Chương 429: Phù Quang chỉ là sứ giả

Quý Tang Ninh quay người, nhìn cái lò nhỏ vỡ tan tành, cùng với dược liệu rơi vãi đầy đất, đã bị bẻ thành từng đoạn ngắn, cháy thành màu vàng.

Chúng nằm la liệt trên đất một cách thảm hại.

Muốn tan chảy mà chưa tan chảy hết, ở vào một trạng thái khá là khó xử.

Nhưng rõ ràng là.

Nồi này hỏng bét rồi.

"Không phải ông bảo là biết làm sao?"

Quý Tang Ninh chớp chớp mắt: "Chẳng phải bảo là trong đầu đã diễn tập hàng nghìn lần rồi à?"

Tôn Chi Huyền ngượng chín mặt: "Đúng thế, tôi quả thực đã diễn tập hàng nghìn lần."

"Có ông đúng là phúc khí của tôi." Quý Tang Ninh nói.

Ai mà ngờ được Tôn Chi Huyền lại lật kèo theo cái kiểu này.

Kể cả ông ta có làm đến bước làm tan chảy hoàn toàn dược liệu rồi hỏng cũng còn đỡ.

Tôn Chi Huyền càng thấy không còn lỗ nẻ nào mà chui.

Vội vàng nói: "Lần này là ngoài ý muốn, tôi đi mua cái lò tốt hơn chút, chắc chắn sẽ không xảy ra kết quả này nữa."

Tôn Chi Huyền vội vã đứng dậy định đi ra ngoài.

"Nhưng mà chỉ có bấy nhiêu dược liệu thôi, phung phí hết là chẳng còn đâu đấy."

Quý Tang Ninh không nhịn được mà nhắc nhở một câu.

"Yên tâm, tôi tự biết chừng mực."

Tôn Chi Huyền lại lộ ra giọng điệu tự tin.

Vừa đi đến cửa, Tôn Chi Huyền lại khựng lại.

"Sao thế?" Quý Tang Ninh nhìn ông ta.

"Chuyện là thế này, có thể ứng trước chút tiền được không? Tình cảnh của tôi cô cũng biết đấy......" Ông ta khó xử nhìn Quý Tang Ninh.

Quý Tang Ninh há hốc mồm.

Mặt không cảm xúc rút một chiếc thẻ từ trong túi đưa cho ông ta.

"Cảm ơn." Tôn Chi Huyền mừng rỡ, vội vàng ra khỏi cửa.

Sau khi Tôn Chi Huyền đi, Quý Tang Ninh ngồi dưới lầu nghe nhạc.

Chẳng được bao lâu thì Yến Huyền đến.

"Đi một nơi."

Anh nói nhỏ vào tai cô.

Quý Tang Ninh không hỏi gì nhưng gật đầu.

Cô biết Yến Huyền bảo đi đâu chắc chắn là có thâm ý.

Họ đến đây cũng chẳng thể nào đơn thuần chỉ là đi nghỉ dưỡng được.

Phải làm rõ xem kẻ đứng sau màn là ai.

Không thể nào cái gì cũng không làm.

Nơi Yến Huyền đưa Quý Tang Ninh đến là một ngôi thần từ vô cùng náo nhiệt.

Người qua kẻ lại đặc biệt đông.

Họ mặc những bộ trang phục kỳ lạ, bên hông đeo trang sức, trên đầu đeo đủ loại mặt nạ hình thù kỳ quái, nhảy những điệu múa không tên.

Cả một con phố đều náo nhiệt phi thường.

Hơn nữa những người qua lại ở đây đa số đều mặc trang phục truyền thống của họ.

Quý Tang Ninh và Yến Huyền đến đây trông có vẻ hơi lạc quẻ, đặc biệt gây chú ý.

"Hay là thay quần áo của họ?" Yến Huyền thử hỏi.

"Không thay."

Quý Tang Ninh có chút khinh khỉnh.

Một cái thần từ rách nát, cái đẳng cấp gì mà đòi cô phải thay quần áo?

Yến Huyền hiểu ý cô, không nói gì thêm, chỉ nắm chặt tay Quý Tang Ninh len lỏi vào đám đông náo nhiệt.

"Đây là Tĩnh Hải Thần Từ, là một trong những thần từ lớn nhất đảo quốc, bên trong thờ Tĩnh Hải nương nương, tương truyền năm đó đảo quốc suýt bị nước biển nhấn chìm, chính Tĩnh Hải nương nương đã cứu cả nước, thế nên Tĩnh Hải nương nương mới có danh tiếng lẫy lừng, hương hỏa không dứt."

Yến Huyền giải thích.

