Nếu không thì cũng chẳng đến mức vừa thấy một hòm dược liệu là hai mắt đã sáng rực lên vì kích động.
Chậc, có một hòm dược liệu mà đã dụ được rồi, không biết tiền bối Dược Vương mà biết hậu duệ mình dễ lừa thế này thì sẽ nghĩ sao?
Nhưng nhìn từ khía cạnh khác thì thấy mẹ con Tôn thẩm đúng là coi Tôn Chi Huyền như trâu ngựa thật.
Làm trâu làm ngựa bao nhiêu năm, giờ đây cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi.
"Được, hôm nay chúng ta đi luôn."
"Nhưng tôi còn phải quay về lấy hòm thuốc của mình nữa."
Giọng điệu Tôn Chi Huyền đã bình tĩnh trở lại.
Thần thái vô cùng kiên định.
Thế là mấy người lại theo đường cũ quay về nhà họ Tôn.
Lúc này người nhà họ Tôn đã tản đi hết rồi.
Mọi người vừa nhìn là biết Tôn Phong đã đắc tội Hồ tiên nãi nãi nên mới bị trả thù thành ra thế này, dĩ nhiên là sợ mình dính dáng đến nhà họ Tôn, rồi cũng bị Hồ tiên nãi nãi ghi vào sổ thù vặt.
Thế là ai nấy chạy càng xa càng tốt, sợ bị vạ lây.
Lúc này trong sân nhà họ Tôn chỉ còn mình Tôn thẩm ôm Tôn Phong gào khóc, dáng vẻ cô độc trông cũng có chút thê lương.
Nói đi cũng phải nói lại, mạch não của Tôn thẩm cũng hơi lạ.
Con trai đã ra nông nỗi này rồi mà bà ta cũng chẳng nghĩ đến việc tìm cái áo khoác cho con trai che chắn một chút......
Nhưng chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến Quý Tang Ninh.
Mẹ con nhà này sống hay chết đối với Quý Tang Ninh mà nói cũng chỉ như mây khói thoảng qua.
Tôn Chi Huyền bước vào, đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm nhìn, đeo hòm thuốc lên lưng rồi đi thẳng, hoàn toàn coi Tôn thẩm như người xa lạ.
"Đứng lại, mày thật sự...... mày thật sự định bỏ mặc mẹ con tao sao?"
Giọng Tôn thẩm khàn đặc, trừng mắt nhìn theo bóng lưng Tôn Chi Huyền như ác quỷ.
Tôn Chi Huyền khựng lại một lát, không nói gì, đi thẳng.
"Đồ súc sinh, đồ bạch nhãn lang, mày sẽ bị báo ứng thôi, mẹ con tao dù có chết làm ma cũng không để mày yên đâu, mày cứ đợi đấy."
Tôn thẩm tức tối chửi rủa.
Quý Tang Ninh thò đầu vào.
"Chết thì tìm tôi, tôi đúng chuyên ngành đây."
Tôn thẩm tức quá hóa giận, lại phun ra một ngụm máu.
Trực tiếp vỡ trận, một câu cũng không nói nên lời, nhìn trừng trừng theo bóng lưng mấy người, cuối cùng òa lên khóc nức nở......
Hậu vận của mẹ con nhà này thế nào thì không còn là phạm vi quan tâm của Tôn Chi Huyền nữa.
Lần này Quý Tang Ninh đến đây, mọi việc tiến hành rất thuận lợi.
Hôm qua đến làng, hôm nay đã "bắt cóc" được Tôn Chi Huyền đi, hơn nữa người ta còn một lòng một dạ không cần tiền lương mà làm thuê không công cho cô.
Thời buổi này, người như vậy đúng là đốt đuốc tìm cũng chẳng ra.
Hậu duệ Dược Vương đã tìm thấy, giờ chỉ cần luyện chế đan dược là vạn sự hanh thông rồi.
Cô cũng có thể bắt đầu hành động, dẫn lôi vượt kiếp.
Tiến thêm một bước nữa.
Yến Huyền thấy tâm trạng Quý Tang Ninh khá tốt, khóe miệng cũng không tự chủ được mà nhếch lên ý cười.
Cô cuối cùng cũng sắp trưởng thành rồi.
"Chà, không biết bên phía Mộ Bạch thế nào rồi, tôi đã cho A Hiên cơ hội rồi đấy...... Thời gian không đủ lắm, hay là chúng ta đi chơi vài ngày nữa đi, cho hắn thêm chút thời gian?"
Quý Tang Ninh xoa xoa cằm.
A Hiên hôm đó bị thương bỏ chạy, theo tin tức cô điều tra được thì hắn đã đến một tiệm thuốc, sau đó thì bặt vô âm tín.
Tiệm thuốc đó, theo tin tức phía Ngô Quân có được thì chỉ là một tiệm thuốc bình thường, có hai y sư thay phiên nhau trực.
Nhưng hiện tại cũng đang được quan tâm đặc biệt.
Quý Tang Ninh lần này chọn hành động độc lập chính là để cho A Hiên cơ hội, để A Hiên đi tìm Mộ Bạch.
Như vậy Mộ Bạch có thể thuận thế thâm nhập vào nội bộ kẻ địch!
Biết thêm nhiều bí mật của Tam Nhãn Hội.
Ví dụ như cái nơi gọi là phố Ma Phương, còn cả việc làm sao để tìm được hội trưởng Tam Nhãn Hội nữa.
"Em muốn đi chơi vài ngày sao?"
Yến Huyền nhìn Quý Tang Ninh.
Lần trước đại thắng khiến Tam Nhãn Hội tổn thất nặng nề, trong thời gian ngắn tới chắc chắn bọn chúng không làm nên trò trống gì.
"Phải để lại không gian cho bên phía Mộ Bạch."
Quý Tang Ninh nói.
"Được thôi, nghe theo em hết, đi chơi vài ngày." Yến Huyền gật đầu.
"Vậy có phải là tôi...... không thích hợp lắm để đi cùng không?"
Tôn Chi Huyền chỉ vào mũi mình.
Biết làm sao đây, ông ta chỉ là một tiểu thần y thật thà chất phác chỉ muốn luyện đan chứ chẳng có chút dục vọng trần tục nào.
Ông ta không muốn làm cái bóng đèn nghìn oát này đâu.
"Tùy ông."
Yến Huyền nghiêm túc nói với ông ta.
Tôn Chi Huyền im lặng một lát, rõ ràng là bộ phim của ba người nhưng ông ta lại chẳng có tên tuổi gì.
Chính Quý Tang Ninh nói là đi theo cô làm thuê, giờ lại quay ngoắt đi nghỉ dưỡng.
Cũng tốt, không đi làm bóng đèn.
"Cứ đi cùng đi."
Tôn Chi Huyền vốn dĩ đã quay người định kéo dược liệu đi tự sinh tự diệt, lại nghe Quý Tang Ninh nói vậy.
"Tôi, tôi đi theo các người thì tôi luyện thuốc à......." Tôn Chi Huyền sắp khóc đến nơi rồi.
"Dĩ nhiên rồi, giờ ông cũng chẳng có nơi nào để đi, hơn nữa ông đột ngột xuất hiện ở nhà họ Tần sẽ khiến A Hiên cảnh giác thì không hay, nên cứ đi theo tôi đi, đợi bên Mộ Bạch có tin tức thì chúng ta mới về."
Quý Tang Ninh nghĩ một lát rồi nói.
Thân phận Tôn Chi Huyền đặc biệt, nếu bị Tam Nhãn Hội biết được, vạn nhất lại có chiêu trò gì khác thì sao?
Chi bằng cứ đi theo bên cạnh cho an toàn.
Tôn Chi Huyền nghe mà lùng bùng lỗ tai.
"A Hiên lại là ai nữa?"
Ông ta chẳng phải chỉ là một tên luyện thuốc hèn mọn thôi sao, A Hiên tìm ông ta làm gì?
"Tóm lại là cứ đi theo tôi."
"Vậy Tiểu Ninh Nhi đã nghĩ xem đi đâu chưa?"
Yến Huyền đột nhiên hỏi.
"Chưa ạ." Quý Tang Ninh lắc đầu.
"Anh có một nơi."
Yến Huyền nhếch môi.
"Đâu ạ?" Quý Tang Ninh có chút tò mò.
Yến Huyền ghé vào tai cô nói nhỏ một câu.
Đôi mắt cô dần sáng rực lên.
"Duyệt."
Tôn Chi Huyền bị ép làm việc mặt đầy vẻ mờ mịt, chỉ đành đi theo Quý Tang Ninh.
Một ngày sau.
Máy bay hạ cánh an toàn xuống một sân bay nào đó ở đảo quốc.
Quý Tang Ninh đội mũ, đeo khẩu trang bước ra khỏi sân bay.
Bên cạnh, Yến Huyền cũng đội một chiếc mũ tai bèo màu đen và đeo kính râm.
Tôn Chi Huyền kéo vali, cũng đã thay đổi trang phục, khí chất cả người thay đổi chóng mặt, trông giống như một họa sĩ đường phố có chút phong trần nhưng lại vô cùng tuấn tú.
Cả ba người đều không lộ mặt nhưng lại giống như một phong cảnh đẹp đẽ, người qua kẻ lại ở sân bay đều nhìn về phía này.
Thỉnh thoảng còn có tiếng kêu kinh ngạc ngọt ngào của mấy cô gái đảo quốc.
Con gái ở đây đa số ăn mặc kiểu trẻ con, nói chuyện cũng có xu hướng nũng nịu.
Vừa ra khỏi sân bay đã có mấy cô gái thẹn thùng mặc đồ hầu gái tiến lên vây quanh Yến Huyền, Tôn Chi Huyền cũng không ngoại lệ.
Quý Tang Ninh lập tức bị gạt ra ngoài.
Rồi nhìn thấy Yến Huyền bị một đám con gái mặc đồ hầu gái vây quanh ríu rít nói gì đó.
Chậc...... thà cứ để Yến Huyền giữ cái tính cách ai nhìn anh thêm một cái là anh "tiễn" người đó đi như trước kia còn hơn.
Giờ anh quen rồi, anh chẳng còn ý định giết người nữa.
Đúng là chẳng thú vị chút nào.
Quý Tang Ninh mím môi, hậm hực nhìn Yến Huyền bị một đám mỹ nữ vây quanh.
Yến Huyền dĩ nhiên hiểu mấy cô gái mặc đồ hầu gái kia nói gì, anh cũng dĩ nhiên cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của Quý Tang Ninh.
Dường như kể từ khi Thần thạch của anh đặt vào cơ thể Quý Tang Ninh, những thay đổi cảm xúc tinh vi của cô anh đều biết rõ mười mươi.
Cảm giác này có chút vi diệu, có chút gây nghiện.
Yến Huyền gạt mấy cô gái kia ra.
Chỉ nghe thấy tiếng nũng nịu thất vọng của các cô gái, định đưa tay ôm lấy cánh tay Yến Huyền nhưng bị anh trực tiếp gạt ra, sau đó đi đến trước mặt Quý Tang Ninh.
Nâng mặt Quý Tang Ninh lên, hôn qua lớp khẩu trang lên môi cô.
"Ghen rồi à."
"Hửm?????"
"Á!!!"
Hành động này trực tiếp đổi lấy tiếng hét chói tai của các cô gái.
Họ đỏ mặt tía tai, vừa thất vọng vừa hưng phấn.
Ước gì mình có thể thay thế cô gái kia.
Tôn Chi Huyền trực tiếp hộc máu.
Lại phát "cơm chó", hôm nay tai nạn nghề nghiệp thật rồi.
Hôn xong, Yến Huyền mới nắm tay Quý Tang Ninh vượt qua đám đông.
Tôn Chi Huyền cũng vội vàng đi theo.
Sau đó họ ở lại trong một lữ quán.
Lần này họ bí mật đến đảo quốc, người của Hiệp hội Âm Dương Sư không hề hay biết.
Dĩ nhiên mục đích Quý Tang Ninh đến đây không phải là Hiệp hội Âm Dương Sư, mà là bí mật đằng sau hiệp hội này.
Kẻ muốn bắt cô rốt cuộc là ai.
Bắt cô rồi định làm gì?
Về những điều này, Quý Tang Ninh vẫn chưa biết gì cả.
Vậy thì cô phải bắt đầu từ Hiệp hội Âm Dương Sư.
Trước tiên cứ âm thầm quan sát vài ngày đã.
Tối nay Tôn Chi Huyền cuối cùng cũng có thời gian bắt tay vào việc.
Ông ta nhìn cái hòm dược liệu này mà ngứa ngáy chân tay suốt hai ngày nay, lúc này ổn định chỗ ở mới cuối cùng cũng có thời gian luyện chế.
Một mình chạy ra ngoài mua một số dụng cụ về, làm theo cách đã diễn tập hàng nghìn hàng vạn lần trong đầu, chuẩn bị động thủ.
Trước khi bắt đầu, Quý Tang Ninh tựa vào cửa lùa, dưới lầu, nghệ kỹ đang gảy đàn shamisen, tiếng nhạc có chút tuyệt diệu.
Cô nhìn chằm chằm Tôn Chi Huyền: "Lần đầu ông bắt tay vào làm, cứ bắt đầu từ cái đơn giản thôi, dù sao trước đây ông cũng chưa từng luyện qua."
Quý Tang Ninh nói.
Mặc dù cô cũng chỉ biết nửa vời nhưng ít nhiều cũng biết chút nguyên lý, cái này trăm hay không bằng tay quen.
"Tôi đã diễn tập hàng nghìn lần rồi, nhất định sẽ không để cô thất vọng."
Tôn Chi Huyền nói.
Quý Tang Ninh đành gật đầu, làm một ông chủ có tâm thì cô sẽ không gây áp lực cho nhân viên.
Hơn nữa đối phương là hậu duệ Dược Vương, có "buff" của lão tổ tông để lại, chắc chắn là được thôi.
Thế là yên tâm quay người xuống lầu nghe nhạc.
"Bùm."
Phía sau truyền đến một tiếng nổ xịt.
Bước chân khựng lại, kèm theo giọng nói ngượng ngùng của Tôn Chi Huyền.
"Hình như... lật kèo rồi......"