"Mẹ con đâu? Sao mẹ con để con chạy đến đây một mình?"
Lê Tô nhìn Mộ Ni trên người bẩn thỉu, chiếc váy vải lanh cô tặng con bé đã bị móc một lỗ, không biết nghịch ngợm ở đâu.
Ni Ni nghe hỏi liền tinh nghịch thè lưỡi: "Dì Lê Tô, đừng giận ạ! Con tự mình lén chạy đến đấy, mẹ con hoàn toàn không biết đâu ạ."
Lê Tô nghe vậy không khỏi nhíu mày, nhìn chằm chằm nhóc con với vẻ trách móc:
"Mộ Ni, sau này không được như vậy nữa, biết chưa? Mẹ con mà phát hiện con không thấy đâu, chắc chắn sẽ rất lo lắng."
Lê Tô không thể ngờ được, nhóc con nhỏ xíu trước mắt này lại vì muốn tìm An An, mà dám một mình chạy đến nơi xa như vậy.
Phải biết rằng, nơi cô ở và bộ lạc Giao Long có một khoảng cách.
Hang động bên này yên tĩnh hơn, Lê Tô thấy thích hợp để Mộ Hàn dưỡng thương.
Đảo đá này rất lớn, lỡ gặp phải tình huống bất ngờ thì phải làm sao đây?
"Ni Ni, con về ngay đi." Nếu cứ không thấy Mộ Ni về, thì A Tan...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 22.600 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Phi Mang Thiên Phú Sinh Sản
[Luyện Khí]
Truyen hay qua
[Luyện Khí]
Hay