Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 97: Chương 96

Chương 96

Thấm thoắt đã hơn hai tháng kể từ ngày nàng nên duyên với phủ Hầu Gia.

Chiếc quần bông ngày trước bà nội lo sợ nàng sẽ lạnh cóng, lại vì tục lệ đêm tân hôn, tiện thể mở phía trước cho dễ dàng… giờ dù mới hay cũ, nào còn mặt mũi nào mà giữ lại.

Khương Thư có chút không ngờ, Phạm Thân lại bất ngờ bước vào, sắc mặt nàng đỏ rực lên, vội đưa tay ra giữ lấy.

Nhưng Phạm Thân một lần nữa tránh né cánh tay nàng.

Khương Thư ngẩn người nhìn hắn.

Dù sao hắn cũng là Thừa Tướng Đại Lý Tự, nên có chút sĩ diện…

Ấy vậy mà Phạm Thân lại ngoảnh mặt đi, chẳng thèm nhìn nàng, chỉ mỗi lần nàng nhảy vụt lên, hắn đều kịp thời nâng tay lên đỡ lại, trải qua vài lần đấu trí, khuôn mặt Khương Thư đỏ hồng rạng rỡ.

Thân hình Khương Thư chỉ cao đến tận cằm hắn, làm sao với tới được?

Chỉ đành nắm chặt áo hắn trước ngực, nhón chân với lên.

Phạm Thân ngạo nghễ nhìn nàng làm trò, thong thả cúi đầu, nhìn đầu nàng nhảy nhót liên hồi và dái tai đỏ ửng, nét miệng không khỏi thoáng nở nụ cười khẽ, giơ tay cố giữ không buông ra dù bị nàng níu kéo ra sao.

Khương Thư sắp xấu hổ đến chết rồi, càng thêm vội vàng.

Bị nàng ôm chặt làm hắn chao đảo một bước, lùi về phía sau, ngạo nghễ nói trước: “Ban ngày mà, phu nhân kéo người thế này, khác gì bôi nhọ thể diện…”

Khương Thư mắt nháy một cái, nhìn hắn.

Đúng là không biết xấu hổ rồi.

Phạm Thân nét mặt chẳng chút hổ thẹn, hai người đôi mắt chạm nhau, chẳng ai nhường ai, giằng co một hồi, Khương Thư uất ức tức giận, không nhảy cẫng nữa mà nhón chân hôn thẳng lên đôi môi mỏng hắn.

Phạm Thân ngửa người ra sau, chưa kịp phản ứng, môi đã mềm nhũn, song sự mềm mại không dừng lâu, liền sau đó là một cơn đau xé.

Phạm Thân rít lên một tiếng vì đau.

Hắn định túm lấy nàng, song Khương Thư như con cá chình, đã nhanh chóng trốn thoát, chẳng thèm tranh lấy chiếc quần bông, quay người vụt chạy khỏi phòng trong.

Phạm Thân quay mình, ngước mắt nhìn lại.

Phía trước cửa là tấm rèm ngọc trai, rung rinh phát ra tiếng leng keng trong trẻo.

Chẳng ngờ nàng còn có mưu mô sâu sắc như vậy.

Phạm Thân nhìn theo dáng lưng nàng chạy trốn vội lau môi, đầu ngón tay còn lưu lại vết máu mờ nhạt.

Quả thật là “chó nhà” không lừa được chó hoang.

Đang mơ màng, tấm rèm đung đưa lại bị vén lên, Nghiêm Nhị đứng trước cửa trình báo, “Đại nhân, Hoàng Thượng có chiếu triệu.”

Phạm Thân mới bước ra.

Vừa đi vừa chỉnh lại y phục bị Khương Thư túm kéo lộn xộn.

Ra tới phòng ngoài, Khương Thư đã cầm đại lãnh chờ sẵn, bình tĩnh đứng đó như chẳng có chuyện gì xảy ra, chỉ đầu dái tai ánh mắt thoáng lúng túng.

