Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 4

Muốn tôi xin lỗi sao?

Tôi phải xin lỗi vì điều gì? Vì khoản tiền thưởng tôi tự dùng năng lực của mình kiếm được? Hay vì con dao mổ có thể cứu mạng người trong tay tôi?

Tôi nhìn khuôn mặt đang rối bời của Viện trưởng, nhìn khóe miệng đầy đắc ý của Tôn Triết, rồi lại nhìn vào đôi mắt vừa vẻ ngây thơ nhưng lại đầy ác độc của Lạc Vi. Đột nhiên, tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Tôi bình thản nói với Viện trưởng: Viện trưởng, nếu người nhà và đồng nghiệp đã tin tưởng bác sĩ Tôn đến vậy, thì cứ để anh ta làm phẫu thuật chính đi. Còn tờ đơn thuyên chuyển công tác của tôi, phiền ông phê duyệt sớm cho.

Dứt lời, tôi chẳng thèm nhìn ai thêm một giây nào nữa, quay lưng bước thẳng về phía văn phòng. Phía sau vang lên tiếng gầm gừ đầy giận dữ của Trưởng khoa: Tần Tranh! Cô định làm loạn đấy à!

Cả tiếng thở dài thỏa hiệp đầy bất lực của Viện trưởng: ... Được rồi, Tôn Triết, cậu mổ chính, Tần Tranh sẽ đứng cạnh chỉ đạo!

Tôi vẫn không hề ngoảnh lại. Chỉ đạo ư? Một bậc thầy đi chỉ đạo một kẻ tay mơ? Tôi chỉ sợ anh ta nghe không hiểu nổi mà thôi.

Tôi tự nhốt mình trong văn phòng. Ngăn cách bởi một cánh cửa, tôi vẫn có thể cảm nhận được sự hỗn loạn đang diễn ra ngoài hành lang. Tiếng bước chân vội vã của các điều dưỡng, tiếng xe đẩy dụng cụ lạch cạch dồn dập. Tôn Triết đang dõng dạc ra lệnh, ra vẻ như một vị cứu tinh thực thụ.

Trợ lý Tiểu Trần gõ cửa bước vào, đôi mắt đỏ hoe: Chị Tần, chị định mặc kệ thật sao? Bệnh nhân đó... tình hình đang rất tệ.

Tôi tựa người vào lưng ghế, nhắm nghiền mắt, không nói một lời. Điện thoại khẽ rung lên, một tin nhắn từ số lạ gửi đến: Bác sĩ Tần, tôi là con gái của bệnh nhân lúc nãy. Mẹ tôi hơi kích động, nhưng chúng tôi đã tìm hiểu về chị, chúng tôi tin chị. Cầu xin chị, hãy cứu lấy bố tôi.

Trái tim tôi khẽ thắt lại. Nhưng tôi có thể làm gì đây? Ca mổ đã được Tôn Triết tiếp nhận, giờ tôi xông vào đó là để chứng minh anh ta bất tài, hay là muốn tranh công với anh ta? Trong mắt những kẻ đã bị định kiến che mờ lý trí, tôi có làm gì đi chăng nữa thì cũng vẫn là sai trái.

Tôi cầm lấy bản báo cáo chưa được phê duyệt trên bàn, dứt khoát ký tên mình vào đó. Thời gian từng phút từng giây trôi qua. Một tiếng. Rồi hai tiếng. Cánh cửa văn phòng đột ngột bị đẩy mạnh ra.

Trưởng khoa lao vào, sắc mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy không ngừng: Tần Tranh! Xảy ra chuyện rồi!

Tim tôi hẫng đi một nhịp, tôi đứng bật dậy.

Tôn Triết... cậu ta không tìm thấy vết rách! Mạch máu ở cung động mạch chủ cậu ta không bóc tách ra được, bây giờ đang xuất huyết ồ ạt! Huyết áp bệnh nhân không còn đo được nữa rồi!

Tôi đã tiên liệu được điều này. Trong phẫu thuật bóc tách động mạch chủ tuýp A, bước quan trọng và nguy hiểm nhất chính là tái tạo ba nhánh mạch máu của cung động mạch chủ trong trạng thái ngưng tuần hoàn ở nhiệt độ cực thấp. Mạch máu ở đó mỏng như cánh ve, cấu trúc lại vô cùng phức tạp, chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi cũng đủ để dẫn đến kết cục bi thảm. Trình độ của Tôn Triết căn bản không thể chạm tới đẳng cấp đó.

Bây giờ cô mau qua cứu vãn tình hình đi! Trưởng khoa nắm chặt lấy cánh tay tôi, tay ông run rẩy dữ dội, Nhanh lên! Muộn chút nữa là không kịp đâu!

Tôi nhìn ông, chậm rãi hỏi: Thầy ơi, bây giờ em sang đó thì được tính là gì đây? Là đi cứu người, hay là đi dọn dẹp đống hỗn độn cho sự thất bại của Tôn Triết?

Nếu cứu được, công lao sẽ thuộc về anh ta vì đã mổ chính tài tình, còn em chỉ là chỉ đạo hiệu quả. Nếu không cứu được, trách nhiệm sẽ đổ lên đầu em, vì em đã can thiệp vào phút chót làm rối loạn nhịp độ của anh ta. Dù kết quả thế nào, anh ta vẫn luôn ở thế bất bại. Còn em thì sao?

Trưởng khoa sững sờ, ông há miệng định nói gì đó nhưng lại chẳng thốt nên lời. Đúng vậy, ông bảo tôi đi, nhưng ông lấy gì để bảo đảm cho tôi?

Ngay lúc đó, điện thoại của tôi reo vang liên hồi. Là Viện trưởng gọi đến. Tôi nhấn nút loa ngoài. Đầu dây bên kia, giọng Viện trưởng như sắp khóc, lẫn trong đó là tiếng máy giám sát báo động chói tai và tiếng la hét hoảng loạn của các điều dưỡng: Tần Tranh! Tổ tông của tôi ơi! Tôi lạy cô, cô mau qua đây đi! Bệnh nhân sắp không xong rồi! Tôn Triết đã hoàn toàn mất bình tĩnh rồi!

Đề xuất Hiện Đại: Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện