Chương 67: Cho binh lính ăn trưa

Bạch Tô mặt đen xì: "Đánh các anh thì đánh thôi, còn phải chọn ngày sao?"

Lục Đình Yến lườm Lệ Trầm Lâm một cái, hừ lạnh một tiếng: "Hôm nay nể mặt Tô Tô, tha cho ngươi một lần, cút đi!"

Lệ Trầm Lâm cười thành tiếng: "Ngươi tưởng tôi là kẻ ngốc sao? Một giống cái trân quý như vậy đã sinh con cho tôi, tôi có thể ngồi yên không quản sao?"

Hắn nắm lấy tay Bạch Tô: "Tô Tô, từ hôm nay trở đi, tôi sẽ luôn đi theo bên cạnh em, để tôi bảo vệ mẹ con em đi."

Bạch Tô hất tay hai người ra, một tay dắt Bạch Tiểu Lang, tay kia dắt Bạch Tiểu Xà: "Các bảo bối, chúng ta về nhà thôi, các con chắc chắn là đói bụng rồi phải không?"

"Hú u!" Hai nhóc con phấn khích hẳn lên, ngoan ngoãn để Bạch Tô chủ động dắt tay mình, vừa khoe khoang vừa đắc ý nhìn hai tên đại ngốc đằng sau, rồi quay người rời đi.

Lục Đình Yến: "..."

Lệ Trầm Lâm: "..."

Bạch Tô dẫn các con về lại quán ăn.

Trước cửa quán ăn trên đỉnh núi đã tụ tập rất đông người.

Dằn vặt đến tận bây giờ đã gần 12 giờ trưa rồi, may mà cô đã chuẩn bị nguyên liệu từ sớm.

Các vị khách thấy cô dẫn theo các con trở về, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: "Bà chủ cuối cùng cô cũng về rồi!"

"Bà chủ ơi, cứ tưởng hôm nay cô không mở quán chứ!"

Bạch Tô áy náy nhìn họ: "Xin lỗi mọi người, tôi có chút việc phải đi bệnh viện, bây giờ đã không sao rồi. Mọi người vào ngồi đi, tôi sẽ bắt đầu lên món ngay!"

Lệ Trầm Lâm đuổi tới nơi, nhìn thấy cảnh tượng một đám giống đực vây quanh Bạch Tô, cô cười nói vui vẻ với bọn họ.

Sắc mặt hắn lập tức tối sầm lại: "Đối với tôi thì hung dữ như vậy, lũ giống đực thấp kém kia lấy tư cách gì mà khiến cô ấy ôn tồn như thế?"

Lục Đình Yến đứng bên cạnh cười nhạo: "Đã nói rồi, ngươi không hiểu Tô Tô, lấy gì mà tranh với tôi?"

Ánh mắt Lệ Trầm Lâm và hắn giao nhau giữa không trung, lại bắt đầu xẹt lửa điện xèo xèo.

Trong quán ăn, Bạch Tô suýt chút nữa vấp phải ghế ngã nhào, may mà giống đực bên cạnh đỡ lấy một tay: "Không sao chứ bà chủ?"

Cảm giác mềm mại mịn màng nơi tay khiến hắn không nhịn được mà tâm hồn treo ngược cành cây, đỏ mặt ngay lập tức.

"Buông cô ấy ra! Ngươi sờ đi đâu đấy, ngươi xứng sao?" Lệ Trầm Lâm vung đuôi rắn dịch chuyển đến trước mặt Bạch Tô, đẩy mạnh tên giống đực kia ra, đôi đồng tử rắn màu vàng dựng đứng vô cùng hung dữ.

Tên giống đực kia bực mình muốn tranh luận, nhưng khi thấy vân rắn trên người Lệ Trầm Lâm hiển thị là thú nhân cấp chín, sợ tới mức vội vàng cúi đầu xin lỗi.

Bạch Tô nhìn không nổi nữa, đẩy Lệ Trầm Lâm ra: "Anh làm cái gì vậy? Đây là khách của tôi, hãy tôn trọng khách của tôi một chút, nếu không thì anh cút ra ngoài!"

Lệ Trầm Lâm không thể tin nổi nhìn cô: "Tôi bảo vệ em, em bảo tôi cút?!"

Bạch Tô: "Đúng! Anh ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tôi rồi, đi ra ngoài!"

Lệ Trầm Lâm dù sao cũng là ông trùm không ngai của giới hắc đạo, cao cao tại thượng, khiến người ta nghe danh đã khiếp sợ, hắn chưa bao giờ chịu uất ức như vậy giữa bàn dân thiên hạ, lập tức vung đuôi rắn, biến mất tại chỗ.

Bạch Tô đảo mắt, lười để ý đến hắn.

Lục Đình Yến trong lòng vô cùng hài lòng với hành động ngu ngốc của con rắn kia, hắn ôn tồn tiến lên, xoa xoa đầu Bạch Tô: "Vậy em yên tâm ở nhà, có chuyện gì thì gọi anh ngay nhé, anh về quân bộ đây?"

Bạch Tô lúc này mới nở nụ cười, ngoan ngoãn gật đầu với hắn.

Lục Đình Yến thấy cô đối đãi với mình dịu dàng nhưng lại mắng mỏ Lệ Trầm Lâm trước mặt mọi người thì vô cùng đắc ý, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô lại càng thêm xao xuyến.

Ánh mắt hắn khẽ động, xoa xoa tai thỏ của cô: "Đợi anh bận xong, tối nay anh đến tìm em."

Bạch Tô hiểu được ẩn ý trong mắt hắn, mặt đỏ lên, "Ơ... anh anh mau đi đi!"

Lục Đình Yến nhếch môi, để mặc đôi bàn tay mềm mại không xương của cô đẩy vào lưng mình, đẩy hắn ra ngoài.

Trên tán cây xa xa, con rắn lớn quấn đuôi vào thân cây mặt đen như nhọ nồi: "Đối với hắn thì dịu dàng như vậy sao?"

Hắn lấy trí não ra, ra lệnh cho cấp dưới: 【Đi tìm chút việc cho quân bộ Liên Minh làm, để Lục Đình Yến mấy ngày tới bận đến tối tăm mặt mũi không rảnh tay chân.】

【Rõ thưa đại ca.】

Bạch Tô không ngờ hôm nay phòng livestream lại đông người như vậy.

Những người đến vô cùng nhiệt tình.

【Tôi đến xem giống cái cấp bốn lại còn có dị năng mới xuất hiện của Liên Minh chúng ta đây?!!】

【Chẳng trách món ăn bà chủ làm có năng lực trị liệu, hóa ra thực sự có dị năng!】

【Hu hu hu hu sao tôi không đi ăn sớm hơn chứ, cứ tưởng là chiêu trò của tiệm, sau đó vô tình lướt thấy mấy trang tin đồn nói là dùng thuốc cấm, thế là không theo dõi nữa, hu hu mấy trang tin đồn hại tôi khổ quá.】

【Hu hu hu hu giống cái tôn quý vậy mà đích thân nấu cơm cho tôi ăn, nghĩ cũng không dám nghĩ!】

【Tôi hơi tò mò, ngài thủ lĩnh vậy mà bằng lòng để cô ra ngoài mở quán ăn sao?】

Bạch Tô nhìn thấy bình luận này, mỉm cười: "Bởi vì dị năng của tôi có năng lực trị liệu rất mạnh, những thú nhân từng bị thương trên chiến trường, tinh thần lực bị tổn thương, khả năng sinh sản bị hỏng hoặc không tốt, cũng như một số căn bệnh không thể chữa khỏi đều có thể đến chỗ tôi ăn một thời gian xem sao, có khả năng sẽ được chữa khỏi đấy."

"Bản thân Lục Đình Yến cũng là nhờ tôi chữa khỏi vết thương tinh thần lực, cho nên anh ấy cũng không ngăn cản tôi dùng dị năng để giúp đỡ nhiều người hơn."

【Hu hu tiểu giống cái tốt bụng quá, yêu quá đi!】

【Vừa đẹp vừa lương thiện, lại không hề có chút kiêu căng nào của giống cái, ghen tị với thủ lĩnh quá đi!】

Khách trong tiệm càng lúc càng đông, Bạch Tô hôm nay bận rộn vô cùng.

Mấy nhóc con cũng bận đến mức chân không chạm đất.

May mà bên ngoài có mấy binh lính thú nhân do Lục Đình Yến phái đến giúp đỡ làm phục vụ, mới miễn cưỡng xoay xở được.

Quán ăn hôm nay hoạt động quá giờ đến tận 2 giờ rưỡi chiều mới kết thúc.

Mấy nhóc con đều mệt mỏi ngồi bệt một bên, phơi bụng không muốn động đậy.

Bạch Tô có chút xót xa cho chúng, quyết định đẩy nhanh việc tìm nhân viên phục vụ.

Mấy binh lính tộc Sói bên ngoài đang định quay người trở lại vị trí canh gác, Bạch Tô vội vàng gọi họ lại: "Các anh đừng đi mà, bận rộn cả buổi chưa ăn trưa, bây giờ tôi nấu, mọi người cùng ăn nhé."

Mấy binh lính nhìn nhau: "Không... không cần đâu Bạch tiểu thư, chúng tôi còn phải đứng gác bên ngoài, có mang theo đồ hộp rồi."

Bạch Tô buồn cười nói: "Món ăn của tôi còn không hấp dẫn bằng đồ hộp sao? Các anh dù sao cũng ở đây bảo vệ an toàn cho mẹ con tôi, vào trong cùng ăn đi, không mất bao nhiêu thời gian đâu."

"Vào đi, hôm nay nhờ có các anh mà doanh thu tăng thêm một phần ba đấy!"

Mấy binh lính gãi đầu, lúc này mới cục tác bước vào.

Thực tế là họ thực sự đói rồi, cả buổi trưa đứng giữa mùi vị thức ăn thơm nức, họ phải dựa vào nghị lực kiên cường trong quân đội mới không ăn vụng.

Lúc này được Bạch Tô nhiệt tình chiêu đãi, đúng là không nhịn nổi nữa.

Và lại...

Vị giống cái này dường như cũng không hề tệ hại như lời vị giống cái nhà thủ lĩnh phân tộc của họ nói nhỉ?

Dường như người còn rất tốt nữa.

Không hề cao cao tại thượng, hở chút là đánh mắng thú nhân, coi giống đực như nô bộc hèn mọn.

Bạch Tô tận dụng nguyên liệu có sẵn, đem năm sáu cân thịt bò thịt dê còn lại làm hết.

Đây đều là thú nhân gấu, sức ăn chắc chắn không nhỏ.

Vừa hay trong lò than còn hai con cừu nướng mật ong hương nhu chưa bán hết, cô và mấy nhóc con chưa chắc đã ăn hết được.

Có cừu nướng, Bạch Tô làm thêm bít tết bò nướng, sườn dê rang muối, gà hấp lá sen, cá lóc nấu chua cay, còn làm thêm hai thùng trà chanh tắc xí muội đá, pha với Sprite, để sang một bên.

Mặc dù bây giờ đã vào thu, trên núi khá mát mẻ, nhưng cô thấy những binh lính gấu này mặc quân phục, phần lông thú đặc trưng của tộc Gấu lộ ra ở cánh tay và cổ, trên mặt đều lấm tấm mồ hôi, đoán là họ rất sợ nóng.

BÌNH LUẬN