Sáng sớm Quý Tang Ninh tỉnh lại, Tần Nhược Vân đã không còn ở đó nữa.
Nhấc thử cánh tay lên, đã hơi hồi lại được chút sức.
Tối qua cô lại ngủ say đến vậy...
Cũng lạ thật.
Ở cùng một người xa lạ chưa từng gặp, cô vậy mà lại chẳng có chút phòng bị nào.
“Dì Vân đi làm rồi, bữa sáng dì đã gọi người mang tới, để trên bàn đó.”
Trên tủ đầu giường bên cạnh có đặt một tờ giấy nhớ, bên trên là nét chữ thanh tú.
Bên giường còn chu đáo đặt sẵn một chiếc xe lăn.
Nhìn người bạn già quen thuộc này, Quý Tang Ninh cam chịu ngồi lên.
Liếc qua thông báo trên điện thoại.
“Mấy chục công ty liên minh, đồng loạt chế tài nhà họ Tần?”
Quý Tang Ninh mở thanh thông báo, bấm vào tin tức.
Thì ra sáng sớm hôm nay đã có hơn chục gia tộc liên thủ, cùng nhau tẩy chay nhà họ Tần.
Trong đó còn có cả nhà họ Trương, nhà họ Lý.
Từng nhà một đơn lẻ thì hoàn toàn chẳng thể so với nhà họ Tần, nhưng liên thủ lại thì cũng thành một lực lượng không nhỏ.
Mà cái gọi là tẩy chay của họ, thứ nhất là tuyên bố ngừng hợp tác, thứ hai là áp đặt chế tài lên nhà họ Tần.
Lúc này người cầm quyền của hơn chục gia tộc ấy đang mở họp báo.
Quý Tang Ninh không hiểu chứng khoán.
Cô chỉ nhìn thấy một mảng xanh lè trên thị trường cổ phiếu.
Rõ ràng chỉ trong một buổi sáng thôi đã gây ra dao động thị trường, tạo ảnh hưởng cực lớn tới nhà họ Tần.
Tần Hạo cả buổi sáng đều đang gọi điện thoại.
Giá cổ phiếu tụt dốc, cổ dân bất an, trên mạng bàn tán ầm ĩ.
Nhà họ Tần e là bị người ta chơi rồi.
Phải biết nhà họ Tần là quái vật khổng lồ, ngày thường có cho mấy gia tộc kia mười lá gan họ cũng không dám chế tài nhà họ Tần.
Giờ dám làm thế, chắc chắn là có vốn liếng có chỗ dựa mới dám.
“Chỉ sợ là vị chấp sự La Thắng của tập đoàn Xích Kim.”
Ông cụ nhấp một ngụm trà.
“Ba, ba yên tâm, con đi mở họp báo ngay đây, trước tiên ổn định tình hình đã.”
Tần Hạo vội vàng nói một câu rồi rời đi.
Tần Viễn Thương nhìn theo bóng lưng Tần Hạo.
Khẽ thở dài một hơi.
Tần Hạo vừa ra cửa.
Lại nhìn thấy một chiếc xe đỗ ngoài sân.
“Tần tổng, nói chuyện chút chứ?”
Tần Nhược Vân thò đầu ra từ cửa kính xe.
“Cô là...”
Tần Hạo nhíu mày.
Tần Nhược Vân tuy đại diện tập đoàn Hắc Kim tới giới thượng lưu kinh thành, nhưng luôn hành sự kín đáo, chưa từng lộ mặt nơi công khai.
Nhất thời Tần Hạo không nhận ra cô.
Nhìn gương mặt của em trai mười mấy năm rồi vẫn chẳng thay đổi.
Ánh mắt Tần Nhược Vân khẽ động.
Cô đưa một tấm danh thiếp qua.
“Tổng chấp sự tập đoàn Hắc Kim.” Tần Hạo trợn to mắt.
“Ừm hứ.” Tần Nhược Vân gật đầu.
“Vân tổng, là tôi thất lễ rồi, không biết cô tới đây là muốn nói chuyện gì?”
“Lên xe.” Tần Nhược Vân hất cằm.
Sự thân mật lộ ra một cách vô thức đó khiến Tần Hạo nảy sinh cảm giác kỳ quái vô cùng.
Giống như bọn họ đã quen nhau từ rất lâu rồi.
“Bây giờ tôi còn có chút việc phải xử lý...” Tần Hạo nhìn đồng hồ trên cổ tay.
“Lên xe đi.”
Tần Nhược Vân lại lặp lại một lần nữa.
Trong vô thức đã lộ ra vài phần uy nghiêm.
Đợi đến khi Tần Hạo phản ứng lại, anh đã ngoan ngoãn lên xe của Tần Nhược Vân rồi...
