"May mà tôi phát hiện kịp, bác sĩ nói chỉ cần chậm năm phút nữa thôi là dì tôi đã mất mạng rồi!"
"Tô Tình! Chị hài lòng chưa? Chị nhất định phải ép chết bà ấy mới cam tâm sao?"
"Đồ giết người!"
Địa chỉ bệnh viện nơi tôi đang nằm bị bại lộ, rất đông người dân đã tụ tập dưới lầu.
Họ giơ cao những tấm băng rôn, gào thét: "Tô Tình cút ra đây", "Quỳ xuống xin lỗi dì ấy đi".
Thậm chí có người còn ném trứng gà và lá rau nát vào cửa sổ phòng bệnh của tôi.
Bệnh viện buộc phải cử bảo vệ đứng canh gác trước cửa phòng.
Giám đốc công ty gọi điện tới, trực tiếp sa thải tôi, bảo tôi đừng là...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 55 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Cổ Đại: Kim Trâm Nhuộm Tuyết, Kim Tỏa Trọng Sinh Chẳng Làm Nô Bộc