“Này Tinh Tương, ngươi có thể dự báo kết quả xổ số không?”
Lạc Ý vô cùng tò mò. Mấy ngày trước nàng dựa vào vận may mà trúng được một triệu tệ, nhưng đó là vé số cào. Còn mấy loại như xổ số điện toán hay Vietlott, nàng cũng có mua nhưng chẳng trúng lấy một đồng. Rõ ràng, vận khí có tốt đến mấy cũng không thể thắng nổi xác suất máy móc!
“Không thể!” Tinh Tương trả lời không chút do dự, “Dựa trên tư liệu thu thập được từ mạng internet, xổ số của thế giới này tôi cũng không cách nào dự đoán được...”
“Được rồi!”
Rung rung rung!
Lạc Ý còn định nói thêm gì đó thì chiếc điện thoại trong túi bỗng rung lên bần bật, lại có người gọi đến. Nàng nhìn màn hình hiển thị, là cha mẹ gọi. Cảm thấy hơi lạ, nàng vội vàng bắt máy.
“Tiểu Ý à, con đang ở căn nhà nhỏ đó sao? Không đi làm à?”
“Có chuyện gì xảy ra sao con?”
“Nghe nói con định mua đất, là thật hay giả vậy?”
Lạc Ý còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý đã nghe thấy một chuỗi câu hỏi dồn dập từ mẹ mình, sắc mặt lập tức thay đổi. Nàng vẫn chưa sẵn sàng để nói cho cha mẹ biết chuyện mình đã mất việc. Nàng định bụng đợi đến khi trả hết nợ nần mới nói, không ngờ chuyện lại bại lộ nhanh như vậy.
Hơn nữa, họ còn biết cả chuyện nàng mua đất. Rõ ràng nhà mình còn đang nợ nần chồng chất mà nàng lại đòi mua đất, đổi lại là phụ huynh nhà khác chắc chắn đã nổi trận lôi đình. Thế nhưng mẹ Lạc Ý gọi đến lại mang theo vẻ lo lắng, nghi ngờ con gái mình bị người ta lừa gạt.
“Mẹ, con không làm ở công ty cũ nữa rồi...” Lạc Ý suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết định thú nhận.
Mẹ Lạc im lặng vài giây, nhưng giọng nói của cha nàng bỗng nhiên vang lên: “Thất nghiệp thì thất nghiệp, sau này ba nuôi con, nuôi con cả đời cũng không vấn đề gì.”
Lòng Lạc Ý ấm áp lạ thường, nàng chưa kịp mở lời thì mẹ nàng đã tiếp lời: “Ba con nói đúng đó, thất nghiệp thì về nhà đi, dù sao cũng có ba mẹ nuôi con, con không cần phải ở trong căn nhà nhỏ đó nữa. Ba mẹ cũng không mắng con đâu, căn nhà đó thì có gì mà ăn uống, về nhà đi con...”
Một câu “về nhà đi con” khiến Lạc Ý suýt chút nữa rơi nước mắt. May mà nàng nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng.
“Ba, mẹ, hiện giờ con có việc phải làm...” Lạc Ý nghĩ ngợi, đành phải nói dối một câu thiện ý, “Con và bạn đang cùng nhau khởi nghiệp, cho nên mới cần mua đất ở bên này...”
“Vậy con còn đủ tiền không? Mẹ không cần nằm viện nữa, tiền lúc trước vẫn còn lại một phần, mẹ chuyển cho con nhé...”
“Mẹ, không cần đâu, số tiền đó hai người cứ giữ lấy mà dùng!”
“Thế sao được, mẹ nghe bọn thằng Lâm nói, mua đất ít nhất cũng phải hơn hai mươi vạn, tiền của con đều đưa mẹ chữa bệnh hết rồi, trong tay làm gì còn tiền...”
“Mẹ, hiện giờ con đang làm việc cho một bà chủ lớn, bà ấy có tiền, con chỉ giúp bà ấy vận hành thôi...”
Nói hết lời hết lẽ, nàng mới dập tắt được ý định gửi tiền của hai người. Trước khi cúp máy, mẹ Lạc còn dặn nàng năng về nhà ăn cơm, dù sao cũng không xa lắm, cơm nhà nấu mới có dinh dưỡng.
“Phù...” Lạc Ý thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được mà lẩm bẩm than vãn, “Ở nông thôn chính là điểm này không tốt, hễ có chút động tĩnh gì là không chỉ cả làng biết, mà mấy làng xung quanh cũng biết sạch...”
Vì vậy, trong lòng nàng càng thêm quyết tâm phải sớm xây xong tường bao. Nếu không, đôi khi nàng cần luyện công hay làm việc gì đó, dân làng đi qua đi lại đều có thể nhìn thấy hết.
Trở lại tầng hai. Lạc Ý vừa đẩy cửa ra đã thấy một bóng người quen thuộc đập vào mắt.
“Là ngươi!”
Người đến chính là Thái tử Đại Chu. Thanh thần kiếm hắn dâng tặng lần trước khiến Lạc Ý vô cùng hài lòng. Dù sao, đợi đến khi thực lực đột phá đến Luyện Khí tầng năm, nàng có thể ngự kiếm phi hành. Mà ngự kiếm thì tự nhiên cần phải có kiếm. Kiếm thời hiện đại tuy công nghệ không tồi, nhưng so với pháp khí thần kiếm của tu tiên giới thì vẫn kém xa.
Vốn dĩ nàng còn đang định giao dịch một thanh kiếm từ chỗ Tịnh Trần Tử, không ngờ thanh kiếm mà Thái tử Đại Chu Cảnh Chiêu Hanh dâng lên lại không phải phàm phẩm. Không chỉ có thể dùng để ngự kiếm phi hành, sau này còn có thể dùng làm bản mệnh pháp khí.
Quay lại chuyện chính, nhìn thấy Cảnh Chiêu Hanh, Lạc Ý nở nụ cười. Dù sao nàng cũng có ấn tượng tốt về hắn, không chỉ đẹp trai, lễ phép mà còn là Thái tử.
“Cảnh Chiêu Hanh bái kiến Tiên tử!”
Xem kìa! Bảo sao người ta lại là Thái tử, ăn nói nghe lọt tai làm sao!
“Lần này ngươi đến lại có chuyện gì sao...” Lạc Ý nhớ hắn từng muốn về kinh thành tận hiếu, nhưng lại bị đệ đệ phục kích, suýt chút nữa mất mạng.
Cảnh Chiêu Hanh không hề giấu giếm, cười khổ một tiếng: “Ta đã trở về kinh thành, phụ hoàng quả nhiên là bị Tam đệ hại chết...” Nói đoạn, hắn không tự chủ được mà siết chặt nắm đấm, gương mặt hiện lên vẻ giận dữ.
Tam hoàng tử sau khi hại chết hoàng đế, đương nhiên đã làm giả di chiếu để đăng cơ xưng đế. Vì danh bất chính ngôn bất thuận nên hắn vô cùng lo lắng ngai vàng khó khăn lắm mới đoạt được này sẽ ngồi không vững. Cho nên, sau khi đăng cơ, hắn liền khép Cảnh Chiêu Hanh vào tội loạn thần tặc tử, còn đổ hết cái chết của các hoàng tử Đại Chu lên đầu hắn.
Không chỉ có vậy, Tam hoàng tử còn ra sức đề bạt thân tín, những ai phản đối hắn, hoặc chỉ cần hắn nhìn không thuận mắt, tất cả đều bị tuyên án tử hình. Trong nhất thời, triều đình chấn động không thôi.
Cảnh Chiêu Hanh trở về kinh thành, sau khi tra ra nguyên nhân cái chết của phụ hoàng thì muốn tìm Tam hoàng tử tính sổ, chỉ tiếc là nội gián do Tam hoàng tử phái đến đã hạ độc hắn. Điều này khiến cả Cảnh Chiêu Hanh và thuộc hạ đều bị trúng độc.
