Một khoảng thời gian lâu như vậy vẫn chưa tỉnh lại, giống cái tên Trầm Nguyệt đó bị thương hơi nặng.
Hơi thở cũng mong manh, bị thân hình nhỏ nhắn của thiếu nữ chống đỡ, nhưng có thể cảm thấy tứ chi của cô đã mềm nhũn.
Không biết có phải máu bầm, chặn ở tim cô không.
"Mẹ, mẹ của chị đó có phải sắp chết rồi không?"
An An đang ngủ ngon lành trong lòng Mộ Hàn, không biết từ lúc nào đã mở mắt, đôi mắt to chớp chớp mang theo chút không nỡ.
Hình như biết mình không giúp được, cũng không muốn tìm phiền phức cho mẹ, con bé vùi đầu vào lòng Mộ Hàn, không nhìn nữa.
"Mẹ nếu không giúp cô ấy, con sẽ thấy mẹ là người xấu không?" Lê Tô vỗ vỗ lưng An An, nhóc con hình như hơi buồn.
"Không ạ."
An An ngẩng đầu, có chút khó chịu nhìn Lê Tô, từng chữ một nói: "Mẹ làm chuyện gì đều là đúng, không cứu tự nhiên có lý do không cứu."
"Nhưng An An rất buồn." Lê Tô dịu dàng nhìn An An, "Nếu An An hy...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 22.600 linh thạch
Đề xuất Ngọt Sủng: Xuyên Nhanh: Đại Lão Lại Phát Điên Rồi
[Luyện Khí]
Truyen hay qua
[Luyện Khí]
Hay