Chương 4951: Nhận ra
Gió lạnh lùa qua những kẽ lá trong cánh rừng thưa ngoại vi tòa thành cổ, mang theo chút hơi sương của buổi sớm mai chưa kịp tan. Phượng Cửu đứng đó, tà áo đỏ rực rỡ như huyết sắc giữa khung cảnh u trầm, đôi mắt nàng nhu hòa nhìn về phía Tống Mễ Nhi và hai đứa nhỏ.
“Mễ Nhi, chuyến này đi Tống gia đường xá xa xôi, muội nhất định phải cẩn trọng. Đưa hai đứa nhỏ về đó lánh nạn, có Tống gia che chở, ta mới có thể yên tâm giải quyết chuyện phía trước.” Phượng Cửu khẽ dặn dò, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng uy nghiêm khó cưỡng.
Tống Mễ Nhi nắm chặt đôi bàn tay nhỏ bé của Nguyệt Nhi và Hạo Nhi, đôi mắt nàng đỏ hoe, nghẹn ngào đáp: “Nương tử, người nhất định phải giữ gìn bản thân. Chúng ta ở Tống gia sẽ đợi người trở về.”
Nguyệt Nhi và Hạo Nhi tuy còn nhỏ tuổi nhưng dường như cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của cuộc chia ly này. Hai đứa trẻ không quấy khóc, chỉ lặng lẽ nhìn nương thân, trong đôi mắt trong veo ấy là sự luyến tiếc khôn nguôi. Phượng Cửu khẽ xoa đầu hai con, lòng thầm nhủ phải nhanh chóng kết thúc mọi chuyện để mẫu tử sớm ngày đoàn tụ.
Sau khi bóng dáng của mẹ con Tống Mễ Nhi khuất dần sau con đường mòn, Phượng Cửu mới thu hồi ánh mắt, vẻ nhu hòa tan biến, thay vào đó là một sự lạnh lẽo thấu xương. Nàng quay người, một mình dấn thân vào màn sương mù phía trước, nơi những âm mưu và hiểm nguy đang chực chờ.
Cùng lúc đó, tại Vu phủ, không khí u ám bao trùm sau một đêm đầy biến động. Tin tức Phượng Cửu rời đi đã lan truyền tới tai Vu lão tổ tông và Quách lão.
Trong sảnh chính, Vu lão tổ tông ngồi trên ghế báu, đôi lông mày nhíu chặt lại. Ông nhìn Quách lão, giọng trầm tư: “Ngươi nghĩ sao về việc nàng ấy đột ngột rời đi? Lại còn gửi gắm bọn trẻ cho Tống gia?”
Quách lão thở dài, nét mặt già nua hiện rõ vẻ lo âu: “Tổ tông, Phượng cô nương hành sự quyết đoán, chắc hẳn nàng đã nhìn ra điều gì đó mà chúng ta chưa thấy. Việc nàng để Tống Mễ Nhi đưa bọn trẻ đi, rõ ràng là muốn dọn đường để toàn tâm toàn ý đối phó với kẻ thù. Nhưng điều lão phu lo lắng chính là an nguy của nàng, và cả Tống gia nữa. Một khi tin này truyền ra, những kẻ núp trong bóng tối chắc chắn sẽ không ngồi yên.”
Vu lão tổ tông im lặng hồi lâu, rồi bất chợt ông đứng dậy, đi tới bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân vắng lặng. Ông bỗng nhận ra một điều mà bấy lâu nay mình đã lầm tưởng.
“Quách lão, chúng ta đã quá coi thường nàng ấy rồi.” Vu lão tổ tông lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng khác lạ. “Nàng ấy không phải là người cần chúng ta bảo vệ. Ngược lại, chính sự hiện diện của nàng bấy lâu nay mới là lá bùa hộ mệnh cho Vu gia này. Giờ nàng vừa đi, ta mới thực sự nhận ra, áp lực mà nàng gánh vác khủng khiếp đến nhường nào.”
Quách lão nghe vậy, tâm thần không khỏi chấn động. Ông cũng chợt nhận ra, bóng lưng của người phụ nữ ấy lại chứa đựng sức mạnh có thể xoay chuyển cả càn khôn. Sự lo lắng trong lòng không giảm bớt, nhưng thay vào đó là một niềm tôn kính sâu sắc dành cho vị nữ tử thần bí ấy.
Trận phong ba này, e rằng mới chỉ là bắt đầu.
Đề xuất Hiện Đại: Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn