Chương 4666: Cung điện dưới đất
Giữa thung lũng sâu thẳm, vách núi dựng đứng như những thanh kiếm khổng lồ đâm toạc bầu trời, mây mù xám xịt bao phủ khắp nơi, tạo nên một bầu không khí u uất đến nghẹt thở. Phượng Cửu đứng trên mạn thuyền, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, trong lòng dâng lên một nỗi bất an không thể gọi tên.
Nàng khẽ vận khởi thần thức, định bụng kiểm tra tình hình xung quanh, nhưng sắc mặt bỗng chốc đại biến. Linh lực trong cơ thể vốn dĩ dồi dào là thế, nay lại như dòng nước bị đóng băng, hoàn toàn không thể điều động. Nàng thử đi thử lại vài lần, nhưng kết quả vẫn chỉ là một khoảng không tĩnh lặng. Việc dựng lên một tầng kết giới để bảo vệ ba đứa trẻ đang ngủ say lúc này đối với nàng lại trở nên khó khăn muôn phần.
Trước đó, cảm nhận được luồng khí tức quỷ dị rình rập trong màn sương, Phượng Cửu đã phái Đỗ Phàm và Lãnh Hoa đi thám thính tình hình. Thế nhưng, thời gian trôi qua đã lâu mà chẳng thấy bóng dáng họ trở về. Sự im lặng đến rợn người của thung lũng như một con thú dữ đang chực chờ nuốt chửng lấy mọi thứ.
Phượng Cửu bước nhanh về phía khoang thuyền, nơi Lãnh Sương vốn dĩ đang canh gác. Thế nhưng, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tim nàng như thắt lại. Lãnh Sương nằm đó, hơi thở đã tuyệt diệt từ bao giờ. Điều khiến Phượng Cửu kinh hoàng hơn cả chính là thần thức và linh hồn của nàng ấy đã bị rút cạn, chẳng còn lại chút tàn dư, chỉ còn là một xác thân lạnh lẽo.
“Lãnh Sương!” Nàng khẽ thốt lên, thanh âm run rẩy giữa không gian u tịch.
Cùng lúc đó, tại bìa rừng sương mù dày đặc, Đỗ Phàm và Lãnh Hoa cũng đang rơi vào tình cảnh hiểm nghèo. Một thế lực vô hình, âm lãnh như từ cõi u minh tìm đến, tấn công dồn dập khiến họ không kịp trở tay. Họ thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ kẻ thù là ai thì đã cảm thấy một luồng sức mạnh hắc ám ập đến, đánh tan mọi sự phòng bị.
Tiếng binh khí va chạm vào không trung vang lên khô khốc rồi lịm dần. Cả Đỗ Phàm và Lãnh Hoa đều đổ gục xuống mặt đất lạnh lẽo, chìm vào cơn hôn mê sâu, mặc cho màn sương mù quỷ dị dần dần nuốt chửng lấy thân ảnh của họ.
Giữa thung lũng quỷ dị này, dường như có một bí mật kinh hoàng đang ẩn giấu. Phía dưới lớp đất đá và những vách núi dựng đứng kia, một tòa cung điện cổ xưa nằm sâu trong lòng đất đang dần lộ ra hơi thở tà ác, như một cái bẫy chết chóc đã giăng sẵn, chờ đợi những kẻ xấu số bước vào.
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Gả Cho Trai Quê Tuyệt Tự, Nữ Phụ Đỏng Đảnh Lại Dậy Muộn