Chương 113
Phải chăng trong lòng y đã xem thường nàng đến thế? Thật sự coi nàng như người lăng nhục dễ dàng sao?
Ban đầu tiếp cận y chẳng phải với tư tâm trong sáng, nhưng suốt hơn hai mươi năm qua, nàng ở bên cạnh y, yêu thương chân thành, chăm sóc, cùng y vượt qua vô số đêm dài gian khó.
Chỉ riêng y là người hi sinh duy nhất sao?
Nàng đã dâng bao tình cảm lên y, sao y có thể đột nhiên phủ nhận tất cả?
Chu Quý Phi bỗng nở một nụ cười cay đắng, nàng biết trong lòng y rõ lắm, chỉ là y không muốn thừa nhận mà thôi.
Y không muốn thừa nhận một kẻ như nàng lại có thể yêu thương y; y cho rằng nàng dơ bẩn, tình yêu của nàng cũng khiến y cảm thấy ô uế.
Nàng không xứng được yêu y.
Chu Quý Phi hỏi xong, không còn bận tâm y nghĩ gì về nàng nữa. Trong lòng y đã chán ghét nàng rồi, bất luận nàng là ai, sạch hay không sạch, kiếp này y sẽ vẫn thấy mình là một người đàn bà hèn mạt.
Y cho rằng chính nàng đã làm bẩn y.
Nỗi đau không gì lớn hơn sự tuyệt vọng, nỗi buồn không gì thê thảm hơn sự im lặng, Chu Quý Phi cúi gằm mắt, vô hồn nhìn xuống đất, không còn hy vọng gì nữa.
Hoàng Thượng nhìn thấy trên mặt nàng dần hiện lên thất vọng và đau thương, gương mặt tái nhợt như tro tàn khiến lòng y bỗng nhói lên.
Ý nàng là gì đây?
Nàng cho rằng y có lỗi với nàng? Nay nàng đứng trước mặt y, còn có tư cách nào than khóc nữa?
Cơn giận trong lòng y bùng lên dữ dội, chỉ tay về phía nàng mà mắng: “Ngươi thật chẳng khác gì Chu Thành Dự, tham lam vô độ, không bao giờ chán, đã có ta còn chưa đủ sao?”
Y nghiến chặt hàm, giận dữ nhìn nàng mà nói: “Ta đã đưa ngươi từ Giang Nam về đây, cho ngươi biết rõ thân phận ngươi ta; ta là thiên tử, ngươi đã biết rõ rồi sao còn phải tìm Chu Thành Dự làm chỗ dựa? Nếu ngươi có tài nghệ lừa gạt ta, ngươi nên giết kẻ đầu tiên là hắn, chứ không phải cùng hắn hợp tác, tiếp tục chịu sự khống chế, cùng nhau lừa dối ta!”
Cơn giận dồn nén trong lòng suốt hơn mười ngày không thể bày tỏ, nay trào ra như vỡ đập nước, y tiếp tục mắng: “Ngươi còn thiên vị ta mà nuôi hai tên nô tài hèn mọn đó, đền đáp tận hai mươi năm ngày tháng, ngươi đã biến mặt ta thành trò cười cho thiên hạ, để người chà đạp trên vai ta. Ngươi... chỉ riêng điều đó thôi, ta cũng đủ bắt ngươi tội phản nghịch, phán ngươi chết!”
Chu Quý Phi run rẩy, không lời đáp, nước mắt rơi càng nặng nề.
Hoàng Thượng nhìn nàng với dáng vẻ như đã sẵn sàng chấp nhận cái chết, trong lòng lại đau thắt, giọng nói bỗng ập xuống trong tiếc nuối: “Nếu ngươi biết đủ, ngươi đã không đẩy mình đến bước này, cũng không khiến ta thành trò hề của thiên hạ. Nếu ngươi còn chút lương tâm, ta đã không phải vì ngươi mà hại đến bậc trung thần, làm điều vô đạo...”
Nàng thật ngốc quá.
Nếu thật thông minh, nàng đã nên lừa gạt ta suốt đời, không người nào biết, không ai đau lòng.
Cứ như thế đi.
Ân huệ lớn nhất của ta, chính là cho nàng tiếp tục ở lại nơi này.
Hoàng Thượng nhắm mắt chịu đựng đau đớn, quay mặt đi, định đứng lên rời đi thì Chu Quý Phi bất ngờ lên tiếng, nhẹ nhàng hỏi: “Có phải ta đã ép Hoàng Thượng rồi sao?”
Y vừa định đứng dậy lại chững lại, từ từ quay đầu nhìn nàng.
Chu Quý Phi nhìn y, môi run run, như bức tường phòng vệ cuối cùng trong lòng vừa bị lời nói của y đánh tan trong chốc lát, nghẹn ngào hỏi tiếp: “Có phải chính ta đã thúc ép Hoàng Thượng?”
