Giữa địa cung u tối và nồng nặc mùi tử khí, một đạo kiếm quang đỏ rực như rồng lửa xé toạc không gian, mang theo sức nóng kinh người của Hỏa Diễm thiêu rụi vạn vật. Phượng Cửu thân thủ phi phàm, tà áo đỏ rực bay múa giữa vòng vây quân thù, ánh mắt nàng lạnh lẽo tựa băng sương nhưng thanh kiếm trong tay lại tỏa ra sát khí nóng bỏng đến cực điểm.
Yêu Hậu vốn đang hung hãn lao tới với bộ dạng xà yêu mặt người gớm ghiếc, giờ đây chỉ kịp phát ra một tiếng gào thê lương đầy thống khổ. Khuôn mặt dữ tợn của mụ dưới sức nóng nghẹt thở bỗng chốc biến dạng, từng lớp vảy rắn trên người bị ngọn lửa thần thánh thiêu cháy khét lẹt. Tiếng hét chói tai của mụ vang vọng khắp ngóc ngách địa cung, khiến lũ yêu vật xung quanh không khỏi run rẩy, hồn xiêu phách lạc.
Đứng cách đó không xa, Yêu Vương chứng kiến cảnh tượng này mà lòng đầy khiếp nhược. Lão nhìn chằm chằm vào bóng dáng nữ tử tà mị trong huyết y kia, đôi bàn tay run rẩy co quắp lại, dù muốn ra tay cứu viện nhưng chân lại như mọc rễ tại chỗ, không dám tiến lên dù chỉ một bước. Dù thê tử đang bị thiêu đốt ngay trước mắt, nhưng uy áp từ Hỏa Diễm kiếm khí và khí thế bá đạo của Phượng Cửu đã bóp nghẹt hoàn toàn ý chí phản kháng của lão. Lão sợ, một nỗi sợ nguyên thủy len lỏi vào từng thớ thịt, khiến lão chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn trong bất lực.
Hàng trăm yêu vật vây quanh vốn dĩ đang nhe nanh múa vuốt, nay thấy Yêu Hậu thảm bại liền bạt vía kinh hồn. Chúng kinh hoàng dạt ra xa, không một con nào dám đối diện với ngọn lửa đang hừng hực cháy giữa lòng địa cung. Không gian u tối bị ánh lửa nhuộm đỏ rực, phản chiếu sự tuyệt vọng của lũ yêu ma trước sức mạnh tuyệt đối của vị nữ đế thanh cao.
Đỗ Phàm và Lãnh Hoa đứng phía sau, nhìn bóng lưng kiên định của chủ tử, tâm trạng dù vẫn còn căng thẳng nhưng trong lòng đã tràn đầy sự sùng bái. Họ biết rõ, một khi Phượng Cửu đã phẫn nộ ra tay, dù là Yêu Vương hay Yêu Hậu cũng khó lòng thoát khỏi cái kết cục thảm khốc này.
“Ngươi tưởng rằng chút yêu thuật hèn mọn này có thể chạm đến ta sao?”
Giọng nói của Phượng Cửu thanh lãnh mà đầy uy lực vang lên giữa tiếng lửa cháy lách tách, tựa như phán quyết của tử thần giáng xuống chốn u minh. Nàng bước từng bước chậm rãi trên nền đất đã bị thiêu rụi, mỗi bước chân đều khiến trái tim của Yêu Vương thắt lại vì sợ hãi.
Trong địa cung lúc này, ngoài tiếng gào thét của Yêu Hậu và tiếng lửa cháy, vạn vật như rơi vào tĩnh lặng. Uy danh của Phượng Cửu một lần nữa khiến cả yêu giới phải run rẩy cúi đầu.
Đề xuất Cổ Đại: Tù Xuân Sơn (Phong Hoa Họa Cốt)