Phạm Thân liếc nàng một cái, nhận lãnh đại lãnh, không buồn trêu chọc nữa.

Thầm thì: “Chút nữa mới về.”

Đã xế chiều, làm sao không muộn được.

Khương Thư tiễn hắn ra cửa, nhìn thấy hắn che dù bước đi giữa mưa lớn, trời u ám, mưa như trút nước, mảng mây mờ mịt phủ kín bầu trời thấp vùn vụt.

Nghiêm Nhị theo sau Phạm Thân ra khỏi viện, nhiều lần lén nhìn môi hắn.

Rõ ràng có dấu răng.

Chẳng cần suy đoán, ai cắn ai rõ ràng rồi...

Hiện tại Hoàng Thượng đang sốt ruột tột cùng, nếu biết chủ nhân còn có sở thích này ở trong phủ, không biết sẽ xử trí thế nào.

***

Hôm nay Hoàng Thượng từ điện Càn Võ ra, đến trưa còn chưa dùng cơm.

Tưởng ra điện Vinh Hoa cùng Chu Quý Phi dùng bữa, ai ngờ ngửi phải mùi xú uế này… ra khỏi điện liền thẳng đến phủ Ninh Vương tìm Văn Vương.

Xuất hành trước còn dặn Vương Công Công chuẩn bị mấy bình rượu ngon, dự định cùng Văn Vương cha con vui vẻ sum họp.

Ngự xa đến trước phủ, bên trong yên tĩnh không một tiếng động.

Vào đến cổng phủ, thái giám canh dưới mái nhà mới thấy Hoàng Thượng thì kinh hãi chạy vào mưa đón.

“Bệ hạ…”

Hoàng Thượng không đáp lời.

Ngước mắt quét qua phủ, trong lòng càng trở nên lạnh buốt.

Dù mưa rơi, phủ vắng lặng quá, không khí không bằng phồn hoa nhộn nhịp lúc ở điện Ninh An trong cung.

Hoàng Thượng bước vòng qua thái giám đang quỳ dưới đất, thái giám mới đứng dậy, chưa kịp tâu trình thì bị Hoàng Thượng ngăn lại, “Trẫm tự đi vào.”

Hắn muốn tận mắt xem xem Văn Nhi sống ra sao.

Ngày đầu Văn Vương dọn về phủ ngoài cung, người trong phủ đều do Chu Quý Phi trực tiếp chọn tới.

Thái giám đó cũng không ngoại lệ.

Giờ thấy Hoàng Thượng cứ thẳng tiến vào trong, lòng thái giám “lạnh cả gáy”, hồi họp không dám ngăn cản.

Ai cũng biết Hoàng Thượng rất thương Vương gia này, sâu tận trong xương tủy.

Không dám phạm thượng, nhiều khi phải chịu đựng mà chẳng dám kháng cự.

Ấy thế mà sáng nay Văn Vương chẳng biết vì sao nổi điên, cương quyết đòi ra ngoài, nói Chu Quý Phi muốn hại hắn.

Đêm qua lại còn gieo thuốc độc cho hắn.

Thái giám ra ngăn cản thì bị hắn kiếm thủ chọc thấu tim, không những thế, để ngăn người khác tới, hắn còn bắt một tỳ nữ trong phủ lột sạch y phục, ngay giữa thiên hạ làm nhục nàng...

Nếu không có Tình Ma Ma một kiếm phang tới, không biết sẽ rối ra sao.

Bây giờ Tình Ma Ma còn đang nằm liệt giường.

Hoàng Thượng đến đây, nếu chứng kiến cảnh này, làm sao nghe nổi lời, chắc chắn sẽ giải quyết với đám nô bộc, không làm tròn chức trách lại dám làm hại chủ nhân.

Thái giám thấp thỏm bước theo sau, chỉ cầu mong Tình Ma Ma đã được xử lý xong.

Hoàng Thượng hoàn toàn không biết tình hình, đi qua màn mưa, bước chân vội vã lên hành lang dài, tiến thẳng đến phòng chính Văn Vương.

Dưới mái nhà, hàng mưa rơi lộp độp, tiếng mưa át luôn tiếng bước chân dưới hành lang.

Không biết từ lúc nào thái giám đã đi trước, định mở cửa vào thì bỗng bên trong vang lên tiếng nói.

“Vương gia, thiếp cũng không thể, ngài phải nghe lời…”

Thái giám sửng sốt, chưa kịp hành động, đã bị Hoàng Thượng phía sau túm cánh tay đẩy ra sau, bản thân bước lên trước áp tai vào cửa lắng tai nghe.

Giọng nói trong phòng vang lên lần nữa.

Tình Ma Ma mới cho Văn Vương uống xong bát thuốc, run rẩy nói: “Vương gia đã lớn như vậy, cũng nên hiểu chuyện, sao mãi không hiểu lòng dạ của Hoàng Hậu. Hoàng Hậu đâu phải hại Vương gia, mà là lấy mạng bảo vệ ngài…”

Tình Ma Ma nhìn Văn Vương dần khép mắt, lòng không khỏi đau xót.

Cẩn thận đắp chăn, rồi nhìn khuôn mặt gầy yếu quen thuộc, nhỏ nhẹ mím môi, “Ngươi nói xem, Vương gia tốt đẹp sao lại không giữ, lại bon chen vào làn nước tanh hôi này? Ngươi nếu biết nghe lời, Hoàng Hậu nào đến nỗi phải đi tới bước này, cho người đầu độc ngươi…”

Lời đó như sấm rền vang lên trước mặt Hoàng Thượng bên ngoài.

Hoàng Thượng há miệng, vẻ sửng sốt trong mắt, một lúc cũng không phân biệt nổi là kinh ngạc hay tức giận.

Vương Công Công sắc mặt cũng tái mét.

Phía sau thái giám “thụp” một tiếng ngã quỵ, tiếng động đánh thức Tình Ma Ma đang trong phòng.

Tình Ma Ma giật mình, ra hiệu, vệ binh đi tới vừa mở cửa phòng từ bên trong thì nhìn thấy bóng dáng màu vàng sáng bên ngoài, cùng gương mặt hung tợn tức giận, liên tục co giật.

Vệ binh lập tức run rẩy quỳ xuống: “Bệ hạ…”

Tình Ma Ma chưa kịp nhìn rõ tình hình bên ngoài, đã bị tiếng gọi của vệ binh làm tim đập rộn ràng.

Cũng ngã quỵ theo.

Phòng trong một mực yên lặng.

Tình Ma Ma thấy bóng dáng trước cửa không ra, trong lòng lạnh toát, biết hết đường trốn thoát, đành ôm hết mọi chuyện vào mình run rẩy nói, “Bệ hạ, tất cả đều là thiếp mê muội, không trông nom được Vương gia mới nghĩ ra cách trái đạo trời này…”

Hoàng Thượng nhắm mắt, lửa giận bùng cháy.

Mở mắt ra, ánh mắt đã như ngọn lửa hung dữ cháy bừng bừng, bước vào phòng, cúi người giật lấy thanh trường kiếm trên tay vệ binh quỳ dưới đất, rồi tiến thẳng về phía Tình Ma Ma.

Không nói nửa lời thừa, tay cầm kiếm chém xuống, lưỡi kiếm nhọn hoắt đâm thẳng vào sống lưng Tình Ma Ma.

Có lẽ do dùng sức quá mạnh, thân hình Hoàng Thượng theo đó chao đảo.

Vương Công Công vội vàng tiến tới đỡ lấy.

Hoàng Thượng lấy lại thế đứng, dần bớt tức giận, quay lại nhìn Văn Vương nằm bất tỉnh trên giường, lòng đau như dao cắt, mắt ràn rụa, đó là đứa con trai do chính tay hắn nuôi dưỡng.

Quả thật nàng đã cho Văn Nhi uống thuốc mê.

Hổ độc không ăn con.

Nàng rốt cuộc bị điên đến mức nào, dám đầu độc Văn Vương...