Nghe thấy Cảnh Chiêu Hanh trúng độc, Lạc Ý ngẩng đầu quan sát hắn. Quả nhiên, lúc này sắc mặt hắn tím tái như một củ khoai lang tím, người lại lảo đảo như thể giây tiếp theo sẽ ngã gục xuống đất.
Sắc mặt Lạc Ý biến đổi, đây chính là khách hàng tương lai của nàng, nếu hắn mà chết thì nàng sẽ mất đi một khoản thu nhập lớn. Nghĩ đến đây, nàng lấy ra một viên đan dược đưa cho Cảnh Chiêu Hanh.
Cảnh Chiêu Hanh cũng không khách khí, bởi vì người chết rồi thì chẳng còn cách nào mà khách khí nữa. Theo viên giải độc đan đi vào cơ thể, sắc mặt tím tái của Cảnh Chiêu Hanh mới dần trở lại bình thường.
“Đa tạ Tiên tử cứu mạng!” Cảnh Chiêu Hanh cung kính hành lễ, hắn thực lòng cảm kích, nếu không có Lạc Ý, hắn đã sớm mất mạng rồi.
Vì vậy, hắn từ trong ngực lấy ra một chiếc túi gấm, đưa cho Lạc Ý: “Tiên tử, đây là thù lao của tại hạ! Ngoài ra, còn xin Tiên tử ban cho tiên đan để tại hạ mang về cứu giúp thuộc hạ...”
Lạc Ý nhận lấy túi gấm, mở ra xem, bên trong là mấy viên ngọc thạch.
“Chủ nhân, chủ nhân, cho tôi xem với!” Bên tai Lạc Ý vang lên giọng nói của Tinh Tương. Nàng đổ ngọc thạch lên bàn phím máy tính xách tay, Tinh Tương thông qua camera của máy tính nhìn thấy hình dáng của chúng.
Giây tiếp theo, giọng nói phấn khích của Tinh Tương vang lên: “Chủ nhân, đây là đồ tốt. Ngọc mỡ cừu, lục đế vương... Đống này có thể bán được cả chục triệu tệ. Chủ nhân, ngài sắp trở thành triệu phú rồi!”
Nghe Tinh Tương nói, Lạc Ý ngẩn người ra một lúc, sau đó trong lòng sướng điên lên: “Thật hay giả vậy?”
“Chính xác, tôi có thể khẳng định những viên ngọc thạch này đều là thật. Giá cả tuy là ước tính, nhưng giá thực tế chỉ có cao hơn chứ không thấp hơn...”
Lạc Ý nghe vậy đương nhiên là vui mừng khôn xiết. Như vậy, không chỉ chuyện trả nợ không thành vấn đề, mà ngay cả tiền mua đất cũng đã gom đủ, thậm chí còn có dư để cải tạo căn nhà nhỏ và sân vườn ngay lập tức.
“Đúng rồi!” Nàng vỗ vỗ đầu, lúc này mới nhớ ra mình quên đưa đan dược cho Cảnh Chiêu Hanh, “Đây là giải độc đan, hòa vào trong nước, người uống vào bất kể là độc gì cũng có thể giải được...”
Gương mặt Cảnh Chiêu Hanh lộ vẻ vui mừng, không uổng công hắn đặc biệt tìm kiếm ngọc thạch cực phẩm mang theo bên người để phòng khi lần tới đến Vạn Giới Tị Nạn Sở sẽ dâng lên Tiên tử. Sau khi cảm tạ xong, Cảnh Chiêu Hanh liền vội vàng rời đi. Dù sao, tốc độ thời gian ở Vạn Giới Tị Nạn Sở không giống nhau, hắn không thể ở lại quá lâu.
Đợi Cảnh Chiêu Hanh rời đi, Lạc Ý ôm đống ngọc thạch cực phẩm mà cười ha hả: “Phát rồi, phát tài rồi!”
Đề xuất Cổ Đại: Gả Kim Thoa