“Phải.” Nam tử trung niên nghe lời, vội vàng trở lại trong xe ngựa, đỡ lão giả ngồi dựa vào thành xe. Cạnh đó, một nam tử chừng ba mươi tuổi nhanh tay kéo cao tấm chăn gấm che cho ông.
“Phụ thân, có phải người nằm lâu nên thấy khó chịu không? Ngồi một chút cũng tốt, con đang đun trà, người dùng chút trà nóng cho ấm người nhé!” Nam tử trẻ tuổi vừa nói vừa chuẩn bị rót trà.
Lão giả xua tay, đẩy rèm nhìn về hướng miếu hoang. Ông nhíu chặt đôi mày, giọng nói có phần mệt mỏi, yếu ớt: “Trận mưa gió cùng sấm sét này, e là Âm Sát chi khí trong ngôi miếu đổ nát kia đang thành hình, dẫn đến Thiên Lôi chi kiếp. Nếu thật sự để thứ tà vật ấy thành hình, chỉ sợ tai họa sẽ khôn lường.”
Nghe vậy, nam tử trung niên trầm mặc giây lát rồi lên tiếng: “Phụ thân, Âm Sát khi đã thành hình sẽ vô cùng lợi hại, chỉ sợ chúng ta cũng không đủ sức ngăn cản.”
“Không, động tĩnh này giống như có người đã ra tay.” Lão giả nhìn hắn, dặn dò: “Con hãy qua đó xem thử, trợ giúp người nọ một tay.”
“Phụ thân, sao người lại để Đại ca đi? Nếu huynh ấy gặp chuyện chẳng lành thì tính sao? Vả lại, chúng ta đã lánh đến tận đây rồi, chuyện Âm Sát có thành hình hay không đâu quan hệ gì đến ta, việc gì phải chuốc lấy phiền phức!” Nam tử trẻ tuổi bên cạnh lộ rõ vẻ không đồng tình.
“Ta đi xem thử thế nào, nếu giúp được gì thì giúp.” Nam tử trung niên quyết định, đoạn quay sang dặn dò đệ đệ: “Đệ ở lại chăm sóc tốt cho phụ thân.”
Thấy không ngăn cản được, nam tử trẻ tuổi nhíu mày, đành thở dài: “Đại ca, huynh chỉ cần quan sát từ xa thôi, nếu thấy không ổn thì chớ có nhúng tay vào, tránh rước họa vào thân.” Ngừng một chút, hắn lại dặn thêm: “Còn nữa, huynh phải cẩn thận một chút, thấy tình thế bất lợi thì phải lập tức rút lui ngay.”
Gương mặt uy nghiêm của nam tử trung niên hiện lên một nét cười nhẹ: “Ta biết rồi.” Nói xong, hắn gật đầu chào phụ thân rồi bước xuống xe, rời khỏi rừng cây nhỏ, tiến về phía ngôi miếu hoang.
Lúc này, Phượng Cửu đang dùng hỏa diễm bố trí trận pháp để tịnh hóa Âm Sát chi khí. Luồng khí đen kịt mắt thường cũng có thể thấy rõ đang bám chặt lấy gốc liễu già. Những cành liễu lúc này điên cuồng uốn lượn, tựa như một con ác thú đang giương nanh múa vuốt, gầm thét không thôi.
“Ngươi là ai? Tại sao lại ngăn cản ta thành hình! Tại sao?” Một giọng nói sắc lạnh, âm u mang theo oán hận ngút trời cùng sự không cam lòng truyền ra. Luồng Âm Sát chi khí ấy cố sức vùng vẫy hòng thoát khỏi sự trói buộc của hỏa trận, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.
“Phanh! Phanh! Phanh!” Những đoạn rễ liễu cắm sâu dưới lòng đất, vốn đã thấm đẫm khí âm hàn, đột ngột trồi lên. Đất đá lẫn nước mưa văng tung tóe, mang theo luồng tử khí lạnh lẽo lao về phía Phượng Cửu.
Thần sắc Phượng Cửu vẫn thản nhiên như không. Nàng chỉ liếc mắt nhìn xuống mặt đất, chân không hề dời bước. Khi những chiếc rễ liễu hung hãn vừa lao đến, nàng chỉ nhẹ nhàng nhấc chân, dẫm mạnh xuống một cái.
“Ầm!”
“A!”
Cú dẫm ấy nhìn thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô cùng đáng sợ. Ngay tại vị trí bàn chân nàng chạm đất, một vòng tròn hỏa diễm như sóng nước lan tỏa ra xung quanh, thiêu cháy rễ liễu khiến chúng không kịp trở tay. Phần lớn Âm Sát chi khí vốn đã suy yếu nay lập tức bị đốt sạch không còn một dấu vết.
Âm Sát chi khí đang bao phủ xung quanh, kể cả luồng khí trong miếu hoang, vào khoảnh khắc này đều co cụm lại thành một khối nơi gốc liễu, phát ra những tiếng kêu thảm thiết, thê lương.
Nam tử trung niên vừa mới tìm đến định ra tay giúp sức, chứng kiến cảnh tượng trước mắt liền không khỏi kinh ngạc đến sững sờ. Hắn đứng ngây ra tại chỗ, tâm thần chấn động không thôi...
Đề xuất Hiện Đại: Tìm Kiếm