Tình Ma Ma dưới đất nửa ngày mới tắt thở, máu nhuộm lan dưới người, mắt vẫn cố nhìn lên Văn Vương trên giường, mọi bí mật trong lòng cũng theo hơi thở cuối khô khốc, nghẹn nơi cổ họng.

Đưa về âm phủ rồi.

Hoàng Thượng cuối cùng không chịu nổi, ngồi bệt xuống giường, hồi lâu mới tỉnh lại, yếu ớt nói với Vương Công Công: “Cho người đưa Vương gia vào điện Càn Võ, Trẫm sẽ trực tiếp chăm sóc.”

Dòng sóng ngầm trong cơn mưa lớn lại một lần nữa dâng trào.

Trong ngày mưa thế này, ai ngờ Hoàng Thượng thật sự rời cung đến phủ, lúc Chu Quý Phi nhận được tin, hắn đã có mặt tại phủ Vương Gia.

Lúc trước Chu Quý Phi còn cởi quần, giờ đột ngột bị Hoàng Thượng quăng lên giường, vẫn chưa tỉnh lại, khi phản ứng kịp thì đã khóc nức nở không ngừng, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.

Phúc Ma Ma nghe tiếng động vào, chống tay đỡ lấy y phục cho Chu Quý Phi che lên.

Chu Quý Phi khóc đã kích động thêm.

Phúc Ma Ma bước gần còn ngửi thấy mùi hôi kỳ quái.

Chu Quý Phi khóc đến phân nửa thì lại bị mùi hôi ấy làm cho choáng váng ngẩng đầu nhìn Phúc Ma Ma có phần ngạc nhiên.

Cô vốn tưởng Hoàng Thượng oan cho mình, gánh gánh tội thay cho hắn.

Giờ thấy Phúc Ma Ma vừa đến vẫn mùi hôi đó, trong lòng thắt lại, liền gọi thêm mấy nô tỳ vào.

Thử nhiều lần.

Chu Quý Phi tuyệt vọng, không thể mỗi gặp người lại trùng hợp bị đối phương xì hơi, cuối cùng nhận ra có điều chẳng ổn, “Phu nhân e rằng bị ai đó đặt điều, ngươi đi kiểm tra đồ ăn ngày hôm nay…”

Nhớ lại phản ứng của Hoàng Thượng vừa nãy.

Chu Quý Phi ruột gan thắt lại rối bời.

Cô hơn ai hết hiểu lý do vì sao bấy lâu nay được sủng ái không phai nhòa, không phải vì Hoàng Thượng si tình hay còn nhớ lại quá khứ bên nhau.

Từ tám tuổi cô đã bắt đầu học, học mười mấy năm, ngay lần đầu gặp Hoàng Thượng đã biết cách để giữ chân một nam nhân.

Dù tình cảm sâu nặng bao nhiêu, cũng phải dựa vào sự mới mẻ để duy trì.

Dù đã vào cung hơn hai mươi năm, vẫn cố ý giữ khoảng cách với Bệ Hạ, khoảng cách đó tạo nên lớp màn bí ẩn giữa hai người.

Mỗi lần đều khiến Hoàng Thượng mê mẩn không rời.

Nay lại bị cái mùi quái dị kia phá hỏng.

Quan trọng là từ trước đến giờ cô chưa từng xì hơi bao giờ, nghĩ vậy mới biết có phải mình bị người ta hãm hại.

Phúc Ma Ma thấy sắc mặt cô căng thẳng, không dám chần chừ nữa.

Ngay lập tức đi kiểm tra đồ ăn Chu Quý Phi đã dùng hôm nay, sau đợt kiểm tra không thấy chút dấu hiệu bất thường nào, nhưng bên Văn Vương lại xảy chuyện.

“Tình Ma Ma đã chết.” Tiểu thái giám báo tin, quỳ trước mặt Chu Quý Phi, người run lên từng trận.

Chu Quý Phi đứng sững, lâu mới lấy lại thần trí, “Tình Ma Ma?”

