Chương 548: Tất cả đều bắt đầu từ việc nắm tay
---
Trên xe.
Tần Yên lên xe rồi, lúc đó chỉ ngồi nhìn ra ngoài cửa kính. Bình thường nàng rất thích uống trà sữa, nhưng hôm nay cũng chỉ uống được vài ngụm.
Lục Thời Hàn nhìn thấu mọi thứ trong lòng.
Ban đầu hắn nghĩ nàng không quan tâm đến gia đình Tần gia.
Nhưng có vẻ chuyện không hoàn toàn như vậy.
Lục Thời Hàn hối hận vì lúc trước không ra tay nặng tay với Tần gia.
Lúc đó hắn còn đắn đo vì nghĩ rằng người của Tần gia cũng là người nhà nàng, nên không muốn đẩy họ vào chân tường, chừa lại một đường lui.
Nếu không thì ngày đó gia tộc Tần đã phải tuyên bố phá sản.
Cũng bởi hắn không dùng hết sức, nên người của Tần gia vẫn còn tâm trạng đến quấy nhiễu nàng.
“Đang suy nghĩ gì thế? Ngày mai có cần ta tìm luật sư đến cùng ngươi không?” Lục Thời Hàn vừa mua trà sữa xong, nghe được Tần Yên nói muốn cắt đứt quan hệ với nhà họ Tần.
Mặc dù ngạc nhiên, nhưng bất kể quyết định nào của nàng, hắn đều ủng hộ.
Nếu nàng muốn dứt khoát rũ bỏ Tần gia thì nhất định phải làm cho thật sạch sẽ.
Đội ngũ luật sư hàng đầu trong nước và quốc tế của Lục thị có thể giúp nàng giải quyết chuyện này một cách ổn thỏa.
Tần Yên từ từ quay mặt lại, mắt có chút ngơ ngác, nàng lắc đầu, giọng nói hơi mệt mỏi: “Không cần, ta tự mình có thể xử lý.”
Ở Ninh Thành này, không ai chuyên nghiệp hay giỏi hơn Kỷ Tu Bắc.
Ngày mai, nàng sẽ dẫn theo Kỷ Tu Bắc cùng đi.
“Hẳn là ngươi chắc chứ?”
“Ừm.”
“Vậy tốt.” Lục Thời Hàn gật đầu. “Ngươi cần bất cứ điều gì cứ nói với ta. Chúng ta đã là người yêu rồi, chuyện của ngươi cũng là chuyện của ta. Đừng ngại ngùng khi mở lời với ta.”
Tần Yên im lặng một lúc.
“Ừ, nếu tới lúc thật sự cần, ta sẽ không khách khí đâu.”
---
Đến nhà Lục gia.
Phúc bá ra đón, nhìn thấy hai người xuống xe, liền lễ phép gọi: “Đại thiếu gia, Tần tiểu thư.”
Lục Thời Hàn xuống xe trước, sau đó vòng sang bên kia mở cửa xe.
Khi Tần Yên vừa bước xuống, hắn đưa tay đón lấy rồi thuận thế nắm lấy tay nàng.
Bàn tay nam nhân to lớn, lòng bàn tay nóng rực.
Chỉ một cái nắm nhẹ đã phủ kín hoàn toàn bàn tay nhỏ nhắn bên cạnh.
Tần Yên sửng sốt, như bị nóng bỏng làm cho giật mình, muốn rút tay ra.
Nhưng bị hắn giữ chặt không buông.
Tần Yên cũng không phải người yếu đuối, thường ngày một quyền đánh bay một đám trẻ con, thế nhưng khoảnh khắc này không thể thoát khỏi sự áp chế của hắn.
Nam nhân thật khoẻ, giữ chặt tay nàng, cảm nhận được nàng đang giãy giụa không buông, hắn không hề thả ra mà càng siết chặt, từng ngón tay dài thon của hắn chen chúc vào từng kẽ ngón tay nàng, tạo thành tư thế nắm tay đan xen chặt chẽ.
Mạnh mẽ và kiêu ngạo.
Tần Yên cúi mắt, nhìn đôi bàn tay đan chặt của cả hai, cau mày nhẹ.
Một tiếng cười nhỏ vang bên tai: “Bước đầu tiên trong mối quan hệ nam nữ, là bắt đầu bằng việc nắm tay đấy.”
Tần Yên: “……”
“Ngươi chưa quen, ta nắm nhiều lần rồi ngươi sẽ quen thôi.”
“……”
“Bàn tay ngươi sao nhỏ thế.”
“……”
“Như người ngươi vậy, nhỏ xinh.”
“……”
Tần Yên lần đầu tiên được ai đó gọi như vậy.
Chiều cao gần 1m70, trong số các cô gái đã được xem là cao ráo.
Chắc chắn không thể xếp vào loại nhỏ xinh được.
Nhưng với Lục Thời Hàn cao 1m88, đứng cạnh hắn, Tần Yên quả thật trông rất nhỏ nhắn.
Phúc bá mắt tròn mắt dẹt nhìn hai người họ nắm tay ngay trước mặt như thế.
Trên mặt lão hiện rõ bốn chữ: chuyện gì diễn ra vậy?
Đại thiếu gia và Tần tiểu thư đã thành một đôi rồi sao?
Lần trước Tần tiểu thư đến thăm ông lão, họ vẫn chưa đến với nhau.
Vậy mà nhanh vậy, đại thiếu gia đã theo đuổi được Tần tiểu thư rồi sao?
Đề xuất Hiện Đại: Sủng Thiếp Của Phu Quân Xúi Giục Cha Chồng Bỏ Trốn, Công Chúa Mẹ Chồng Nổi Cơn Thịnh Nộ