Chương 129: Làm gì cũng có thể tha thứ
Ngày hôm sau, Tần Yên đúng giờ đến trường học bài.
Cô mặc đồng phục rộng thùng thình, không thể hiện được vóc dáng gì, tóc buộc búi nhẹ nhàng, hai tay thảnh thơi đút trong túi đồng phục rộng, mang trên lưng chiếc ba lô màu đen bước vào lớp học.
Tất cả mọi người trong lớp F đều nhìn cô.
Mỗi người đều mang vẻ mặt sửng sốt.
Hôm qua, cả trường trung học số một đã lan truyền tin tức: cô nàng chuyển trường xinh đẹp của lớp F vì đánh nhau với học sinh trường nghề nên bị đưa vào đồn cảnh sát.
Cảnh sát đến trường để bắt người.
Nhiều học sinh đã tận mắt chứng kiến.
Nghe nói cô có thể phải ngồi tù.
Cô không có hậu thuẫn gia đình mạnh mẽ như Lục Tứ, chỉ là con gái nuôi của gia tộc Tần từ một vùng núi nghèo khó, gia tộc Tần sẽ không vì cô mà tận tâm tận lực.
Nhiều người tiếc nuối vì điều đó, đặc biệt là nhóm các cậu con trai.
Rốt cuộc thì cô gái chuyển trường “thiên thần” này có vẻ đẹp cực kỳ nổi bật, nhìn thế kia mà phải đi tù thật uổng phí.
Cả lớp như câm họng, chăm chăm nhìn Tần Yên bình thản bước tới chỗ cuối cùng ngồi xuống.
Cô lục trong ba lô đen lấy ra một cuốn sách.
Xem bìa cuốn sách, hình như là một cuốn sách ngoại văn.
Cô chống cằm một bên tay, lấy tai nghe chống ồn ra đeo lên, mở sách ra và đọc chăm chú.
Cậu béo bên cạnh nhìn cô, mặt đầy vẻ vui mừng, lén lút liếc cô nhiều lần.
Các người khác trong lớp cũng nhòm chằm chằm về phía Tần Yên, nhỏ giọng bàn tán.
“Không phải nói là phải đi tù sao? Sao lại đến lớp rồi?”
“Chắc gia tộc Tần dùng quan hệ để chuộc ra rồi.”
“Thì gia tộc Tần cũng không quá tệ với cô ấy.”
“Gia tộc Tần hiền lành, có lòng nhân hậu, nhìn hoa khôi Tần ta cũng biết.”
“Vậy cô ấy cũng may mắn khi gặp được dòng họ tốt như gia tộc Tần. Nhưng tôi thấy cũng không ổn, mới ngày đầu đã tranh giành Lục Tứ với hoa khôi đó rồi.”
Tần Yên đeo tai nghe, những lời xung quanh không lọt vào tai cô một chữ nào.
Nhưng cô có thể cảm nhận được những ánh mắt mang đủ loại ý nghĩ đang dõi theo mình.
Cô phớt lờ, chăm chú lật giở cuốn tiểu thuyết Pháp trong tay.
*
Không lâu sau, tin tức Tần Yên trở lại lớp học lan truyền khắp nơi.
Lớp A.
Quỳnh Dao mở QQ, thấy nhóm lớp có người đăng ảnh.
Bức ảnh là Tần Yên cúi đầu đọc sách.
Góc nghiêng gương mặt thanh tú hoàn mỹ, một tay chống nửa bên má, đôi mắt hạ thấp, không rõ ai chụp mà ảnh còn chụp rõ từng sợi mi dài cong dày của cô.
“Đại mỹ nhân chuyển trường đã trở lại lớp học rồi!”
Người đăng ảnh chỉ vài chữ ngắn ngủi nhưng cảm xúc hồi hộp tràn trề.
“Ai chụp tấm hình này vậy? Góc chụp đẹp quá, chụp nhìn thật mượt mà.”
“Thật lòng mà nói, đánh nhau là sai, nhưng nhìn nhan sắc thế này thì tôi nghĩ làm gì cũng có thể tha thứ cho cô ấy.”
“Mấy đứa học nghề đó bản chất là lũ côn đồ, suốt ngày chèn ép học sinh trường số một. Tôi thấy cô nàng thiên thần đó làm vậy cũng đúng, cuối cùng cũng giúp chúng tôi trường số một đòi lại tiếng thơm!”
“Mấy thằng học nghề đó đáng phải bị xử rồi, thấy chúng bị đánh thật đã mắt, tôi cũng đứng về phe đại mỹ nhân chuyển trường!”
Quỳnh Dao đọc từng dòng tin trong nhóm, nhẹ nhàng nắm chặt ngón tay, trên mặt không thể giấu nổi vẻ khó chịu.
Sao lại như vậy chứ?
Tần Yên… sao lại có thể rời khỏi đồn cảnh sát được?
Phụ huynh mấy đứa học nghề kia thật sự chấp nhận chuyện cô ấy được thả sao?
Tin nhắn trên nhóm cập nhật rất nhanh.
Nhóm vốn ít người nói chuyện, hôm nay lại cực kỳ sôi nổi.
Cả màn hình đầy ắp những cuộc tranh luận về một người duy nhất: Tần Yên.
Đề xuất Ngược Tâm: Tương Truyền Tình Ái Đã Từng Ghé