Ủa khoan, chuyện quái gì vậy?
Sao anh lại phải nghe lời Tần Nhược Vân?
Anh còn cả đống rắc rối cần xử lý kia mà.
Nhưng lời từ chối, cứ thế nghẹn cứng trong cổ, nói không ra.
“Vân tổng, cô định đưa tôi đi đâu?”
“Đến rồi thì cậu biết.”
Tần Nhược Vân đeo kính râm lên, đạp ga một cái, chiếc xe gầm lên rồi lao vút đi.
“Ê, chậm thôi!”
“Sao cô lái xe giống chị tôi thế?”
Tần Hạo lẩm bẩm.
Tần Nhược Vân chỉ khẽ cong môi.
Đồ em trai chó má.
Chị đây chính là chị ruột của cậu.
Xe rất nhanh đã chạy vào bãi đỗ của Thành phố Trên Không.
Tần Nhược Vân dẫn Tần Hạo vào thang máy, lên tầng chín.
Đây là phòng họp lớn nhất.
“Vân tổng, cô tới rồi ạ? Bên trong đã chuẩn bị xong hết rồi.”
“Tần tổng, xin chào, tôi là trợ lý của Vân tổng, mời ngài đi theo tôi.”
Một cô gái tóc vàng mắt xanh sắc sảo, dùng tiếng Hoa lưu loát giới thiệu bản thân.
Cho tới lúc này, Tần Hạo vẫn còn đang trong trạng thái mơ hồ.
Rốt cuộc vị Vân tổng này định làm gì?
Sau đó, cô trợ lý đẩy mạnh cánh cửa đen trước mặt ra.
Tất cả bên trong rơi trọn vào mắt Tần Hạo.
Vậy mà lại là một buổi họp báo.
“Đây là...” Tần Hạo đầy mặt kinh ngạc.
“Đi theo tôi.”
Tần Nhược Vân nắm lấy Tần Hạo.
Ống kính phóng viên lập tức chĩa thẳng vào hai người.
“Đã đến đủ rồi? Bắt đầu đi.”
Tần Nhược Vân ngồi xuống xong liền tháo kính râm ra.
“Vân tổng, xin hỏi vì sao cô quyết định nhà họ Tần là đối tác hợp tác duy nhất được chỉ định của tập đoàn Hắc Kim? Cô hẳn là còn có nhiều lựa chọn hơn.”
Hợp... hợp tác?
“Trước hết, xin anh tôn trọng đối tác hợp tác của tôi, không phải tôi chỉ định nhà họ Tần, mà là chúng tôi cùng hợp tác, cùng thắng.”
“Thứ hai, tôi chọn thế nào thì liên quan gì đến anh?”
Tần Nhược Vân cầm micro lên, nhàn nhạt nói.
Sắc mặt phóng viên kia lúc xanh lúc trắng.
Có ai đập thẳng phóng viên ngay trước mặt thế này không?
Không sợ người ta viết bài bẩn công kích mình à?
“Vậy thì, trước đó hoàn toàn không có chút tin tức nào, hôm nay sau khi mười đại gia tộc tuyên bố chế tài nhà họ Tần, cô lại đột nhiên mở họp báo, giữa hai chuyện này có liên hệ gì không?”
“Ừm... đây là kết quả sau khi chúng tôi bàn bạc.”
Tần Nhược Vân nhún vai.
Tần Hạo từ đầu đến cuối vẫn mặt mũi mơ hồ.
Bàn bạc?
Bàn lúc nào?
Sao anh không biết?
Nhưng phải nói là, đòn trời giáng này của Tần Nhược Vân đã trực tiếp giải quyết toàn bộ nguy cơ của nhà họ Tần.
Trong mắt người ngoài, nhà họ Tần và tập đoàn Hắc Kim cùng một phe, chế tài nhà họ Tần tức là chế tài tập đoàn Hắc Kim, bọn họ nào dám chứ?
Hơn nữa, Tần Nhược Vân nâng nhà họ Tần lên ngang hàng với tập đoàn Hắc Kim, chuyện này khiến trong lòng Tần Hạo cực kỳ cảm kích.
Chỉ là rất nghi hoặc, vị Vân tổng chưa từng gặp mặt này vì sao lại giúp nhà họ Tần đến vậy?
“Mọi người đều rất tò mò về lý do, cô có tiện nói một chút không?” Phóng viên hỏi.
“Lý do cá nhân, tôi thích nhà họ Tần, thích từng người trong nhà họ Tần, được chưa?”
Tần Nhược Vân nói.
“Nếu chỉ vì yếu tố cá nhân mà cô đưa ra quyết định như vậy, vậy cô có từng nghĩ người khác sẽ không hài lòng không?”
Nghe vậy, Tần Nhược Vân chỉ cười lạnh một tiếng: “Ít nhất, trên lãnh thổ Hoa Hạ, tập đoàn Hắc Kim là do tôi quyết.”
Những lời bá đạo ấy rơi xuống vang như đinh đóng cột.
Đám phóng viên câm như hến.
Nói chuyện với phóng viên mà chẳng nể nang chút nào, vậy còn mở họp báo làm gì?
Có người bất mãn.
Nhưng với Tần Nhược Vân mà nói, họp báo chỉ là một kênh thông báo cho công chúng mà thôi.
“Nếu không còn vấn đề gì thì cứ vậy đi.”
Nói xong mấy câu, Tần Nhược Vân đứng dậy.
Nam phóng viên vừa bị Tần Nhược Vân đập thẳng mặt, ánh mắt đột nhiên lóe lên.
“Vân tổng, tôi có một câu hỏi riêng muốn hỏi cô.”
“Nói.”
“Bên ngoài có tin đồn cô ngồi được lên vị trí tổng chấp sự là nhờ dùng vài thủ đoạn không vẻ vang, còn có kim chủ nâng đỡ, cô có thể trả lời chuyện này tại đây không?”
Phòng họp đang náo nhiệt lập tức im phăng phắc.
Tần Hạo bật dậy ngay tức khắc.
Cô trợ lý cũng trừng mắt giận dữ nhìn phóng viên kia.
Những người khác trực tiếp gọi bảo an tới.
“Đuổi phóng viên đó ra ngoài.”
Tần Nhược Vân khoát tay, nụ cười giả tạo vốn đã hơi gượng trên mặt giờ hoàn toàn biến mất.
Cô nâng micro lên.
“Hôm nay, tôi đứng ở vị trí cao hơn cậu, nhìn xuống cậu, cậu phục không?”
Mặt nam phóng viên giật giật: “Đương nhiên là phục.”
“Ngay từ câu hỏi lúc nãy của cậu, đã chứng minh cậu không phục.”
“Có phải trong mắt các người, phụ nữ một khi đứng ở vị trí cao hơn một chút thì nhất định là leo giường, làm tình nhân, bán sắc để đổi chỗ đứng?”
“Có phải mọi nỗ lực, mọi thành tựu của cô ấy, trong mắt các người đều chẳng đáng một xu?”
“Cô ấy phải sống đúng theo bộ dạng mà các người tưởng tượng, đúng không?”
Không ai lên tiếng.
“Một đời người có thể nhận được vô số lần giúp đỡ từ người khác, nhưng những giúp đỡ đó không thể phủ định đi nỗ lực của chính bản thân cô ấy.”
“Đừng lấy nhận thức thiển cận của các người mà dễ dàng phủ nhận một con người, tôi chỉ thấy đáng buồn.”
Nói xong, Tần Nhược Vân đặt micro xuống, dứt khoát rời khỏi bục phát biểu.
Cô dùng vô số ngày đêm để chứng minh bản thân đủ năng lực ngồi ở vị trí này.
Cho dù khi mới nhậm chức, phải đối mặt với vô số chất vấn, làm khó, cô cũng đều tự nuốt xuống rồi thấy chiêu phá chiêu.
Chỉ vì một ngày nào đó có thể trở về Hoa Hạ, được gặp người thân.
Buổi họp báo đột ngột do Tần Nhược Vân tổ chức trực tiếp làm nổ tung dư luận.
Bên kia, họp báo của mười đại gia tộc còn chưa lải nhải xong đã nhận được tin tập đoàn Hắc Kim đã hợp tác với nhà họ Tần.
Hơn nữa người ta còn nhanh gọn lẹ, họp báo cũng mở xong luôn rồi.
Mấy ông già ngồi trên bục phát biểu, tại chỗ biến sắc ngay.
Mặt mũi đổi màu y như bảng pha màu.
Chế tài, chế tài cái nỗi gì.
Mười đại gia tộc bọn họ liên thủ, vốn định làm nhà họ Tần tổn thương nguyên khí để lấy đó làm thư đầu danh dâng cho La Thắng.
Giờ thì hay rồi, nhà họ Tần chắc chắn chẳng hề hấn gì, ngược lại chính họ mới sắp nguyên khí đại thương.
Chế tài nhà họ Tần chẳng phải là đối đầu trực diện với tập đoàn Hắc Kim sao?
Có cho bọn họ gan to bằng trời, ỉa ra cục vàng đi nữa, cũng không thể là đối thủ của tập đoàn Hắc Kim...
Thế nên mặt mấy ông già lúc đỏ lúc trắng, lúc trắng lúc đen, trông y như táo bón mười ngày chưa thông vậy.