Lê Tô đi đến trước hang động bố trí cho Thiên Lạc.
Ô Vân vừa vặn mang theo thức ăn thịt thú đông cứng ngắc đi tới.
"Chủ nhân"
Hắn cẩn thận đáp xuống cửa hang, nhìn Lê Tô đang xoa xoa tay, lông đều dựng đứng lên, kích động hét lớn: "Chủ nhân, gió tuyết lớn thế này, sao người lại ra đây, ở đây lạnh quá."
Ô Vân vẻ mặt không đồng tình, thậm chí trực tiếp vứt túi thịt trên lưng xuống, muốn đưa Lê Tô về.
Nếu Mộ Hàn biết hắn không chăm sóc tốt cho chủ nhân, lông của hắn chắc bị vặt sạch. Lời dặn dò trước khi đi của hắn, điều thứ nhất chính là không được để Lê Tô bị lạnh.
Nghĩ đến tên đồ tể máu lạnh đó, dùng đôi mắt xanh băng giá nhìn hắn, hắn liền thấy hoảng hốt trong lòng.
"Chủ nhân để tôi đưa người về trước đã, trong bụng người còn đang mang tể tể mà. Nếu bị lạnh thì biết làm sao? Con chim này đói một lát cũng không chết được."
Câu nói này sao nghe quen thế nhỉ?
Lê Tô nhíu mày, cảm thấy đau đầu: "Ô Vân, câm miệng."
Mộ Hàn này đi rồi, sao bảo cô về nhà lại còn có người tiếp quản thế này?
"Đây là Mộ Hàn bảo ngươi nói à?"
"Không... phải, không phải hắn nói." Ô Vân ngượng ngùng thu cái vuốt đã bước ra lại.
Thấy Lê Tô cười như không cười nhìn mình.
Ô Vân lập tức có chút hoảng, nhưng không dám bán đứng Mộ Hàn:
"Chăm sóc tốt cho người chẳng phải là việc nên làm sao? Người còn đang mang tể tể mà..."
"Ừm, làm tốt lắm, nhớ kỹ, ta là chủ nhân của ngươi, ngươi phải nghe lời chủ nhân. Chút gió tuyết này căn bản không làm ta lạnh được. Hiểu chứ?"
Nhìn bộ dạng của Ô Vân, cô còn gì mà không hiểu? Ước chừng là lúc Mộ Hàn đi đã dặn dò họ điều gì đó.
"Rõ." Ô Vân vội vàng đáp ứng.
Nhưng lúc Mộ Hàn ở đây, chủ nhân hoàn toàn không phải thái độ này. Chủ nhân hoàn toàn không dám bật lại tên đồ tể máu lạnh, chỉ biết ở đây huấn luyện họ.
Quạ quạ trong lòng khổ, nhưng Ô Vân không dám nói,
Bởi vì chủ nhân lập tức có thể vặt lông hắn.
Mộ Hàn quay về còn cần một thời gian nữa, ai vặt lông trước thì nghe người đó: "Ô Vân đương nhiên chỉ nghe lời chủ nhân, chủ nhân có phải vừa nãy bị con đại bàng này làm cho kinh động không?"
"Ừm, Thiên Lạc là khách của Long Thành, tự nhiên không thể chậm trễ, bây giờ đem đồ vào cho hắn đi."
Lê Tô liếc nhìn túi thịt trên đất, vì Ô Vân ném nó xuống đất nên tấm da thú bọc bên ngoài đã lỏng lẻo, thịt bên trong vẫn còn đỏ tươi, nhìn chất thịt chắc là mãnh thú cấp một.
"Rõ, tôi mang vào ngay."
Thấy Lê Tô nhíu mày nhìn miếng thịt trong túi da thú, Ô Vân lập tức hóa thành hình người cúi người xuống.
Lấy tấm da thú của hắn từ trong túi da thú ra mặc vào, sau đó túm lấy tấm da thú bị bung ra, trực tiếp vác lên lưng.
"Chủ nhân, thịt thà khan hiếm, vẫn là vì hắn là khách người đặc biệt dặn dò nên mới cho một miếng thịt lợn rừng lớn thế này.
Tôi nghe các thú nhân già trong bộ lạc nói, thủ lĩnh Thiên Chi Thành toàn ăn những loại quả ngon nhất, những con cá tươi nhất.
Chủ nhân nếu thấy sơ sài quá, ngày mai tôi đi đòi ít thịt thú cấp hai, cũng không biết thú nhân trong hang có ăn quen không."
"Khách quý thì tự nhiên phải dùng thịt thú thượng hạng để chiêu đãi hắn, nhưng hắn chưa hồi phục hẳn, ăn chút thức ăn thanh đạm là rất tốt, đừng vì ăn quá tốt mà dẫn đến nội tạng bị thương bị bục ra. Sau này cứ đưa cho hắn theo lượng này. Trực tiếp mang vào đi."
Lê Tô kéo chặt tấm da thú, dẫn đầu bước vào hang động của Thiên Lạc.
Thời tiết bão tuyết thế này, có cái ăn là tốt rồi.
Cô hơi buồn ngủ, xử lý xong con chim thú nhân này cô sẽ đi ngủ tiếp.
"Rõ." Ô Vân cảm thấy chủ nhân nói vô cùng có lý. Vẫn là cô cân nhắc chu đáo hơn, không hổ là chủ nhân.
Cửa gỗ chỉ khép hờ.
Lê Tô nhẹ nhàng đẩy ra, trực tiếp đối diện với một khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay.
Thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi vô cùng thanh tú, đôi mày đã mang theo vẻ uy nghiêm nhàn nhạt, xem ra Thiên Hoàng đã dụng tâm bồi dưỡng đứa con út này.
Nghe thấy cha mình gặp nạn, hắn lo lắng đau lòng, cũng coi như là một đứa trẻ ngoan.
Ánh mắt Lê Tô không tự chủ được rơi trên vai hắn, chính là không biết cái vai bị gãy xương đó bao giờ mới lành.
Thấy Lê Tô đi tay không tới, lại còn nhìn cái vai bị thương của mình với ánh mắt không thiện chí, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thiên Lạc không còn chút huyết sắc, vẻ mặt không vui:
"Long Thành đối đãi với đồng minh như vậy sao?"
Thấy ánh mắt Lê Tô nhìn về phía mình, hắn càng cười lạnh:
"Cô có biết không? Vừa nãy ta là bò ra ngoài đấy? Các người lại không để lại cho ta một miếng thịt nào. Ta nếu đói chết ở đây cũng không ai biết."
Xem ra là đói không nhẹ, ngay cả mắng người cũng không còn sức lực.
Nhưng hắn trọng thương chưa lành, đặc biệt là phần bụng bị khoét đi nhiều thịt như vậy, không nên ăn uống mới đúng.
Thấy người tới hai tay trống trơn, vẻ mặt mỉa mai:
"Đói chết ta rồi, cô cũng không sợ sức mạnh lời thề hiến tế thú thần sao?"
Được rồi, đây là thật sự bị bỏ đói rồi, bắt đầu dùng sức mạnh lời thề để nói chuyện rồi.
Nghe thấy lời phàn nàn của Thiên Lạc, Lê Tô không hề tức giận, cũng không tiến thêm bước nào.
Mà nhường ra khoảng trống, Ô Vân vác túi da thú phía sau lập tức mang thịt vào.
Nhìn thấy thú nhân quạ vác một bao lớn thịt thú, Thiên Lạc định mắng người liền nuốt lời vào trong.
Không mắng nữa? Vậy đến lượt Lê Tô lên tiếng:
"Vết thương của ngươi chưa lành hẳn đâu, thịt thà có thể không ăn thì đừng ăn, Mộ Hàn mấy ngày nay không có ở đây, màng băng trên vết thương của ngươi phải đợi hắn về mới gỡ ra được."
"Ục ục... ục ục"
Một tiếng bụng đói kêu vang lên vô cùng rõ ràng trong hang động.
Mặt Thiên Lạc lập tức đỏ bừng.
Lê Tô thật sự sợ hắn sẽ trực tiếp bốc hỏa.
"Thú thần đã đưa công đức cho các người, các người liền có nghĩa vụ nuôi ta, thịt cứ đưa cho ta là được."
Thiên Lạc ôm bụng vẻ mặt ngượng ngùng, hắn đã nhiều ngày không được ăn thịt rồi, hắn cần thịt để khôi phục cơ thể.
Nhưng những thú nhân Long Thành này chính là cố ý để hắn mất mặt đúng không? Hại hắn chỉ có thể bò ra ngoài cầu cứu.
Lê Tô nhớ Mộ Hàn đã cho hắn ăn một viên tinh thạch cấp ba, sao còn thấy uất ức thế này?
"Được thôi, vậy ngươi ăn ít thôi, bụng ngươi còn chưa khâu lại đâu, Mộ Hàn chỉ dùng băng phong tỏa những chỗ chảy máu đó thôi,
Lát nữa nếu ngươi ăn nhiều quá, ruột gan gì đó, nói không chừng đều từ vết thương lăn ra ngoài hết đấy."
Lê Tô nói xong liền đi, căn bản không quan tâm mặt Thiên Lạc đen đến mức nào.
Ô Vân theo bản năng liếc nhìn bụng Thiên Lạc, Thiên Lạc vội vàng kéo tấm da thú lại, giận dữ nói: "Nhìn cái gì mà nhìn."
Ô Vân sờ sờ mũi, thật thà nói: "Thịt mãnh thú cấp một đông lạnh hai tháng rồi, khá cứng, Lê Tô nói không sai đâu, ngươi lại không thể hóa thú, ăn nhiều quá thật sự sẽ làm bục bụng đấy."
"Thịt để lại, người cút ra ngoài."
Thiên Lạc trực tiếp quay người, lưng đối diện với thú nhân Long Thành, thú nhân Long Thành này căn bản không sợ hắn, thậm chí cùng một đức tính với thư tính đó.
Đợi Ô Vân bước ra khỏi hang động, liền thấy Lê Tô còn đang đợi hắn ở cửa hang: "Ngươi mỗi ngày qua đây thay thuốc cho hắn. Cho đến khi Mộ Hàn về."
Ô Vân nhận lấy hộp gỗ nhỏ Lê Tô đưa cho,
Hắn nhìn hộp gỗ liền nghĩ đến Lạc Sâm, Ô Kim đã rời đi.
May mà Lê Tô sáng suốt để ba tế tư giao lưu, tế tư A Lan tuy nhỏ nhưng biết không ít thứ đâu, nếu không sinh bệnh cũng không có ai chữa được.
"Rõ, chủ nhân."
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Thấu Cảm Ánh Trăng Sáng Của Tổng Tài, Kẻ Thế Thân Quyết Đoạn Tuyệt
[Luyện Khí]
Truyen hay qua
[Luyện Khí]
Hay