Chương 82
Xuân Hạnh nhận lấy chiếc ô giấy dầu trong tay nàng, đặt vào rổ ngoài cửa, mỉm cười nói: “Phu nhân dùng cơm trưa trước đi, cơm xong, thiếp sẽ cùng phu nhân chẻ hạt dẻ.”
Vãn Thúy nghe tiếng ngoài nhà, vội bước ra nghênh đón.
Bên trong phòng lộn xộn đã được dọn gọn, chiếc chén ngọc vỡ vụn, mảnh vỡ văng xuống tấm thảm mềm bên dưới ghế dựa. Vãn Thúy lo ngại mảnh vỡ sẽ không dọn sạch, liền đổi hẳn tấm thảm mới.
Khương Thư bước vào đã nhận ra điều khác thường.
Chưa kịp hỏi, Vãn Thúy vội tâu: “Hôm nay, phu nhân gia Giả ôm theo tiểu thiếu gia trong phủ Tam phòng đến chơi, cậu bé Phiên nhi vừa đặt chân xuống liền chạy khắp nơi gây náo động, hại thiếp không trông chừng kỹ, vô tình làm vỡ một chiếc chén ngọc. Vì sợ mảnh vỡ không dọn sạch, thiếp liền đổi hẳn một tấm thảm mới...”
Vãn Thúy không tiện trách móc phu nhân Giả, cũng không thể phàn nàn đứa trẻ ba tuổi, đành nuốt cục tức vào trong lòng.
“Phu nhân Giả?” Khương Thư thoáng chốc không nhớ ra. Còn Phiên nhi thì nàng biết, là tiểu khối thịt nhỏ trước mặt Tam phòng Tam phu nhân, tại yến tiệc trước nàng còn bị cậu bé kéo tay áo gọi là “thím”.
Vãn Thúy thấy nàng chưa nhận ra, lại giải thích thêm: “Là chị gái của hậu viện phu nhân Hầu, Ngu gia đại tỷ.”
Nghe tới cái tên ấy, lòng Khương Thư đột nhiên nặng trĩu.
Ngu gia đại tỷ, chính là mẫu thân của Mai Tỷ Nhi, lại một lần nữa tìm đến cửa phủ...
Sao lần này lại còn dẫn thêm Phiên nhi theo bên người?
Khương Thư chưa kịp nghĩ ra mấu chốt thì Xuân Hạnh đã để ý tới bình hạt óc chó trên khung gỗ không thấy đâu, vội hỏi Vãn Thúy: “Ngươi có thấy bình hạt óc chó trên khung gỗ chăng?”
Câu hỏi này làm cả Khương Thư và Vãn Thúy sững người.
Vãn Thúy giật mình, nhanh chóng cùng Xuân Hạnh đi tìm, hôm qua phu nhân còn cùng cô chẻ hạt óc chó mà, sao lại không biết đó là dành cho ai.
Sáng sớm Vãn Thúy vẫn thấy bình đó đặt ngay trên khung gỗ.
Phần lúc dọn dẹp, nàng không chú ý, tưởng rằng Xuân Hạnh đã cất đi rồi. Giờ câu hỏi của Xuân Hạnh khiến họ lật tung quanh ghế dựa mà vẫn không thấy.
Khương Thư cũng bắt đầu cùng tìm kiếm.
Ba người lục khắp trong nhà vẫn không gặp. Mặt Vãn Thúy tái đi nhìn Khương Thư rồi quỳ xuống, tâu tội: “Phu nhân, thiếp đáng chết...”
Đến lúc này, Vãn Thúy đành phải nghi ngờ.
Phu nhân Giả vào trong nhà liền ngồi lên ghế dựa.
Phu nhân Giả dù không đến mức lén lấy bình hạt óc chó nhưng Phiên nhi còn nhỏ, lại là bình phu nhân tỉ mỉ chọn lựa, đẹp nhặn nhất, là bình sứ men màu quý hiếm, hình mấy quả anh đào trên bình sắc nét lắm...
Vãn Thúy không còn bận tâm nữa, còn kéo thêm mấy nô tỳ tới, tường thuật lại lời nói hành động của phu nhân Giả từng chữ một cho Khương Thư nghe.
Các nô tỳ trong nhà vốn đã không hài lòng với phu nhân Giả, “Phu nhân, cậu thiếu gia nhỏ ấy vừa vào đã chạy nhảy lung tung, tay chân non yếu, phu nhân còn ngăn cản chúng ta không được chặn lại. Chiếc chén ngọc vỡ xong, cậu bé khóc, phu nhân còn mắng chúng ta làm hắn sợ, rồi bế lên ghế dựa dỗ dành. Chúng ta bận dọn mảnh vỡ, làm sao ngờ được bà ta lại...”
Mấy chữ kia, các nô tỳ không thốt ra được.
Trẻ con ba tuổi không thông minh lắm, nhưng phu nhân Giả đã nhiều tuổi, sao không thể hiểu những thứ của người khác không thể tự tiện đem đi?
Khương Thư vừa bước vào nhà, bộ y phục còn chưa kịp thay đổi.
Sương mưa ẩm ướt bám đầy người, càng để lâu càng lạnh lẽo. Nghe mấy nô tỳ nói xong, Khương Thư lặng thinh.
Cả căn nhà nô tỳ đều nín thở.
Họ biết phu nhân hẳn là tức giận rồi.
Xuân Hạnh cũng không ngờ chuyện lại thành ra như vậy, bình hạt óc chó tuy không giá trị, nhưng đó là phu nhân dành cả buổi chiều mới tách vỏ, chọn lấy từng quả hạt nhỏ, phần thịt khó lấy nhất. Bây giờ nó bị đem đi, làm sao không giận được?
Chẳng may người kia lại là chị gái của phu nhân Hầu, không thể làm mất mặt nàng ta, đành phải chịu trận...
Xuân Hạnh thấy Khương Thư nửa ngày không nói, vội cùng Vãn Thúy ra hiệu: “Còn đứng đấy làm gì, lôi hết hạt óc chó trong nhà ra, ta lại chẻ một bình nữa...”
Lời chưa dứt, Khương Thư đã bất chợt bước ra ngoài.
Một chân bước giữa mưa, chẳng hề giở ô ra che...
Xuân Hạnh và Vãn Thúy giật mình vội chộp lấy ô, rồi vội vã đuổi theo, giương ô che lên đầu Khương Thư, song bước chân nàng quá nhanh, chẳng kịp ngăn cản.
Khi tới viện nhà Ngu gia đại tỷ, Khương Thư ướt sũng người.
Do phu nhân Hầu thương xót Ngu gia đại tỷ chịu khổ nửa đời, nên khi bà về đến phủ Hầu, chuyện gì cũng dành cho nàng tốt nhất, đặc biệt ở phòng trước cạnh đại điện có xây riêng một viện, chỉ dành riêng cho nàng và Mai Tỷ Nhi.
Trong viện còn có tới năm sáu nô tỳ hầu hạ.
Trời mưa yên ả, hai nô tỳ ngồi ngoài cửa đang chọn cánh hoa tươi cho Mai Tỷ Nhi, nhìn thấy Khương Thư đội mưa lao vào viện, một nô tỳ sợ hãi buột miệng đứng dậy: “Thế tử phu nhân, đây là sao vậy...”
“Phu nhân Giả có ở nhà không? Bảo bà ta, ta tới đòi lại một vật.” Khương Thư không vào trong, chỉ đứng đó vẻ bình tĩnh đợi nô tỳ đi truyền lời.
Nàng vốn không thích liên quan đến chuyện nội bộ hậu viện, chưa từng chủ động gây sự với ai.
Nhưng với điều kiện đối phương không đụng tới mình trước.
Hồi trước Khương Ứng chưa xin phép mà tự ý vào phòng nàng, lôi mấy chậu hoa cảnh, hoa cỏ nàng trồng trong phòng lên hết, bực tức, Khương Thư liền cắt luôn cặp tết tóc của nàng ta.
Dù sau đó bị Khương Văn Triệu phạt phải quỳ trước năm tộc đình, nàng chưa từng hối hận.
Đó là vật của mình, người ngoài không được lấy.
Dù là ai đi nữa.