Người chăm sóc người khác mà còn chết được sao?

Tiểu thái giám lại tâu tiếp, “Hôm nay Vương gia nổi trận lôi đình, Tình Ma Ma đang túm lấy, theo chỉ thị của phu nhân cho dùng thuốc, ai ngờ Bệ Hạ bất ngờ đến phủ, không cho truyền đạt tin tức, vừa đến cửa đã chạm mặt Tình Ma Ma, Bệ Hạ giận dữ trực tiếp lấy mạng bà ta, hiện giờ đã đưa Văn Vương về cung, mời thái y đến chữa trị...”

Chu Quý Phi nghe xong sắc mặt vụt tái nhợt.

Đứng dậy ra lệnh cho Phúc Ma Ma chuẩn bị kiệu.

Phúc Ma Ma kịp can ngăn, “Phu nhân đừng nóng vội, giờ Bệ Hạ đang nóng giận, nếu bà phu nhân đến giờ phút này chẳng khác gì đâm đầu vào chỗ chết…”

Chu Quý Phi nghe vậy lại ngồi bệt xuống.

Đầu óc rối bời.

Tình Ma Ma chết rồi.

Sự thật vụ thuốc mê cũng đã bị bại lộ, giờ cô phải làm sao để giải thích mọi chuyện với Hoàng Thượng…

Ngay cả Chu Quý Phi vốn tự tin nhất lúc này cũng lúng túng.

Cô tựa người trên long sàng, chầm chậm bình tĩnh lại, bắt đầu hồi tưởng sự việc mấy tháng qua.

Từ lúc điện Càn Võ có chuyện ma quái.

Rồi Chu Táo chết trong khu nhà ma Tần gia, Văn Nhi do vụ đó mà xích mích với Chu Hầu Gia, sau đó tới Hoàng Thượng, đó là những mâu thuẫn lớn.

Nhìn lại, Chu Quý Phi không thể tìm ra nguyên do ban đầu vì sao Hoàng Thượng lại sinh cự tuyệt với Chu Hầu Gia.

Lần này đến lần khác, hiểu lầm chồng chất.

Từng chút dồn vào nhau không sao giải thích.

Lẽ ra cô có thể hòa giải.

Nhưng Chu Hầu Gia lại không thể trấn áp Chu Phu Nhân để nàng ấy thả tỳ nữ ra ngoài, chuyến đi Giang Nam này khiến Chu Hầu Gia gây hấn với Tri Huyện, thậm chí ám sát Phạm Thân, còn động đến hai cụ già, suýt nữa giết Văn Nhi.

Tội lỗi chồng chất, bất kỳ tội nào cũng đủ để hắn chết rồi...

Nếu là Hoàng Thượng, hắn lẽ ra chẳng sống đến bây giờ.

Chu Quý Phi đột nhiên cảm thấy lưng lạnh toát.

Tại sao Hoàng Thượng vẫn giữ hắn?

Nếu đúng để không lộ thân phận con trưởng tử của mình, giết Chu Hầu Gia mới an toàn hơn sao?

Chu Quý Phi hoàn toàn mất kiên nhẫn, lập tức cho mọi người ngoài phòng ra hết chỉ giữ lại Phúc Ma Ma.

Đóng cửa lại, Phúc Ma Ma hiểu ý hỏi, “Phu nhân có mệnh lệnh gì?”

Chu Quý Phi quay mặt lại, ánh mắt đỏ hoe nhìn nàng, nhẹ nhàng nói, “Hầu Gia, không thể giữ được nữa.”

Cứ để thế này, không ai thoát được.

---

Đề xuất Ngược Tâm: Biển Tình Sâu Thẳm, Cuối Cùng Cũng Hóa Hư Không
BÌNH LUẬN
Kry Jong
Kry Jong

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Ủa truyện kiều nhõng gì đây nè, tên truyện tên nu9 bị khác làm mình suýt lướt qua luôn. May quá gặp ở đây đỡ tốn tiền

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện