Chương 549: Càng nhìn càng ưng ý
Không ngờ đại thiếu gia trước đây chưa từng yêu đương lần nào, mà lại giỏi tán gái đến vậy.
***
Trong đại sảnh.
Lục lão gia đã có thể xuống giường đi lại. Nghe nói tối nay cháu dâu tương lai sẽ đến, ông đã mặc bộ Đường trang yêu thích nhất từ nửa tiếng trước, chỉnh trang từ đầu đến chân vô cùng tinh tế và tươm tất. Sau đó, ông ngồi trong đại sảnh chờ đợi.
“Lão gia, đại thiếu gia và Tần tiểu thư đã đến rồi ạ.”
Phúc bá đi vào đại sảnh trước. Ông nhanh chóng đến bên Lục lão gia, hạ giọng nói nhỏ vài câu.
Đôi mắt Lục lão gia lập tức sáng bừng, ông ngẩng đầu nhìn Phúc bá, kích động hỏi: “Thật sao?”
“Thật ạ, tôi tận mắt nhìn thấy! Đại thiếu gia và Tần tiểu thư, họ…” Phúc bá làm một cử chỉ hai ngón cái chạm vào nhau.
“Tiểu Hàn Hàn lần này ra tay nhanh vậy sao?” Lục lão gia đầy vẻ kinh ngạc và mừng rỡ.
Phúc bá vừa thông báo xong với Lục lão gia thì Lục Thời Hàn dắt tay Tần Yên bước vào đại sảnh.
Ánh mắt Lục lão gia dán chặt vào đôi tay đang nắm của hai người, ông kích động véo mạnh vào đùi mình, cảm nhận được cơn đau mới tin rằng mình không nằm mơ. Ngay lập tức, nụ cười trên môi ông không thể kìm lại được. Cả người ông rạng rỡ, gương mặt tràn đầy vẻ hân hoan.
Lục Thời Hàn vừa dắt Tần Yên vào đại sảnh, Lục lão gia đã không giữ được vẻ điềm đạm, đứng bật dậy, mỉm cười vẫy tay với Tần Yên: “Yên nha đầu, cháu đến rồi à, ông nội đợi cháu lâu lắm rồi.”
“Mau lại đây, lâu rồi không gặp, để ông nội nhìn cháu cho kỹ nào.”
Tần Yên: “…”
Lục Thời Hàn: “…”
Phúc bá: “…”
Lâu rồi không gặp ư? Rõ ràng mới chỉ mấy ngày trước thôi mà.
Tần Yên quay đầu nhìn Lục Thời Hàn một cái, hạ giọng nói khẽ: “Ông nội anh nhiệt tình quá, em hơi không quen.”
Tần Yên không quen với việc người khác quá nhiệt tình với mình. Điều này khiến cô không biết phải ứng xử thế nào.
Lục Thời Hàn khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng véo nhẹ vào lòng bàn tay cô, giọng nói cũng trầm thấp và quyến rũ: “Ông ấy thích em nên mới nhiệt tình như vậy. Người lớn tuổi như ông ấy không phải ai cũng đối xử nhiệt tình như thế đâu.”
“Em là ân nhân cứu mạng của ông ấy, có ý nghĩa đặc biệt đối với ông.”
Còn một điều nữa, Lục Thời Hàn không nói với Tần Yên. Lục lão gia nhiệt tình với cô như vậy, một mặt là vì Tần Yên đã chữa khỏi bệnh cho ông, mặt khác là vì Tần Yên chính là cháu dâu tương lai mà ông đã ưng ý. Hai người vừa mới hẹn hò. Lục Thời Hàn không muốn làm cô sợ. Nếu lỡ khiến cô chạy mất thì sẽ thiệt thòi lớn.
“Yên nha đầu, mau lại đây nào.” Lục lão gia lại vẫy tay với Tần Yên, cười tươi như ông Thọ trong tranh Tết, trông vô cùng hiền từ và hòa nhã.
“Đi đi.” Lục Thời Hàn hơi luyến tiếc buông tay.
Tần Yên mím môi, bước về phía Lục lão gia. Đến gần, cô dừng lại.
Lục lão gia mỉm cười nhìn ngắm ngũ quan tinh xảo tuyệt đẹp của cô gái trẻ, càng nhìn càng ưng ý, chỉ hận không thể bắt ngay đứa cháu trai lớn của mình cưới cô cháu dâu tương lai này về nhà.
Con bé này… xinh đẹp quá đỗi. Ông già này sống gần hết đời rồi, chưa từng thấy ai xinh đẹp hơn cô bé trước mắt. Chậc chậc, đôi mắt này, chiếc mũi này, cái miệng này, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay này… Tinh xảo như búp bê sứ trưng trong tủ kính, đẹp đến mê hồn. Chẳng trách mới mười tám tuổi đã khiến đứa cháu trai lớn không gần nữ sắc của ông phải đổ gục. Nếu ông mà trẻ lại vài chục tuổi, khụ khụ…
Ánh mắt Lục lão gia nhìn Tần Yên hoàn toàn là ánh mắt nhìn cháu dâu, càng nhìn càng thích, càng nhìn càng ưng ý.
“Yên nha đầu à, mấy hôm nay cháu có ăn uống tử tế không đấy. Sao ông nội thấy cháu gầy đi một chút vậy?”
Đề xuất Bí Ẩn: Quỷ Bí Chi Chủ