Thấy thần sắc hoài nghi của Hoàng Thượng, nàng gạt nước mắt, giọng nói ngày càng lớn: “Từ khi biết Hoàng Thượng là chủ nhân của thiên hạ, ta có ngày nào yên ổn đâu? Hoàng Thượng càng nâng kễ ta, ta càng lo sợ, sợ thân phận sẽ bị vạch trần, sợ có ngày tất cả đều chẳng còn!”
Chu Quý Phi như mất hết lý trí, tiếp tục gào thét, “Ngài muốn ta làm gì? Ta đã cố gắng hết sức xóa đi quá khứ khiến ngài không thể ngẩng đầu, hơn hai mươi năm liên tục diệt những người có thể đe dọa, chỉ vì sợ một ngày họ sẽ nhắm đến ta, vạch mặt ta, lôi thân phận thật của ta ra ánh sáng. Nhưng Hoàng Thượng lại chính là người nâng ta lên quá cao, thu hút quá nhiều ánh mắt dõi theo.”
“Cuộc sống của ta như bước đi trên dây thép, nhưng ngài vẫn không chịu buông tay.” Chu Quý Phi giọng khàn khàn, sững sờ nhìn Hoàng Thượng nói: “Ta đã không ít lần nói với ngài, ta không muốn làm Hoàng Hậu, không muốn làm chủ gia đình thiên hạ, nhưng ngài nhất quyết không nghe, cứ đẩy ta vào chỗ chết, luôn luôn thay ta bày mưu tính kế cho Văn Nhi, bất chấp bị gán mác là kẻ đần độn, khiến cho họ nhà Hàn, lại cả vị công chúa ái mộ của ngài coi mẹ con ta như kẻ thù.”
Hoàng Thượng ngồi đó, thần sắc đờ đẫn.
Khẽ nhìn Chu Quý Phi như người xa lạ, hàm ý trong mắt dần chuyển từ giận dữ sang kinh ngạc.
Chu Quý Phi khóc thương mà nói: “Nhưng đó đều là hành động của ngài, không phải ta ép buộc. Ta chưa từng muốn ngài thành một vị quân vương đần độn vì ta, trái lại ta từng ra sức ngăn cản. Ngài không nghe mà còn dùng tài năng chứng tỏ mình, thỏa mãn sự kiêu ngạo ngớ ngẩn của mình, cuối cùng tự đeo lên mình tiếng tai họa phạm ác, lại còn gán cho ta biệt danh yêu nữ, khiến họ nhà Hàn với phe Thái Tử đều cay đắng hận ta, căm ghét ta mê hoặc Hoàng Thượng, áp bức Hoàng Hậu, khuấy động quan hệ Hoàng Thượng và Thái Tử.”
“Nhưng phải chăng ngài không tự biết, chẳng phải ta khuấy động sao?”
Chu Quý Phi đầy uất ức, nói càng lúc càng nhiệt thành, chăm chú nhìn sắc mặt Hoàng Thượng đổi khác, như phát điên tiếp tục nói: “Ta chưa từng nói xấu Thái Tử trước mặt ngài, ta chỉ muốn ngài chia phần ân sủng cho người khác, cho mẹ con nhà họ Hàn, đừng để ta cùng Văn Nhi trở thành kẻ thù chung. Không phải ta tham lam, mà chính ngài muốn diệt họ Hàn, sao giờ lại đổ lỗi cho ta? Ngài trách ta không lừa đến cùng, mà sao lại không nghĩ, nếu không phải ngài quá cứng đầu nghi kỵ, thân phận của ta sao có thể bị bại lộ.”
Chuyện này không thể đổ hết lên đầu ta được.
Ngài trách, ta cũng oán.
“Ngươi...” Hoàng Thượng cuối cùng tỉnh lại sau lời nói kinh thiên động địa đó, một cơn nghẹn lại trong tim, khó thở, nửa ngày không thể yên ổn.
Mặt đỏ bừng, chỉ tay liên tục chĩa vào nàng.
Chu Quý Phi đã không còn sợ hãi, hoàn toàn không nhìn y nữa.
Chứa đầy oan ức chưa nói hết: “Ta luôn im lặng chịu đựng tất cả, tưởng ngài đều thấy rõ. Nay mới biết, mắt ngài chỉ nhìn thấy khoảng đất nhỏ trong tim, không thể nhìn thấu lòng người khác hoặc ngay từ đầu đã cố ý làm ngơ.”
“Ngài lấy danh nghĩa vì Văn Nhi mà đối phó với Thái Tử, diệt Tần, diệt Phí, nhưng thực tế cũng không ngoài toan tính cá nhân. Nếu không phải vì ngài căm hận Công Chúa, sao lại nghe lời ta rắp tâm chia cắt, bắt bà phải ly hôn Khương Đại Nhân, sang Liêu quốc cầu thân?”
