Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1

Quý phi lấy danh nghĩa bồi dưỡng nữ quan để chiêu mộ nhiều bé gái vào cung.

Muội muội nhà ta cũng là một trong số đó.

Trước khi vào cung, muội ấy ôm chặt lấy ta và đại tỷ: "Chờ Lộ Nồng làm nữ quan rồi, sẽ mua quần áo mới cho đại tỷ và nhị tỷ."

Một tháng sau, thi thể muội muội bị vứt trước cửa nhà.

Lưỡi và tai muội ấy đã bị cắt mất, khắp người máu thịt be bét, phủ đầy thủy ngân.

Bà vú ném xuống mười lượng bạc: "Muội muội nhà ngươi có phúc lắm mới được chọn làm trống da người, đó là phúc phận của nó."

Sau đó, ta dành ba năm ròng rã nghiên cứu bí điển nuôi cổ trùng của ông nội, dùng thuật điều khiển côn trùng để giúp Quý phi giữ vững sự sủng ái.

Nhưng bà ta không hề hay biết, cuối cùng chính mình cũng sẽ bị làm thành trống da người để hoàng thượng hưởng lạc.

...

1

Trong tẩm điện của Quý phi, một cung nữ vừa bị biến thành nữ thái giám.

Chỉ vì cung nữ đó có làn da trắng trẻo, lúc Hoàng thượng đến đã lỡ nhìn nàng ta một cái.

Quý phi nổi trận lôi đình, sai thái giám cắt lưỡi nàng ta trước, sau đó đánh mạnh vào bụng cho đến khi tử cung sa ra ngoài.

Cuối cùng, thái giám dùng móc sắt đâm vào dưới váy lôi tử cung ra.

Cảnh tượng hãi hùng trước mắt khiến ai nấy đều kinh khiếp đến cực điểm.

Quý phi lạnh lùng cảnh cáo chúng ta: "Kẻ nào còn dám quyến rũ Hoàng thượng, đây chính là tấm gương!"

Mọi người sợ hãi run rẩy, im phăng phắc không dám thở mạnh.

Chỉ có Hướng ma ma khom người tiến lên.

"Nương nương, một con cung nữ hèn mọn sao đáng để người nổi giận như vậy. Lão nô lại tìm cho người mấy đứa trẻ, hay là dùng chúng để dưỡng nhan?"

Quý phi nhíu mày, vẻ mặt đầy chán ghét.

"Trẻ con có tốt đến mấy thì bản cung cũng uống chán rồi, giờ cứ ngửi thấy mùi máu là muốn nôn."

"Hoàng thượng nhìn con tiện tỳ kia chẳng qua vì nó trắng, ngươi nên tìm cách nào làm trắng da cho ta thì hơn."

Hướng ma ma có chút lúng túng: "Dạ... lão nô nhất định sẽ tận tâm tận lực tìm kiếm."

Lúc này, ta không chút do dự quỳ gối bò đến trước mặt Quý phi.

"Nương nương, nô tỳ có một phương pháp làm trắng da, xin người cho nô tỳ một cơ hội."

Quý phi hứng thú liếc nhìn ta một cái: "Nói nghe xem?"

Ta lấy từ trong túi áo ra một con huyết trùng đặt trong lòng bàn tay.

"Nương nương vì thường xuyên uống máu nên sắc mặt mới bị đỏ rực, lâu dần sẽ dẫn đến triệu chứng chướng bụng."

"Nô tỳ muốn dùng phương thuốc gia truyền, đặt huyết trùng sau tai nương nương để hút máu. Như vậy không chỉ giúp da nương nương trắng như tuyết, mà còn chữa được chứng chướng bụng của người."

Hướng ma ma quát lớn: "Nô tỳ to gan, dám bất kính với nương nương!"

Bà ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần chờ Quý phi nổi giận để biến ta thành nữ thái giám.

Nhưng Quý phi lại xua tay ngăn Hướng ma ma lại.

"Chứng chướng bụng của bản cung chỉ có thái y biết, ngay cả họ cũng bó tay không cách nào chữa trị. Con nô tỳ này lại có thể đoán ra, xem ra lời nó nói không ngoa."

"Cứ để nó thử xem, nếu dám trêu đùa bản cung, ta sẽ cho nó chết thảm hơn con cung nữ kia gấp mười lần."

Ta tiến đến bên cạnh Quý phi, đặt huyết trùng sau tai bà ta.

Chỉ thấy con huyết trùng tham lam hút lấy máu của bà ta.

Chân mày Quý phi tức thì giãn ra, vẻ mặt đầy tận hưởng.

Huyết trùng hút xong thì rơi vào lòng bàn tay ta.

Quý phi soi gương vuốt ve khuôn mặt mình, kinh hỷ nói: "Thật sự trắng hơn nhiều, hình như bụng cũng bớt chướng rồi."

Đêm đó Hoàng thượng đến thăm Quý phi, không ngớt lời khen ngợi làn da nàng trắng ngần như mỡ đông.

Quý phi lúc này khác hẳn ngày thường, làn da trắng sứ không chỉ hiện lên vẻ yếu đuối mong manh mà còn tự nhiên hơn hẳn trang điểm, khiến Hoàng thượng yêu chiều không dứt.

Họ có một đêm hoan lạc.

Sáng hôm sau, Quý phi gọi ta vào điện.

"Ngươi quả nhiên có chút bản lĩnh, tên là gì?"

"Nô tỳ là Hoa Dung."

Quý phi mỉm cười, chọn một món trong số trang sức Hoàng thượng ban thưởng đưa cho ta: "Đây là bản cung thưởng cho ngươi, sau này hãy hầu hạ bên cạnh ta."

Ta giả vờ sợ hãi xen lẫn vui mừng nhận lấy: "Nô tỳ tạ ơn nương nương hậu ái, sau này nhất định tận tâm hầu hạ."

Để có thể vào cung "hầu hạ" tốt cho Quý phi, ta đã dành ba năm nghiên cứu bí điển nuôi trùng của ông nội.

Biến mình thành một cổ sư.

Ông nội ta vốn là một thầy thuốc giang hồ cứu nhân độ thế, ông nuôi trùng là để chữa bệnh cho những người dân nghèo không có tiền mua dược liệu đắt đỏ.

Đáng tiếc ta chưa kịp học hết bản lĩnh của ông thì ông đã qua đời, chỉ còn lại ta, đại tỷ và muội muội nương tựa lẫn nhau.

Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Trọng Sinh, Tỷ Tỷ Giành Gả Cho Tên Khất Cái
Quay lại truyện Tích Hoa Dung
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện