Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 4950: 4950 chương nghe nói

Chương 4950: Nghe nói

Ánh nắng ban mai rạng rỡ trải dài trên những dãy núi trập trùng, phi thuyền lướt nhẹ qua những tầng mây trắng xóa, dần dần hiện ra trước mắt là một tòa thành trì uy nghiêm, cổ kính. Sau nửa tháng ròng rã hành trình, vượt qua bao dặm trường, cuối cùng họ cũng đã tới gần đích đến.

Phượng Cửu đứng ở đầu mũi thuyền, tà áo đỏ rực bay phấp phới trong gió ngàn, đôi mắt nàng sâu thẳm như mặt hồ mùa thu, lặng lẽ nhìn về phía tòa thành xa xăm đang ẩn hiện trong sương sớm. Nàng khẽ quay đầu lại, nhìn Tống Mễ Nhi đang ân cần chăm sóc ba đứa trẻ, thanh âm thanh lãnh mà kiên định cất lên: “Mễ Nhi, sau khi vào thành, ngươi hãy lập tức đưa Nguyệt Nhi, Hạo Nhi và Mộ Thần về Tống gia lánh nạn.”

Tống Mễ Nhi nghe vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi bất an, nàng vội vàng tiến lên phía trước, lo lắng hỏi: “Chủ tử, người không đi cùng chúng ta sao? Một mình người ở lại bên ngoài, nếu gặp phải cường địch thì biết làm thế nào?”

Phượng Cửu khẽ lắc đầu, khóe môi thoáng hiện một nụ cười thâm trầm nhưng đầy trấn an: “Ta còn có một số việc quan trọng cần phải giải quyết dứt điểm. Tống gia là nơi an toàn nhất lúc này, có lão tổ tông và gia tộc che chở, bọn trẻ sẽ được bình an. Ngươi phải nhớ kỹ lời ta dặn, tuyệt đối không được để lộ tung tích của chúng ta cho bất kỳ kẻ nào.”

Ba đứa trẻ Nguyệt Nhi, Hạo Nhi và Mộ Thần tuy tuổi còn nhỏ nhưng vốn thông tuệ hơn người, dường như chúng cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của cuộc chia ly này. Nguyệt Nhi chạy lại ôm lấy vạt áo Phượng Cửu, giọng nói non nớt mang theo chút nghẹn ngào: “Mẫu thân, người phải sớm về với chúng con nhé, Nguyệt Nhi sẽ rất nhớ người.”

Phượng Cửu ngồi xuống, nhẹ nhàng xoa đầu từng đứa trẻ, ánh mắt tràn đầy vẻ nhu hòa và yêu thương vô hạn: “Ngoan, các con đi theo dì Mễ Nhi phải biết nghe lời, không được nghịch ngợm. Ta giải quyết xong xuôi mọi chuyện sẽ lập tức đến đón các con ngay.”

Phi thuyền từ từ hạ cánh xuống một cánh rừng thưa cách thành trì không xa. Sau khi dặn dò kỹ lưỡng thêm lần nữa, Phượng Cửu đứng lặng yên nhìn bóng dáng Tống Mễ Nhi dẫn theo ba đứa nhỏ dần dần khuất sau cổng thành cao lớn. Trái tim nàng thắt lại một nhịp, nhưng ánh mắt nhanh chóng trở nên sắc lạnh và kiên định như băng tuyết ngàn năm.

Trong khi đó, tại Vu phủ, sau một đêm đầy biến động kinh hoàng, không khí u ám vẫn còn bao trùm lên từng ngóc ngách. Vu lão tổ tông và Quách lão ngồi trong đại sảnh, sắc mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm trọng, tâm tư trĩu nặng. Tin tức về việc Phượng Cửu rời đi đã bắt đầu lan truyền trong giới tu hành, khiến cho không ít thế lực ngầm bắt đầu rục rịch hành động.

“Nghe nói Phượng Cửu đã đưa bọn trẻ đi về hướng tòa thành của Tống gia.” Quách lão trầm giọng phá tan bầu không khí tĩnh lặng, đôi lông mày nhíu chặt lại đầy ưu tư. “Nếu thực sự là vậy, Tống gia e rằng cũng khó lòng đứng ngoài vòng xoáy phân tranh này.”

Vu lão tổ tông thở dài một tiếng dài, ánh mắt đục ngầu nhìn ra khoảng không vô định trước mắt: “Nàng ta là người có tâm cơ sâu sắc, hành sự luôn có tính toán vẹn toàn. Chúng ta hiện giờ lực bất tòng tâm, chỉ có thể cầu nguyện cho nàng có đủ bản lĩnh để thuận lợi vượt qua kiếp nạn trùng phùng này mà thôi.”

Đề xuất Hiện Đại: Trong Những Tháng Ngày Hoang Mang Ấy, Em Cũng Từng Yêu Anh
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện