Cố Lan Đình ngẩn người nhìn Huyền Hư Tử, chỉ cảm thấy khuôn mặt đối phương hóa thành hư ảnh trong làn khói trà.
Hồi lâu sau, hắn mới nghe thấy giọng nói khàn đặc của chính mình vang lên, giống như từ nơi rất xa vọng lại: "Đạo trưởng nói lời này... rốt cuộc là có ý gì? Xin hãy nói rõ cho."
Huyền Hư Tử nhìn khuôn mặt đã cắt không còn giọt máu của người đàn ông, thở dài một tiếng: "Nàng không phải người của thế gian này, Cố đại nhân, sớm buông tay mới là từ bi."
Mấy lời ít ỏi này lặp đi lặp lại va đập trong đầu Cố Lan Đình, khiến thần hồn hắn run rẩy, tai ù đi.
Vân ngoại lai khách, tinh hải biệt hồn.
Không phải người của thế gian này...
Nàng không phải người của thời đại này.
Làm sao có thể?
Huyền Hư Tử đang cân nhắc xem có nên khuyên thêm vài câu hay không, thì thấy người đàn ông đối diện đột nhiên đứng dậy, ngón tay dưới tay áo siết chặt, cười lạnh một tiếng: "Vì đồ đệ ngoan kia của ông, đạo trưởng đúng là tốn...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 4.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Điện Hạ Hôm Nay Đã Ngã Đài Chăng?