Cơ thể mỏi mệt cùng với những suy nghĩ rối ren khiến Vân Thủy Nguyệt ngủ say suốt một khoảng thời gian dài.
Khi tỉnh dậy, người vốn ngồi bên kia giường đã không còn nữa.
Thật ra không thấy cũng tốt, vì đứng dậy được là chứng tỏ mình đã hồi phục kha khá rồi.
Vân Thủy Nguyệt nghĩ vậy, lật người rồi duỗi người vươn vai, nhưng việc thức dậy vẫn để trì hoãn thêm một chút cho thoải mái.
Không lâu sau, tiếng bước chân vang lên từ cầu thang, Vân Thủy Nguyệt quay lại nhìn thì thấy bóng dáng cao lớn của Chiến Vô Nhai hiện ra.
- “Đã tỉnh rồi à?”
Chiến Vô Nhai nhanh bước tới ngồi xuống bên giường, đưa tay sờ thử trán của Vân Thủy Nguyệt.
- “Tôi bị bệnh à?”
Hành động bất ngờ ấy làm Vân Thủy Nguyệt chợt nhận ra sự mệt mỏi trong cơ thể mình, có lẽ không chỉ đơn thuần là mệt.
- “Sáng nay có chút sốt, tôi đã tiêm cho cậu thuốc hạ sốt rồi, bây giờ thì ổn rồi.”
- “Vất vả anh rồi, vẫn phải chăm sóc cho em.”
Vân Thủy Nguyệt vừa nói, vừa bò lên chân Chiến Vô Nhai rồi dựa vào trong lòng anh, tiếp tục hỏi: “Còn anh thì sao? Tình hình hồi phục thế nào? Tinh thần đã khá hơn chưa?”
Đôi bàn tay to lớn của Chiến Vô Nhai nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của Vân Thủy Nguyệt, nở nụ cười dịu dàng.
- “Cũng khôi phục khá ổn rồi, có cảm giác khác lạ, tuyệt lắm.”
Vân Thủy Nguyệt cảm nhận được trong giọng nói của Chiến Vô Nhai xen lẫn chút hào hứng, nhưng cô cũng hiểu, anh né tránh nói về tinh thần chứng tỏ… tinh thần anh cũng chưa hề cải thiện dù có cảm giác mới lạ đó.
- “Cố lên, rồi sẽ tốt hơn mà!”
Vân Thủy Nguyệt nhẹ nhàng an ủi, nhưng ngay sau đó cô đã bị Chiến Vô Nhai bế ra khỏi chăn.
- “Làm gì thế?”
Cô phản xạ quàng tay ôm lấy cổ anh, khiến Chiến Vô Nhai cảm thấy nóng bừng người.
- “Đưa em đi rửa mặt rồi xuống ăn sáng.”
Giọng nói hơi trầm lại, mang theo chút khao khát thầm kín.
Dù vậy, lý trí vẫn giữ vững, anh luôn đặt sức khỏe của Vân Thủy Nguyệt lên trên hết.
Việc rửa mặt không phiền phức gì, dưới bếp đã luôn giữ sẵn cháo thịt ấm nóng cho cô.
Vân Thủy Nguyệt vốn ăn không nhiều, lại vừa mới khỏi bệnh nên không mấy ngon miệng.
Chỉ vài muỗng ăn xong bữa sáng… nếu nhìn đồng hồ cô cũng biết đây chẳng còn gọi là bữa sáng nữa.
Quả thật, thời gian trên màn hình não vẫn hiển thị hai giờ chiều.
Thì ra giấc ngủ của cô cũng kéo dài thật lâu.
- “Không muộn đâu, tụi họ mấy đứa cũng toàn thức dậy giữa trưa thôi.”
Có lẽ thấy Vân Thủy Nguyệt có vẻ mơ màng, Chiến Vô Nhai liền giải thích ngay.
Cô mỉm cười, không để tâm lắm rồi hỏi chuyện về sự kiện cảm giác khác lạ kia: “Về phía Đế Tinh…”
- “Họ đều rất hăng hái, ai cũng muốn trở thành người đầu tiên trải nghiệm cảm giác này, dù hơi liều mạng một chút cũng chẳng sao.”
- “Thế thì quả thật, kích hoạt cảm giác khác lạ thu hút hơn nhiều so với việc điều khiển tinh thần bình thường.”
- “Có thể vậy.”
Chiến Vô Nhai nghĩ tới cảnh những người kia cuồng loạn như vậy, anh thực sự không muốn Vân Thủy Nguyệt biết nhiều.
Anh kiên quyết không cho phép bất cứ ai, bất cứ điều gì làm phiền sự yên tĩnh của cô, nếu không thì trang viên Thanh Nguyệt lúc này có lẽ đã biến thành trung tâm nghiên cứu hơi hơi loạn rồi…
———
Bệnh đến như ngọn núi đổ ập xuống, qua đi như sợi tơ mỏng manh.
Dù Vân Thủy Nguyệt có sức khỏe tốt, thuốc trong thời đại liên thiên hà cũng rất hữu hiệu, cô vẫn cảm thấy cơ thể hơi mệt mỏi.