Chu Quý Phi ngẩng đầu nhìn Hoàng Thượng đang run rẩy, vừa khóc vừa cười: “Chuyện đó ta chỉ thốt ra chơi, tưởng ngài đâu nghe thật?”
“Ngươi... ngươi câm ngay mồm! Ngươi đồ độc phụ!” Hoàng Thượng đứng bật dậy, mắt hoa lên, Vương Công Công vội đỡ bước yếu ớt của y, khuyên: “Bệ hạ, xin về đi...”
Hắn đã khuyên nhiều lần, hôm nay không nên đến đây.
Hoàng Thượng không muốn nghe.
Chu Quý Phi không tha cho y, “Ngài nói hơn hai mươi năm qua đối ta tận tâm tận lực, ban cho ta vô hạn sủng ái, thực ra cũng chỉ là tìm nơi nương tựa tinh thần, muốn có người luôn nghe lời, thuận theo ý mình, lại hết lòng ngưỡng mộ ngài; ta chỉ tiện lợi thỏa mãn nhu cầu đó thôi...”
Nói xong, nàng đã gục xuống đất.
Ánh mắt mơ màng nhìn tia sáng duy nhất lọt qua khe cửa phía sau Hoàng Thượng, giọng nói dần bình thản, thầm thì: “Ngài còn nhớ đêm kết hôn cùng ta chăng?”
Hoàng Thượng làm sao còn tâm trạng nghe lời nàng.
Lá chắn cuối cùng ở tim bị nàng tàn nhẫn xé nát, tình cảm yêu thương dần biến mất không còn dấu vết.
Nàng tìm chết!
Y vốn quá mềm lòng, vẫn mong giữ mạng nàng.
Nhưng nàng đâu có nhận ơn đó.
Chu Quý Phi lầm lũi nhớ lại rồi thì thầm: “Đêm tân hôn, ngài nói về sau ta không còn cô đơn, có ngài bên cạnh, bất luận chuyện gì cũng chẳng sợ.”
Nàng luôn nhớ rõ.
Y nói nàng là vợ y.
Buồn vui cùng chia, vinh nhục chung một đời.
Chu Quý Phi thắt lòng, chậm rãi ngẩng lên: “Nhưng giờ đây vừa mới rơi vào khó khăn, người đầu tiên đẩy ta xuống địa ngục chính là ngài.” Chu Quý Phi cười khẩy, “Đó là thứ tình yêu gì? Ngài còn không nhận ra con ruột mình, miệng miệng gọi nó hoang tử, vậy ngài có tư cách nào nói yêu?”
Nàng là con ngựa gầy yếu, không xứng yêu.
Y ích kỷ, cũng không xứng.
Ai cũng không trong sạch, đừng trách ai.
Dù chết, nàng cũng không nhận gánh tội không đáng.
Nàng làm bao nhiêu, nhận hết bấy nhiêu.
Công chúa là người nàng hại chết, nàng thừa nhận. Còn những chuyện khác, dù y là thiên tử cũng đừng mong đổ lên đầu nàng.
Hoàng Thượng đã không còn nghe gì nữa, mắt đen sì, theo trái tim đập mạnh kéo rung, tiếng nói dần lịm dần, cuối cùng thốt ra: “Đưa cho nàng cái chết! Để nàng chết đi...”
Gái giang hồ, kẻ hạ lưu.
Đồ độc phụ, nham hiểm như bọ cạp.
***
Hoàng Thượng lại ngất đi.
Vương Công Công cuống cuồng gọi cửa hai lần: “Người đến!” rồi mới phát ra tiếng nói yếu ớt.
Vệ sĩ bên ngoài vội vào trong đỡ y.
Tối nay, từ khi Hoàng Thượng vào trong, Phạm Thân khoanh tay dựa vào cây cột đỏ lớn trước cửa Vinh Hoa Điện, lặng lẽ chờ đợi.
Khoảng hai canh giờ sau, ánh đèn trong phòng lóe lên, nhanh chóng bước đi qua hành lang, Phạm Thân mới thẳng người, bước tới đón.
Hoàng Thượng đã được đưa lên xe ngự.
Vương Công Công thấy Phạm Thân tiến đến, lùi lại hai bước, thở dài khẽ nói với y: “Bệ hạ truyền bố cáo: ban cho cái chết.”
Đề xuất Cổ Đại: Trường An Chờ Ta Chọn Chồng
[Pháo Hôi]
Ủa truyện kiều nhõng gì đây nè, tên truyện tên nu9 bị khác làm mình suýt lướt qua luôn. May quá gặp ở đây đỡ tốn tiền