Ngu gia đại tỷ bế Phiên nhi ra viện Đông, giữa đường gặp người giúp việc Tam phòng mặt nóng bừng bừng hổn hển, chỉ một trận quay đầu là mất tích.
Tam phòng đi tìm Phiên nhi đã khắp nơi.
Lo lắng nhất là khi nhận tin từ Đông viện - Vãn Thúy mang tới - người giúp việc ấy kịp thời tìm lại Phiên nhi, trong lòng mới yên ổn.
Thế nhưng không hiểu sao lại không báo trước cho phu nhân Giả một tiếng, người giúp việc không dám nói phu nhân Giả lỗi, vội ôm con trai rời đi.
Ngu gia đại tỷ nhìn người giúp việc một cái, lẩm bẩm rằng mình làm cũng quá vô ích, rồi trở về viện, trong lòng thoáng uất ức. Nhìn dáng vẻ xanh xao mệt mỏi của Mai Tỷ Nhi, lòng nóng như lửa đốt: “Ngươi thật sự cho rằng mình là cháu gái phu nhân Hầu, sẽ được nâng niu giá quý sao? Hãy mở mắt ra mà nhìn, họ chỉ giả vờ dễ chịu, nào ngờ lâu ngày từng người hiện ra bộ mặt thật, sợ là chẳng ai còn thương ta...”
Ngu gia đại tỷ bắt đầu mắng chửi Mai Tỷ Nhi không ngừng.
Nhớ mãi nửa giờ rồi thở dài: “Đến lúc bỏ phủ Hầu rồi, ngươi có trở về được nữa chăng? Người ta đã quen hưởng phước rồi, quay qua thì khó sống...”
Lời còn chưa dứt, có nô tỳ chạy vào báo: “Phu nhân Giả, thế tử phu nhân tới rồi.”
Ngu gia đại tỷ hơi ngẩn người một chút rồi bình tĩnh lại.
Lòng càng thêm chắc chắn, người kia không thể mềm lòng, một khi mềm lòng thì ai ai cũng muốn lợi dụng. Giờ nàng vừa rời đi, thế tử phu nhân liền chủ động tìm tới.
Ngu gia đại tỷ không nhúc nhích.
Đến cũng đến rồi, dù sao đã là bậc trưởng bối, không cần đứng lên nghênh tiếp.
Nô tỳ thấy nàng không động tĩnh, hạ thấp đầu lo lắng.
Ngu gia đại tỷ nhìn lại nô tỳ, hỏi: “Có phải muốn ta ra đón nàng ta không?”
“Nàng ta chẳng vô trong, đứng ngoài mưa, nói muốn đòi lại một vật của phu nhân Giả...” Nô tỳ nhỏ giọng đáp.
Ngu gia đại tỷ liền đứng dậy: “Đòi vật? Hỏi ta sao?”
Nô tỳ cúi đầu không nói.
Ngu gia đại tỷ không chịu nổi oan ức, vội bước ra cửa, thấy Khương Thư đứng ngoài mưa, trong lòng lạnh cười mỉa mai, xem ra là đến đây dùng kế khổ nhục rồi.
Loại người này nàng gặp không ít.
Ngu gia đại tỷ chẳng suy nghĩ nhiều, cũng đi ra mưa, vừa nghĩ cách mở lời sao cho người vừa không mất thể diện lại làm Khương Thư khó xử.
Nhưng đối diện là Khương Thư mở lời trước: “Phu nhân dù giờ đây truỵ lạc, phận ở nhờ thảo rào, nhưng ít ra danh phận vẫn là phu nhân của một người khoa bảng. Thế nên phải hiểu, kẻ không hỏi mà chiếm đoạt, chính là kẻ trộm cắp.”
Ngu gia đại tỷ đứng sững.
Nửa đời người, chưa từng bị ai ngạo mạn sỉ nhục thế này.
Lời mỗi chữ từng chữ đều âm thầm đâm sâu vào tim nàng, hít một hơi rồi mới thốt ra một tiếng: “Ngươi...” còn chưa nói hết thì bị Khương Thư ngắt lời: “Nếu ta oan cho phu nhân Giả hôm nay, ta cam chịu trước mọi người tạ lỗi. Nếu phu nhân Giả thật lấy đi đồ của ta, mong phu nhân trả lại ngay.”
Ngu gia đại tỷ kiên quyết không tái giá, bởi điều mà nàng coi trọng nhất là danh tiếng.
Dù cuộc sống sa sút, nhưng người bên cạnh còn nể mặt họ Ngu, lại có phủ Hầu chống lưng, cứ lúc nào cũng được kính trọng, nghe vài câu nói sáo rỗng dần dần nàng cũng tin rằng đó là do thực lực mà giữ được thể diện.
Niềm tự hào này khiến nàng dám hống hách trong phủ Hầu, thậm chí trước mặt phu nhân Hầu cũng còn giữ cho mình chút thanh cao, từng nói: Chồng nàng nếu không đoản mệnh, e rằng nay đã vào kinh thành rồi.
Phu nhân Hầu là em gái nàng, thứ gì nàng nói, cũng phải nhường nhịn.
Nhưng Khương Thư thì không.
Lời nàng nói không hề cho Ngu gia đại tỷ một chút mặt mũi.
Ngu gia đại tỷ chưa từng chịu sức ép như vậy, ngồi bệt xuống đất, run run nói: “Thế tử phu nhân rốt cuộc ý gì? Nếu thấy mẹ con ta sống lâu quá, muốn đuổi đi thì đâu cần phải tìm lý do bẩn thỉu này...”
Khương Thư đứng đó, không nói gì.
Cứ để nàng nói.
Ngu gia đại tỷ ngồi bệt xuống, người cũng ướt sũng. Mai Tỷ Nhi nhìn cảnh này hoảng sợ mất phương hướng, vội lên đỡ Ngu gia đại tỷ rồi khóc lóc: “Mẹ, ngươi rốt cuộc lấy vật gì của thế tử phu nhân? Trả lại đi, con không lấy chồng nữa được không...”
Ngu gia đại tỷ biết hôm nay mình đã đến viện Đông, Mai Tỷ Nhi hiểu rõ người như thế tử phu nhân, không đời nào vô cớ đến tìm.
“Ta lấy của nàng gì chứ?” Ngu gia đại tỷ tức giận ngước đầu quát Mai Tỷ Nhi rồi không tha, sai người đi tìm phu nhân Hầu: “Được, hôm nay ta sẽ để phu nhân Hầu đến phân xử.”
Chuyện này gây ầm ĩ khắp phủ Hầu.
Tam phòng Tam phu nhân nghe nô tỳ kể, nhói tim, theo bản năng quay nhìn bình hạt óc chó trong tay Phiên nhi, không nói lời nào lấy ngay chạy tới viện Ngu gia đại tỷ.
Trên đường lòng thấp thỏm không yên.
Tam phu nhân vội đi nhanh hơn phu nhân Hầu, đến trước nhìn thấy Khương Thư đứng trong màn sương mưa, chân tay lảo đảo suýt ngã.
Trời đất ơi.
Lần này e rằng sẽ bị Ngu gia đại tỷ hãm hại chết mất.
Ngu gia đại tỷ đã được nô tỳ dìu đứng lên, nhất quyết không vào trong viện, đòi một lời phân xử rõ ràng, nô tỳ chỉ biết che mưa cho nàng bằng chiếc ô giấy dầu.
Khi Tam phu nhân bước tới, Ngu gia đại tỷ vẫn khóc, “Ta bị oan uổng vô cớ, ra ngoài lấy gì sống đây...”
Tam phu nhân nào quản được, đâm đầu vào mưa đưa bình hạt óc chó ra trước mặt Khương Thư hỏi: “Phu nhân tìm chính là vật này sao?”
Chiếc bình đã bị Phiên nhi mở nắp, hạt óc chó chỉ còn một nửa. Mấy quả anh đào đỏ tươi trên bình đã bị Phiên nhi chà xước đầy vết mòn.
Khương Thư thắt lòng, một lúc vẫn không thốt lời.
Tam phu nhân thấy sắc mặt nàng liền đoán ra.