Không hiểu sao Quý Tang Ninh cứ thấy câu chuyện này rất giống với một truyền thuyết thần thoại nào đó......

"Vậy Tĩnh Hải nương nương có thật sự tồn tại không?"

Quý Tang Ninh hỏi.

Yến Huyền sống lâu như vậy, chắc chắn biết nhiều hơn cô.

"Không tồn tại." Yến Huyền lại lắc đầu: "Tất cả các vị thần trên đời này chẳng qua đều là do con người giả thần giả quỷ thôi, dĩ nhiên...... trước khi có văn minh nhân loại thì thần linh có tồn tại."

"Sở dĩ họ có câu chuyện này là vì họ trôi dạt không gốc rễ, không có nguồn cội, họ cần dùng một số thứ để chứng minh văn minh của mình."

Lúc này ngay cả trong giọng nói của Yến Huyền cũng chứa đựng chút khinh miệt.

Suy nghĩ của Quý Tang Ninh hoàn toàn trùng khớp với Yến Huyền.

"Vậy chúng ta đến đây......"

Chỉ là Quý Tang Ninh vẫn không hiểu tại sao Yến Huyền lại đưa cô đến đây.

"Để em không chịu chuẩn bị bài trước." Yến Huyền gõ nhẹ vào đầu Quý Tang Ninh một cái.

"Có anh ở đây rồi, em còn chuẩn bị cái gì nữa?" Quý Tang Ninh lý sự cùn.

Được rồi, một câu này khiến Yến Huyền sướng rơn cả người.

Anh đột nhiên thấy mình còn có thể làm trâu làm ngựa thêm một nghìn năm nữa.

"Ừm, em nói đúng, cứ giao cho anh là được."

"Tĩnh Hải Thần Từ hiện nay thực chất là do Âm Dương sư kiểm soát, hằng năm lượng cúng bái khổng lồ này cuối cùng đều rơi vào tay Hiệp hội Âm Dương Sư."

Yến Huyền tiếp tục nói.

"Vậy những người này không có ý kiến gì sao?" Quý Tang Ninh nhìn những tín đồ như đang phát điên này.

"Thì cũng chỉ là cầu chút an tâm thôi, Hiệp hội Âm Dương Sư ở đây danh tiếng cũng khá tốt."

Yến Huyền dắt Quý Tang Ninh tiếp tục đi tới.

Nhìn hai người ăn mặc khác biệt này, ánh mắt sau lớp mặt nạ của những người ở đây vô cùng không thân thiện.

Yến Huyền tùy tay giật lấy dải lụa màu trên kiệu, quấn quanh người Quý Tang Ninh một vòng, cuối cùng cũng có chút cảm giác hòa nhập vào bầu không khí.

Những ánh mắt nhìn qua cũng không còn sắc lẹm như trước nữa.

Họ đến đây hành sự kín đáo, quá nổi bật cũng không hay.

Ít nhất hiện tại vẫn chưa thể để Hiệp hội Âm Dương Sư biết họ đã đến.

Tuy nhiên Hiệp hội Âm Dương Sư hiện đang tự thân khó bảo toàn.

Vì sự cố Thần Long Đảo lần trước, phía Hoa Hạ đang truy cứu trách nhiệm, họ cứng miệng nhưng phía Hoa Hạ cũng chẳng phải dạng vừa, không đưa ra được lời giải thích là trực tiếp nổ súng.

Lúc này mới dọa được bọn họ.

Đang tích cực thương thảo chuyện xin lỗi, bồi thường.

Nhất thời chắc cũng không chú ý được Quý Tang Ninh và Yến Huyền đã mò đến tận sào huyệt rồi.

Thế nên hai người thuận theo đám đông đi thẳng vào trong, cuối cùng đến trước cửa thần từ.

Bên trong thần từ yên tĩnh hơn nhiều, người vào xếp hàng để được bái kiến Tĩnh Hải nương nương.

Sắp đến lượt Quý Tang Ninh thì lông mày cô càng nhíu chặt hơn.

Bởi vì muốn vào bái kiến Tĩnh Hải nương nương thì phải nộp tiền mới được vào.

"Yến Huyền, chúng ta dùng cách khác vào đi."

Có nghìn lẻ một cách để vào, cô tuyệt đối không chọn cách nộp tiền này.

Thần của nước ngoài, đừng hòng lấy được của cô một xu lẻ nào.

Yến Huyền dĩ nhiên hiểu ý nghĩ của cô, không khỏi thấy buồn cười.

Bế cô lên rồi lách khỏi hàng người.

Những người xếp hàng phía sau chỉ thấy hai người này có bệnh.

Sắp đến lượt rồi mà lại bỏ đi.

Thế là hớn hở nộp tiền vào bái Tĩnh Hải nương nương.

