Giữa màn mưa xối xả, thiên lôi cuộn trào trên đỉnh đầu, Phượng Cửu đứng sừng sững như một ngọn tháp lửa giữa đất trời. Tà khí đen kịt từ gốc liễu già điên cuồng vặn vẹo, hóa thành những hình thù gớm ghiếc lao về phía nàng, nhưng tất cả đều bị ngọn hỏa diễm rực hồng thiêu rụi ngay từ khi chưa kịp chạm đến chéo áo của nàng.
Nam tử trung niên vừa chạy đến nơi, chứng kiến cảnh tượng này liền sững sờ tại chỗ. Y không thể tin vào mắt mình, người thiếu nữ kia thanh thoát như tiên, nhưng ra tay lại dứt khoát và mang theo uy lực hủy thiên diệt địa. Mỗi bước chân nàng dẫm xuống, hỏa diễm theo đó mà bùng lên, nghiền nát mọi âm khí đang cố ngoi lên từ lòng đất.
Tiếng nổ vang rền từ những tia sét trên cao hòa cùng tiếng gào thét thê lương của Âm Sát chi khí tạo nên một bản nhạc tang tóc. Phượng Cửu khẽ hừ lạnh một tiếng, đôi tay thon dài kết ấn, một vòng tròn lửa khổng lồ từ dưới chân nàng lan tỏa ra xung quanh, tịnh hóa mọi dơ bẩn của trần gian trong nháy mắt.
Đứng từ xa quan sát, nam tử trung niên cảm thấy lồng ngực mình phập phồng kịch liệt. Y vốn định đến để tương trợ theo lời phụ thân, nhưng giờ đây mới nhận ra bản thân mình nhỏ bé biết bao trước vị cường giả này. Y thầm nghĩ: “Thế gian này lại có người sở hữu hỏa diễm thuần khiết đến nhường này sao? Thật là kinh thiên động địa.”
Khi Âm Sát chi khí cuối cùng tan biến vào hư không, gốc liễu già cũng chỉ còn lại đống tro tàn đen kịt dưới làn mưa. Phượng Cửu thu hồi linh lực, ngọn lửa quanh thân dần tắt lịm, trả lại sự tĩnh lặng cho ngôi miếu hoang giữa đêm giông bão. Nàng khẽ xoay người, tà áo phất phơ trong gió, ánh mắt lướt qua phía bụi rậm nơi nam tử trung niên đang ẩn nấp.
“Các hạ đã theo dõi đến mức này, chẳng lẽ không định lộ diện sao?”
Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, xuyên thấu qua màn mưa truyền vào tai nam tử trung niên khiến y giật mình kinh hãi. Y vội vàng bước ra khỏi nơi ẩn nấp, chắp tay hành lễ, cung kính nói: “Vãn bối vô ý mạo phạm, chỉ vì thấy nơi này có dị tượng nên theo lệnh phụ thân đến xem xét, mong tiền bối thứ lỗi.”
Phượng Cửu nhìn thoáng qua nam tử, nhận thấy y không có ác ý, liền nhàn nhạt thu hồi tầm mắt. Nàng không đáp lời, chỉ khẽ phất y tay áo bước đi giữa màn mưa. Bóng dáng ấy dần khuất xa, để lại một khoảng không gian tràn ngập dư âm của một trận chiến kinh hồn bạt vía.
Trên chiếc xe ngựa cũ kỹ cách đó không xa, lão giả vẫn đang nhắm mắt định thần, nhưng khóe môi lão khẽ cong lên một nụ cười bí hiểm. Nam tử trẻ tuổi ngồi bên cạnh lo lắng hỏi: “Phụ thân, Đại ca mãi chưa thấy về, liệu có chuyện gì không ạ?”
Lão giả khẽ mở mắt, giọng nói trầm khàn vang lên: “Y sẽ về ngay thôi. Hôm nay, huynh trưởng của con đã được tận mắt chứng kiến một hồi phong vân rồi. Vị cao nhân kia, quả thực không phải người thường.”
Đề xuất Cổ Đại: Thế Tử Giả Mù, Thiếp Tái Giá Huynh Trưởng Tật Nguyền, Chàng Hối Hận Đến Điên Dại