Dĩ nhiên, nếu cô không vận động một chút thì cũng được, chỉ là cả về thể chất lẫn tinh thần đều có chút chán nản.
Nên nhìn cô cả người có phần héo úa, thiếu sức sống.
Thủy Tinh Tinh còn chạy lại xin lỗi, cho rằng bệnh của Vân Thủy Nguyệt phần nào liên quan đến đề xuất ngớ ngẩn ngày hôm trước của mình.
Cô lại vẫy tay thoải mái, nói không phiền lòng gì cả.
Nhưng nói thật, cô cũng nghĩ bệnh lần này phần nào do Thủy Tinh Tinh mà ra, nếu không, làm sao lại nằm mơ thấy mớ hỗn độn ấy đến tận đêm khuya chứ…
Để chuộc lỗi, Thủy Tinh Tinh hết mực bên cạnh chăm sóc Vân Thủy Nguyệt suốt cả buổi chiều, thậm chí còn tặng cô chiếc xe lăn massage siêu thông minh.
Còn ở kinh đô xa xôi, Viêm Khải bất đắc dĩ phải triệu hồi Thời Ý trở về, việc một người gánh hết quá nhiều, làm anh như người tốt ở bên là phải chia sẻ khổ cực.
Lan Kỳ cũng không khá hơn, những dự án nghiên cứu của anh ngày càng rối rắm, từ tinh thần, thanh lọc đến điều khiển, xóa bỏ lượng ô nhiễm, rồi đến mối quan hệ không thể không nói giữa lượng năng lượng và cảm giác khác lạ với tinh thần…
Tóm lại, người ta sống không thể tránh khỏi bận rộn với đủ thứ chuyện.
Một tuần sau, tinh thần của Chiến Vô Nhai cuối cùng cũng có dấu hiệu phục hồi, cảm giác khác lạ cũng tiến lên tầng hai.
Với Vân Thủy Nguyệt, sự tiến bộ của anh có phần chậm chạp, nhưng xét đến tình trạng cơ thể hiện tại của anh cùng với tinh thần yếu ớt, chậm cũng không sao, dù sao cũng chẳng ai bắt phải đi đánh zombie cả.
Sau vài ngày kiểm tra lại nhiều lần của Lan Kỳ, cùng với cảm nhận chủ quan của Chiến Vô Nhai, mọi người đều xác nhận tinh thần anh thực sự đang dần hồi phục.
Để ăn mừng tin tốt này, Vân Thủy Nguyệt quyết định mở cửa hàng sớm, đồng thời tặng hàng xóm quanh đây nhiều loại hoa quả và rau củ miễn phí.
Điều này làm bầy thỏ tai cụp rất xúc động, họ cũng quay lại tặng đủ thứ đồ lạ lùng.
Dù cô không hiểu rõ, nhưng may mắn có Thủy Tinh Tinh và Lan Kỳ – hai thiên tài – giúp phân loại hầu hết những nguyên liệu lạ mắt kia.
Cửa hàng trái cây và rau củ cũng đón chào nhiều khách mới.
Tam Nguyệt là người đến trước tiên, sáng sớm mang theo lẵng quà rực rỡ đến chúc mừng.
Tiếp theo là tiểu thư của tập đoàn Kiệt – Kiệt Thanh Thanh. Vân Thủy Nguyệt còn nhớ cô, trước kia còn định mời mình vào bộ phận quan hệ công chúng của Kiệt tập đoàn.
Chỉ là không biết vụ việc đã lâu như vậy, gia tộc Vân đã sụp đổ, cô còn đến làm gì?
- “Chào đại sư Vân, tôi là Kiệt Thanh Thanh của tập đoàn Kiệt.”
Lời tự giới thiệu rất lịch sự, thật ra trong lòng Kiệt Thanh Thanh cũng hơi lo lắng, sợ Vân Thủy Nguyệt không nhớ mình, lại sợ cô còn hận vì hồi trước không… quá lễ phép.
Ai ngờ chỉ một năm, cô gái nhỏ trước đây bị cha ruột và mẹ kế ruồng rẫy đã trở thành đại sư chuyên ngành trồng trọt kiêm thanh lọc, vị thế trở nên vô cùng quan trọng.
- “Tôi nhớ cậu, có chuyện gì sao?”
Thái độ của Vân Thủy Nguyệt vẫn rõ ràng, thẳng thắn như ngày trước.
Nói dễ nghe thì là chân thành, thẳng thắn.
Ai mà thấy khó nghe thì bảo cô không tinh tế, thiếu kiềm chế.
Nhưng dù quá khứ, hiện tại hay tương lai, không ai cố tình gây khó dễ vì tính cách ấy của cô.
- “Sau khi Vân gia thất bại, chúng tôi mua lại phần lớn doanh nghiệp của Vân gia. Trong quá trình sắp xếp, chúng tôi phát hiện một số tài liệu liên quan đến mẹ của cô, nữ sĩ Nguyệt Khinh Vũ. Không biết cô có hứng thú không?”
Đề xuất Hiện Đại: Anh Ngoại Tình, Tôi Ly Hôn, Quỳ Gối Cầu Xin Tôi Làm Gì?