Bà ta giậm chân, lạnh lùng nhìn phu nhân Giả: “Bà cũng sống gần nửa đời người, ngày nay lại làm chuyện ngu xuẩn này? Phiên nhi mới ba tuổi, cậu ta không hiểu biết mang đồ đến, bà còn không ngăn cản, lại còn nói đồ vật ấy là thím cho cậu ta. Giờ cậu ta mới ba tuổi, bà làm vậy để sau này đối mặt với tứ thúc và tứ thím sao...”
Ngu gia đại tỷ sững người.
Không ai ngờ Khương Thư phái nhân mã đến viện nàng lại vì một bình hạt óc chó.
Bị Tam phu nhân chất vấn giữa thanh thiên bạch nhật, không sao gỡ nổi thế, mấp máy môi, “Chuyện này, chỉ là một bình hạt óc chó, Phiên nhi thích ăn, ăn hết là được, không ngờ thế tử phu nhân lại căng thẳng vậy.”
Nghe xong, Tam phu nhân nghiến răng giậm chân lần nữa: “Chuyện này không đơn giản chỉ là bình hạt óc chó...” Nói rồi bà cũng không thèm tranh luận, tiến tới cầm gần bình hạt óc chó, “Phu nhân Giả nói cho ta biết lúc trước bình này thế nào, trong có bao nhiêu hạt, ta còn đền cho thế tử phu nhân.”
Tam phu nhân nghĩ cách sửa sai, nhưng Ngu gia đại tỷ không nghĩ vậy.
Nàng cho rằng Tam phu nhân cố ý bôi xấu mình trước mọi người.
Mặt mày khó coi, quay lưng đi. Tam phu nhân không cam lòng, giơ bình hạt óc chó tiến gần nửa bước, Ngu gia đại tỷ giận lên, một cái tát đánh ra.
Tam phu nhân do tay ướt trơn, bình hạt óc chó rơi vào đá xanh, tan vỡ tan tành, nửa bình hạt rơi lẫn mảnh vỡ xuống nước mưa.
Không gian bỗng yên lặng.
Một lúc sau, Khương Thư khom người xuống nhặt mảnh vỡ lên, không nói lời nào. Tam phu nhân mặt trắng bệch gọi: “Phu nhân...”
Ngu gia đại tỷ biết mình gây họa cho bản thân, trong lòng nghĩ Khương Thư làm thế là để mọi người thấy, “Chỉ là một bình hạt óc chó, ta đền cho Phiên nhi là được rồi...”
“Cút.”
Ngu gia đại tỷ chưa dứt lời đã nghe Khương Thư ngẩng đầu, trong đôi mắt sắc lạnh nhìn từ trong màn mưa ra khiến nàng rùng mình.
Ngu gia đại tỷ run người, tuy có chút sợ hãi, nhưng nghĩ đây là phủ Hầu, môi mỉm giễu cợt một tiếng, “Xem ra hôm nay phu nhân không chịu buông tha rồi.”
Khương Thư ngồi bên bùn nước, ngón tay siết chặt.
Mảnh vỡ cắt đứt da, máu tươi trào ra lẫn với những giọt mưa đỏ au.
Tay áo vẫn lộ ra một mũi kim nhỏ, lập tức sau lưng vang lên giọng nói lạnh lùng: “Khương Thư.”
Nàng không động đậy, mắt vẫn chăm chú nhìn Ngu gia đại tỷ, người phía sau gọi tiếp: “Thư nhi ngoan ngoãn, lại đây.”
Khương Thư vẫn không đứng dậy, nhưng khóe môi thật khẽ giật.
Nỗi cay đắng trong lòng vỡ òa như sóng biển cuộn trào, suốt mười mấy năm nay, ngoài lúc sáu tuổi bị Khương Văn Triệu lạnh nhạt một mình đứng khóc ở góc phòng, Khương Thư chưa từng chịu nỗi uất ức đến thế.
Chợt nhận ra, cổ họng đã nghẹn đau.
Khương Thư nhẹ nhàng nuốt nước mắt, nước mắt trong khoé mắt tràn ra lăn dài trên mặt, yên lặng rơi xuống.
Đề xuất Hiện Đại: Tiễn Bạn Trai Vào Tù
[Pháo Hôi]
Ủa truyện kiều nhõng gì đây nè, tên truyện tên nu9 bị khác làm mình suýt lướt qua luôn. May quá gặp ở đây đỡ tốn tiền