“Ừm, chỉ cần nửa tháng là có thể đứng dậy được rồi.” Phượng Cửu khẽ gật đầu, một lần nữa khẳng định.
“Đa tạ phu nhân, đa tạ phu nhân!” Lão thái gia Phan gia không ngừng nói lời cảm tạ. Phan Hoằng nghe thấy đôi chân của mình chỉ trong nửa tháng có thể đi đứng bình thường, trong lòng cũng dâng lên niềm kích động khôn nguôi. Đại phu nhân đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, không kìm được mà lau đi những giọt lệ vui mừng, cảm kích hướng về phía Phượng Cửu hành lễ: “Đa tạ phu nhân đại ân đại đức.”
“Phu nhân, mời người sang tiền viện dùng bữa.” Phan Ninh đưa tay làm tư thế mời, lại nói tiếp: “Gia phụ vào cung vẫn chưa thấy trở về, đợi người về tới, nhất định sẽ đến bái kiến phu nhân sau.”
“Không sao cả.” Phượng Cửu đáp lời, ra hiệu hắn không cần quá khách sáo, rồi mới thong thả cùng Phan Ninh bước về hướng tiền viện.
Lại nói về phụ thân của Phan Ninh, ngay khoảnh khắc vừa bước ra khỏi cung môn, phu xe đã vội vã chạy đến báo tin mừng, nói rằng có tiên nhân hạ phàm tới Phan gia, người trong phủ cũng đã nhắn nhủ mong ông hồi phủ sớm. Trong lúc kinh ngạc vui mừng, ông mới chợt hiểu ra vì sao Thánh thượng lại muốn đích thân cùng mình trở về Phan phủ.
Ngoái đầu nhìn lại, thấy Thánh thượng đã yên vị trong một cỗ xe ngựa tuy giản dị nhưng không kém phần sang trọng, ông mới vội vàng lên xe của mình, đốc thúc phu xe nhanh chóng trở về. Quả nhiên trên đường đi, dân chúng trong thành nhận ra xe ngựa của Phan gia liền dồn dập kéo tới chúc mừng, ai nấy đều xuýt xoa rằng Phan gia gặp đại phúc đức, được tiên nhân ghé thăm.
Về đến nhà, thấy trước cửa phủ vây kín người xem, ông vội sai người giải tán đám đông, rồi đích thân đón Thánh thượng đang khoác trên mình thường phục vào cửa, sau đó mới ra lệnh đóng chặt cổng lớn.
“Thánh thượng, mời vào bên trong.” Phụ thân Phan Ninh dù lòng dạ như lửa đốt muốn vào xem rõ ngọn ngành, nhưng vì có Hoàng đế bên cạnh, ông không thể bỏ mặc quân vương mà tự ý đi trước, chỉ đành cung kính dẫn đường.
Hoàng đế một lòng muốn diện kiến tiên nhân, vừa bước chân vào Phan gia, bước đi đã nhanh thêm vài phần. Khi tiến vào tiền viện, thấy hạ nhân đang tất bật bưng thức ăn lên bàn, ngài không khỏi mỉm cười nói: “Xem ra Trẫm tới thật đúng lúc.”
Phụ thân Phan Ninh cười phụ họa: “Thánh thượng đã tới, tự nhiên là cùng dùng bữa, có lẽ còn có dịp được gặp gỡ tiên nhân.”
Hai người vừa trò chuyện vừa bước vào trong. Hoàng đế đi phía trước, bước chân bỗng nhiên chậm lại khi nhìn thấy giữa buổi yến tiệc, một nữ tử tuyệt sắc trong tà hồng y rực rỡ đang ngồi đó. Hơi thở của ngài chợt ngưng trệ, bước chân dừng hẳn, đôi mắt rực sáng dán chặt vào bóng hình đẹp đến mức kinh tâm động phách ấy.
Nữ tử tuyệt mỹ này, chẳng lẽ chính là tiên tử hạ phàm? Dung nhan diễm lệ bực này chỉ có thể có ở trên trời, dẫu cho hậu cung ba nghìn giai nhân của ngài cũng chẳng ai sánh được dù chỉ một phần mười. Đặc biệt là khí chất tôn quý, nhã nhặn tự nhiên toát ra từ nàng càng khiến lòng người không khỏi nể phục. Nàng tựa như vầng dương rực rỡ, nơi nào nàng xuất hiện, vạn vật xung quanh đều trở nên lu mờ...
Trái tim ngài khẽ đập loạn, nhịp thở cũng chậm lại, như thể lo sợ sẽ làm kinh động đến người cõi tiên. Thế nhưng ánh mắt rực lửa ấy vẫn chẳng thể rời đi, cứ thế dõi theo từng cử chỉ, từng nụ cười của nàng. Càng nhìn, ngài càng cảm thấy rung động can trường, càng nhìn, lòng lại càng ngứa ngáy khó nhịn...
Ánh mắt nóng rực như nhìn thấy con mồi ấy, Phượng Cửu lập tức nhận ra ngay, chỉ là nàng không thèm để ý tới. Thế nhưng, nàng không ngờ rằng ánh mắt kia ngày càng trở nên càn rỡ, khiến nụ cười trên môi nàng vốn đang trò chuyện cùng Phan Ninh cũng nhạt đi vài phần.
“Thánh thượng, Thánh thượng.” Phụ thân Phan Ninh lo lắng khẽ gọi hai tiếng. Đặc biệt là khi thấy Hoàng đế cứ chằm chằm nhìn tiên nhân bằng ánh mắt si mê ấy, ông lại càng thêm lo sợ, chỉ e vị tiên nhân kia nổi giận mà giáng tội xuống đầu. Lúc này, ông cũng chẳng màng đến lễ nghĩa quân thần, vội tiến lên một bước kéo nhẹ ống tay áo Hoàng đế: “Thánh thượng, Thánh thượng!”
Đề xuất Hiện Đại: Mẹ, Mẹ Không Sai