Yến Huyền thì đưa Quý Tang Ninh vòng ra bức tường phía sau, nhảy vọt vào trong.

Dưới chân tường có một tiểu đồ đệ đang quét sân, ngẩng đầu lên nhìn lại chẳng thấy gì cả.

"Nhìn lầm rồi."

Hắn lẩm bẩm, tiếp tục làm việc của mình.

Về phần Quý Tang Ninh và Yến Huyền, đã đến phía sau thần tượng.

Mọi người chỉ có thể bái lạy, chiêm ngưỡng dung nhan Tĩnh Hải nương nương từ bên ngoài.

Trong thần từ ngồi mấy vị đồ đệ, miệng đang lẩm bẩm gì đó.

"Ở đây chẳng có gì hay để xem cả."

Yến Huyền lắc đầu, dắt Quý Tang Ninh tiếp tục đi ra phía sau.

Đi qua cửa sau, hương trà thoang thoảng, kèm theo tiếng đàn shamisen du dương.

Nghệ kỹ ăn mặc mang vẻ đẹp quỷ dị đang gảy dây đàn.

"Trong thần từ mà cũng có nghệ kỹ nữa......" Quý Tang Ninh thấp giọng lầm bầm.

"Em nhìn người kia kìa." Yến Huyền nhếch môi cười, nhìn trong làn hương trà lan tỏa, trong đình có hai người đang quay lưng về phía họ bàn chuyện.

Quý Tang Ninh liền thuận theo tầm mắt của Yến Huyền nhìn qua.

Một bóng lưng hơi quen thuộc.

Cùng với mái tóc trắng quen thuộc.

Và một vẻ đẹp gần như yêu dị.

Dù đó chỉ là một bóng lưng.

"Phù Quang."

Quý Tang Ninh khẽ thốt ra cái tên đó.

Không ngờ lại là Phù Quang!

"Sao Phù Quang lại ở đây."

Ngay từ đầu Quý Tang Ninh đã nghi ngờ Phù Quang có liên quan đến những người này, không ngờ lại đụng mặt trực tiếp.

"Nếu không Tiểu Bảo Nhi nghĩ tại sao anh lại đưa em đến đây?"

Yến Huyền cúi xuống nói nhỏ vào tai Quý Tang Ninh.

"Anh nói cái gì?" Quý Tang Ninh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Yến Huyền.

"Anh nói, Tiểu Bảo Nhi." Yến Huyền nhếch môi: "Không thích sao?"

Quý Tang Ninh dời mắt đi, nhưng khóe miệng thì không giấu nổi nụ cười.

"Anh tùy ý là được."

"Khụ khụ, vậy nên anh biết Phù Quang ở đây à?"

"Anh đoán thôi, thử vận may chút, không ngờ lại trúng thật." Yến Huyền nói.

Vậy thì cái vận may này cũng tốt quá rồi.

"Không nghe rõ họ nói gì."

Một phần là vì đứng quá xa, một phần là Phù Quang chắc hẳn đã dùng thủ đoạn gì đó khiến người bên ngoài không nghe thấy được.

Nhưng có thể thấy người ngồi cùng hắn vô cùng cung kính với Phù Quang.

"Người đó chắc là người của Hiệp hội Âm Dương Sư."

Phù Quang và Hiệp hội Âm Dương Sư hóa ra là cùng một giuộc!

"Tuy nhiên trông cũng không giống cùng một giuộc lắm, rõ ràng Phù Quang ở vị thế bề trên."

Quý Tang Ninh xoa xoa cằm lẩm bẩm.

Giờ đã xác định Phù Quang là người chủ mưu, bắt được Phù Quang chẳng phải mọi chuyện sẽ sáng tỏ sao?

Trước đây Quý Tang Ninh cứ ngỡ Phù Quang chính là trùm cuối thao túng mọi âm mưu, không ngờ Phù Quang vậy mà chỉ là một sứ giả.

Kẻ chủ mưu thực sự là người khác.

Vậy kẻ đó muốn trái tim của cô để làm gì?

Quý Tang Ninh lờ mờ cảm thấy mình đã tiến gần đến sự thật thêm một bước, cơ thể không tự chủ được mà run rẩy.

Cô nhấc chân định bước tới, suýt chút nữa làm lộ hành tung.

Bị Yến Huyền ôm chặt lấy nép vào sau tường.

"Giờ chưa phải lúc, Phù Quang sẽ không nói gì đâu, chúng ta ra tay từ Hiệp hội Âm Dương Sư thì tốt hơn."

Yến Huyền thấp giọng nói.

Mà ở đằng kia, Phù Quang dường như cũng có cảm giác, quay đầu lại.

BÌNH LUẬN