư tỷ…… hiểu lầm rồi."
Nhạc Tử Thư khẽ mở miệng.
Lúc Nhạc Tử Thư lấy viên Hồi Nguyên Đại Bổ Đan ra Lâm Tiêu đã biết hắn phát hiện rồi, cô vốn định lờ chuyện này đi, nhưng vì Nhạc Tử Thư đã chủ động nhắc tới, cô cũng muốn nghe xem hắn nói thế nào.
Dựa theo hiểu biết của cô về tên nhóc này, xác suất cao là hắn sẽ không nói thật đâu, nhưng cũng sẽ không hoàn toàn là lời nói dối, chắc là thật giả lẫn lộn thôi.
Nhạc Tử Thư im lặng rất lâu, dường như những lời tiếp theo khiến hắn rất do dự.
"Sư tỷ tốt với ta, ta biết, ta không cố ý phụ lòng tốt của sư tỷ."
"Chỉ là ta…… không thể hấp thụ dược tính một cách bình thường được…"
Lâm Tiêu đã nghĩ ra rất nhiều lý do biện minh mà Nhạc Tử Thư có thể nói, nhưng không ngờ lại là cái này.
Không thể hấp thụ dược tính?
Nghĩa là sao?
Là không thể dùng dược tính của đan dược để trị thương sao?
Tại sao không thể hấp thụ, là do vấn đề cơ thể hay là vì nguyên do nào khác?
Lâm Tiêu chờ đợi đoạn sau của Nhạc Tử Thư, nhưng đoạn sau này cô mãi không đợi được.
Thấy Nhạc Tử Thư không muốn cũng sẽ không giải thích thêm nữa, cô đưa tay kéo hắn dậy từ dưới đất.
Không truy hỏi nguyên nhân, chỉ hỏi: "Có chữa được không?"
Thứ khiến Nhạc Tử Thư phải đắn đo như vậy, e là có liên quan đến quá khứ của hắn.
Mỗi người đều có quá khứ của riêng mình, Nhạc Tử Thư có, cô cũng có.
Để hắn nói ra lời thật lòng đã là hiếm có rồi, hắn không muốn nhắc tới quá nhiều thì cô sẽ không hỏi.
Bất luận nguyên nhân là gì cũng không quan trọng, quan trọng là hiện tại, là kết quả.
Khoảnh khắc được Lâm Tiêu kéo dậy, Nhạc Tử Thư đã chuẩn bị sẵn lời định nói tiếp theo, nhưng hắn không ngờ Lâm Tiêu lại không hỏi.
Không, cô ấy có hỏi.
Cô ấy hỏi hắn, có chữa được không.
Nhạc Tử Thư không biết nên mang vẻ mặt gì, sư tỷ của hắn thực sự lần nào cũng có thể nằm ngoài dự liệu của hắn, nhưng lại khiến hắn cảm thấy, đây mới chính là lời mà cô ấy sẽ nói.
Nhạc Tử Thư bỗng mỉm cười, nhưng lại không đáp lời.
Lâm Tiêu đợi một lát.
Ơ hay, thế là chữa được hay không chữa được đây? Cười là có ý gì?
Đang định hỏi gì đó, từ xa đã vang lên tiếng gọi: "Đồ nhát gan!"
Từ đằng xa đã thấy Giang Uế Du vừa nhảy vừa chạy điên cuồng vẫy tay, Tưởng Phượng Hi, Giang Sơ Tế cũng từ các hướng khác nhau lao tới với tốc độ cực nhanh.
Lúc Lâm Tiêu truyền tin đã giải thích lệnh bài truyền tin của cô vô tình bị mất, dùng lệnh bài của Nhạc Tử Thư để báo tin, cũng nói chuyện Nhạc Tử Thư bị hôn mê.
Ba người nhận được tin vừa mừng vừa sợ vừa lo.
Mừng là vì Đại sư tỷ không sao, sợ là vì Nhạc Tử Thư thế mà lại xảy ra chuyện!
Nhạc Tử Thư chính là tu vi Nguyên Anh bát trọng, hắn mà hôn mê thì thương thế phải nặng đến mức nào?
Ba người dốc toàn lực chạy tới vị trí Lâm Tiêu phát ra, chỉ sợ chậm một giây sẽ hỏng việc.
"Đồ nhát gan, tỷ đi đâu thế? Lúc đi cũng chẳng thèm nói một tiếng."
"Tỷ có biết Ân Thanh của Huyền Thiên Kiếm Tông cũng biến mất không, ta còn tưởng hắn đuổi giết tỷ rồi chứ, dọa chết ta, tông môn suýt chút nữa phải bầu thủ tịch mới rồi."
Giang Uế Du vẫn giữ vững phong độ như mọi khi, vừa mở miệng đã khiến Lâm Tiêu muốn đấm cho một phát.
Nhưng cô cũng biết đám Giang Uế Du lo lắng cho mình, liền lắc đầu: "Ta không sao."
Lâm Tiêu không nói rõ rốt cuộc mình rời đi để làm gì, bốn người cũng ngầm hiểu mà không truy hỏi, bất kể Đại sư tỷ đi làm gì, người không sao là tốt rồi.
Còn về Ân Thanh……
Lâm Tiêu giả vờ thắc mắc: "Ta không hề gặp Ân Thanh."
Cô tỏ vẻ cạn lời: "Hắn đuổi giết ta, đệ cũng nghĩ ra được đấy, nếu hắn mà gặp ta, ta có thể đứng đây nguyên vẹn thế này không?"
Giang Uế Du vẻ mặt nghiêm túc: "Kim Đan khác gặp Ân Thanh thì chắc chắn chết, nhưng đồ nhát gan như tỷ, ta lo cho cái mạng của Ân Thanh hơn đấy."
Hắn vốn chỉ nói đùa, nhưng lại không biết mình vừa chạm đúng vào chân tướng.
Lâm Tiêu lườm một cái rồi không thèm để ý đến Giang Uế Du nữa, ánh mắt hạ xuống che giấu cảm xúc thoáng qua nơi đáy mắt.
Cô giấu đám Giang Uế Du không phải vì không tin tưởng họ, mà là chuyện này càng ít người biết càng tốt.
Cái chết của Ân Thanh không giấu được lâu đâu.
Ngay từ khoảnh khắc ra tay cô đã hiểu rõ điều này, cũng đã nghĩ sẵn mọi đối sách sau đó.
Chỉ là không biết, mọi chuyện có diễn ra theo đúng kế hoạch của cô hay không……
Xác định Lâm Tiêu không sao, ba người lại nhìn về phía Nhạc Tử Thư, bấy giờ mới phát hiện Nhạc Tử Thư trông cực kỳ chật vật, Tưởng Phượng Hi hỏi: "Tử Thư, Đại sư tỷ nói đệ vừa nãy bị hôn mê, rốt cuộc là tình hình thế nào?"
Nhạc Tử Thư trước tiên liếc nhìn Lâm Tiêu một cái, thấy Lâm Tiêu không có ý định lên tiếng, hắn mới nói: "Là do trước đó sử dụng linh lực quá độ dẫn đến phản phệ tái phát thôi, điều dưỡng một chút là ổn, không sao đâu."
Tưởng Phượng Hi bực mình: "Không sao mà đệ lại ngất xỉu giữa đường? Với bọn ta mà đệ còn giả vờ, còn coi ta là sư tỷ của đệ nữa không hả?"
"Đưa tay ra đây!"
Nhạc Tử Thư do dự, Tưởng Phượng Hi đâu thèm đợi hắn, trực tiếp kéo tay hắn qua, dùng linh lực thăm dò vào trong cơ thể.
Nhạc Tử Thư thở dài trong lòng, không ngăn cản linh lực của Tưởng Phượng Hi, mặc cho nàng kiểm tra thương thế của mình.
Trong quá trình kiểm tra, sắc mặt Tưởng Phượng Hi từ ngưng trọng dần chuyển sang đen mặt, nhảy dựng lên: "Thế này mà đệ còn bảo không sao?! Bản thân bị thương nặng thế nào đệ không biết à, cái cảnh giới bát trọng này của đệ sắp không giữ nổi rồi kìa!"
Giang Uế Du và Giang Sơ Tế vốn thấy Nhạc Tử Thư chỉ là sắc mặt tái nhợt một chút, còn tưởng dù có bị thương thì cũng đã điều dưỡng ổn rồi không nghiêm trọng, ai ngờ lại đến mức này!
Tưởng Phượng Hi bỗng thăm dò được điều gì đó lại cau chặt mày: "Còn nữa, tại sao dấu hiệu sinh tồn của đệ lại yếu ớt như vậy, thọ nguyên của đệ……"
Nhạc Tử Thư rút tay về: "Ta tuy là tu vi Nguyên Anh bát trọng, nhưng cũng không thể cùng lúc khống chế hàng trăm Nguyên Anh được, ta thi pháp lên họ, tương đương với việc một phần đòn tấn công của tất cả bọn họ sẽ phản phệ lên người ta."
"Những đòn tấn công này đủ loại kiểu dáng, hỗn tạp lại với nhau, linh lực của ta sẽ có tổn hao, cảnh giới có dao động cũng là chuyện bình thường."
"Yên tâm đi, vẫn chưa nghiêm trọng đến mức rớt xuống thất trọng cảnh đâu."
"Hỗn Độn Linh Vực linh lực nồng đậm, dùng để trị thương sẽ đạt hiệu quả gấp đôi, ta còn đang hy vọng trước khi kết thúc sẽ xung kích cửu trọng cảnh đây."
Tưởng Phượng Hi nhìn chằm chằm Nhạc Tử Thư: "Đệ không lừa ta chứ?"
Nhạc Tử Thư quá giỏi ngụy trang, có chuyện cũng có thể giả vờ như không có gì, nếu không phải vì chống đỡ không nổi mà ngất xỉu giữa đường tình cờ bị Đại sư tỷ phát hiện, hắn chắc chắn sẽ không nhắc tới chuyện này với họ.
Hắn nói quá nhẹ nhàng thản nhiên, khiến nàng nhất thời cũng không phân biệt được lời hắn nói là thật hay giả.
Nhạc Tử Thư dường như thấy buồn cười: "Ta lừa tỷ làm gì, chuyện này có gì hay mà lừa, đây là cơ thể của ta, chẳng lẽ ta lại hy vọng bản thân mình không tốt sao?"
Tưởng Phượng Hi xua tay chẳng thèm nghe lời quỷ của hắn: "Thôi đi, ta còn lạ gì đệ nữa, ta không trị được đệ thì Ngũ trưởng lão chắc chắn sẽ khiến đệ phải nói thật."
"Đợi Hỗn Độn Linh Vực kết thúc, đệ đi theo ta tìm Ngũ trưởng lão, ta để Ngũ trưởng lão đích thân kiểm tra cơ thể đệ, xem đệ còn cứng miệng được nữa không."
"Đại sư tỷ, Sơ Tế, Uế Du, ba người trông chừng đệ ấy cho kỹ, Hỗn Độn Linh Vực vừa kết thúc, tuyệt đối không được để đệ ấy chạy mất, có trói cũng phải trói đệ ấy đến chỗ Ngũ trưởng lão."
Tưởng Phượng Hi bá đạo ra lệnh một tiếng, Lâm Tiêu và Giang Uế Du như hai tên lính nhỏ nhận lệnh: "Rõ, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ."
Giang Uế Du hì hì cười: "Nhị sư huynh, đến lúc đó huynh muốn tư thế nào cứ việc nói, đệ đều đáp ứng hết…… Ái chà!"
Hắn ôm đầu, Giang Sơ Tế vừa hạ tay xuống.
Giang Uế Du lầm bầm: "Đệ chỉ nói đùa chút thôi mà……"
Thật là, Nhị sư huynh còn chưa giận nữa kìa.
Hắn ghé sát Giang Sơ Tế, tò mò hỏi: "Này, đệ bảo bây giờ hai ta đứng gần thế này, đệ đánh ta, bản thân đệ có cảm giác đau không?"
Giang Sơ Tế liếc hắn một cái: "Vừa nãy chưa dùng sức nên không cảm giác, có muốn thử thêm cái nữa không?"
Giang Uế Du rụt cổ, l l rút lui.
Thế thì thôi vậy.
Hắn sợ Giang Sơ Tế một đấm đánh chết hắn mất.
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi