Chương 228: Gọi viện binh

"Không nói chuyện này nữa, con cứ yên tâm ở đây, dì Vân làm chút đồ ăn cho con... ơ..."

Tần Nhược Vân đột nhiên kinh ngạc phát hiện tứ chi bị vặn gãy của Quý Tang Ninh lúc này vậy mà đã có thể cử động với biên độ nhỏ rồi.

Đây là đã bắt đầu lành lại rồi sao?

Mới có mấy tiếng thôi mà...

Quý Tang Ninh chớp mắt.

Vết thương tối qua nhìn thì dọa người, nhưng dưới tác dụng của Lão Quân đan, thật ra cũng chỉ tới đó thôi.

Chỉ cần xương về đúng vị trí, lành lại cũng chỉ mất vài ngày.

Còn xa mới bằng lần trước gót chân bị đục thủng một lỗ lớn, cái đó phải thật sự mọc lại thịt.

"Sao có thể?" Tần Nhược Vân không nhịn được nói.

Quý Tang Ninh chớp mắt, không giải thích.

Tần Nhược Vân nhìn sâu Quý Tang Ninh một cái, con gái bà quả nhiên rất thần bí.

Bà không hỏi tiếp nữa.

Dù sao cũng là bí mật của con gái.

"Con nghỉ ngơi cho tốt đi."

Nói rồi, sau khi gọi một cú điện thoại, bà vào bếp bận rộn.

Lần đầu chăm sóc con gái, nói gì cũng phải chăm cái dạ dày trước.

Nhưng bà không có kinh nghiệm, nơi này cũng không thường nhóm bếp, trong nhà chỉ có mì gói và đồ ăn chế biến sẵn.

Tần Nhược Vân bày ra thế trận như lâm đại địch, bắt đầu chiên trứng.

Quý Tang Ninh nhắm mắt điều tức để vết thương hồi phục nhanh hơn, đột nhiên nghe thấy tiếng nổ trong bếp, giật mình tỉnh ngay.

"Sao thế dì Vân?"

"Không sao."

Một lúc sau, Tần Nhược Vân bưng một đĩa thức ăn đen sì đi tới.

"Chỉ là đun cái nồi hơi khô một chút thôi." Bà cố hết sức giữ vẻ tao nhã.

Nhìn cục hắc ám ẩm thực kia, trong mắt Quý Tang Ninh tràn đầy kháng cự.

"Dì Vân, thật ra đêm hôm rồi, không ăn nữa được không... con muốn giảm cân."

"Không được, vừa rồi con tiêu hao nhiều như vậy, không ăn sao được? Dinh dưỡng cũng không đủ."

Tần Nhược Vân lắc đầu, bưng đĩa đặt trước mặt Quý Tang Ninh.

Quý Tang Ninh: "..."

Cái này, cái này thật sự ăn được sao?

"Đây là gì vậy?"

"Trứng chiên mà." Tần Nhược Vân nói như lẽ đương nhiên.

Vừa nói vừa cầm đũa chuẩn bị đút Quý Tang Ninh tay chân không tiện ăn.

Dưới áp lực từ ánh mắt dịu dàng của Tần Nhược Vân, Quý Tang Ninh chỉ có thể há miệng...

"Kính coong!"

Chuông cửa bị nhấn.

"Ái chà, chắc là quần áo dì Vân bảo họ mang tới rồi."

Tần Nhược Vân đặt đĩa xuống, đứng dậy đi mở cửa.

Quý Tang Ninh vừa nhặt về được một cái mạng thở phào mạnh một cái.

Quả nhiên có tiền là tiện thật, gần mười hai giờ đêm rồi, chỉ cần có đơn vẫn giao quần áo tới được.

Thế là nhìn đống quần áo la liệt đủ kiểu trước mắt, Quý Tang Ninh ngẩn người.

Nói thật, cô chỉ ở tạm đây vài ngày thôi mà.

Có cần chơi hẳn cả trăm bộ đồ thế này không?

Lần trước gặp trận thế này vẫn là do cậu làm.

Sao dì Vân lại làm đúng y chang việc cậu từng làm thế?

"Vân tổng, số quần áo này hình như không phải phong cách của ngài..." Người đàn ông mang quần áo tới nói, không nhịn được thò đầu nhìn từ huyền quan vào trong.

Vân tổng đổi style từ bao giờ thế?

Nhưng chỉ nhìn thấy nghiêng mặt của một thiếu nữ.

"Tôi phong cách gì, đến lượt anh quyết định à?"

Tần Nhược Vân hừ lạnh một tiếng.

Cảm giác áp bức nhàn nhạt khiến người đàn ông đó lập tức đứng thẳng, không dám nhìn bậy.

"Không, không có."

"Được rồi, về đi."

Tần Nhược Vân trực tiếp đuổi người đi.

Rồi đẩy đống quần áo vào.

"Tiểu Tang Ninh thích gì thì tự chọn." Mắt Tần Nhược Vân sáng rực, miệng nói để Quý Tang Ninh tự chọn.

Nhưng tay lại đang khoa khoa nên phối thế nào.

Nếu không phải vì Quý Tang Ninh giờ đi lại bất tiện, bà tuyệt đối sẽ nhào lên tự tay trang điểm cho Quý Tang Ninh.

Lúc nhỏ không có cơ hội ăn diện cho Quý Tang Ninh, giờ cuối cùng cũng bắt được cơ hội rồi, nói gì cũng phải trải nghiệm thử một phen.

Xin hỏi có người mẹ nào mà không từng nghĩ tới chuyện biến con gái mình thành búp bê không?

"Ờm, dì Vân, hay là chúng ta nghỉ trước đi?"

"Được."

Tần Nhược Vân nhìn thời gian đúng là không còn sớm nữa, đành gật đầu đầy tiếc nuối.

Mãi đến khi nằm trên giường, Quý Tang Ninh nhắm mắt trong bóng tối.

Âm thầm tổng kết lại chuyện xảy ra tối nay.

Lại đại sư sẽ không vô cớ tìm tới cô.

Cũng là về sau mới nhận ra cô là đồ đệ của lão đầu.

Trước đó, bọn họ có thể nói là hoàn toàn không quen biết.

Vậy thì chỉ có một khả năng.

Lại đại sư là nhận lời người khác tới giết cô.

Cô vừa đến Kinh thành chưa lâu, người quen trong vòng Kinh thành cũng không nhiều.

Mấy người quen duy nhất, trừ Viên Vũ Vi, toàn bộ đều có thù.

Ờm...

Nhà họ La, nhà họ Trương, nhà họ Lý.

Hai nhà Trương Lý là hôm nay mới đắc tội, với biểu hiện vừa móc nối được với tập đoàn Xích Kim là đã muốn vểnh đuôi lên trời của bọn họ.

Chắc là chưa đủ sức mời được cường giả cấp Lại đại sư tới giết cô.

Hơn nữa từ nơi khác chạy tới cũng cần thời gian.

Vậy thì chỉ còn nhà họ La.

Hai cha con La Thắng, La Hoài!

Bọn chúng ra tay cũng nhanh thật.

Cô còn chưa kịp gửi cổ trùng xác máu đi, chúng đã gọi người huyền môn tới phục kích cô.

May mà không ở nhà họ Tần, không thì còn liên lụy cậu và ông ngoại.

Khóe mặt Quý Tang Ninh giật giật trong bóng tối.

Cô sống sót rồi.

Vậy tiếp theo, tới lượt bọn chúng trả giá.

Đúng rồi, dì Vân rốt cuộc là người thế nào?

Đang nghĩ loạn cả lên thì cửa phòng cô bị gõ vang.

"Tiểu Tang Ninh, dì Vân có thể vào không?" Giọng Tần Nhược Vân vang lên từ ngoài cửa.

"Dì Vân vào đi."

Tần Nhược Vân lập tức bước vào, còn ôm theo một cái gối: "Tối nay, dì Vân ngủ cạnh con được không, Tiểu Tang Ninh?"

Trong bóng tối, mắt Tần Nhược Vân sáng lấp lánh, còn mang theo vẻ mong chờ.

"Ngủ cùng con nhé?"

Lớn bằng này rồi, cô còn chưa từng ngủ với ai.

"Đúng vậy, dì Vân vừa rồi gặp ác mộng, sợ lắm luôn." Tần Nhược Vân ôm gối.

Ờm...

Trán Quý Tang Ninh rơi xuống ba vạch đen.

Ý là dì Vân có thể đừng kiếm cái cớ vụng như vậy không?

Cường giả đánh Lại đại sư như đập bóng da mà lại bảo bà sợ?

Ma nó tin ấy!

Nhưng Quý Tang Ninh vẫn đồng ý.

Tần Nhược Vân lập tức trèo lên giường.

"Dì Vân, trước đây sao con chưa từng nghe tới dì nhỉ?"

Quý Tang Ninh âm thầm dò hỏi thân phận Tần Nhược Vân.

"Dì Vân trước đây sống ở nước ngoài." Tần Nhược Vân sao lại không nghe ra chứ.

Con ranh nhỏ này, bà sinh ra nó, còn đoán không ra mấy tính toán con con đó của Quý Tang Ninh chắc?

"Ồ... vậy bản lĩnh này của dì Vân cũng là học ở nước ngoài à?"

Quý Tang Ninh hoàn toàn không nhìn ra đây là đường lối nào.

Thế giới này quả nhiên núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.

"Có vài thứ là dùng cái giá nhất định để đổi lấy."

Trong bóng tối, Tần Nhược Vân lại chăm chú nhìn khuôn mặt con gái.

Bà có quá nhiều tiếc nuối.

May mắn là vẫn còn cơ hội bù đắp.

"Ngủ đi."

Tần Nhược Vân kéo chăn lại cho Quý Tang Ninh.

Tay để bên ngoài khẽ vỗ nhẹ.

Giống hệt động tác mỗi người mẹ dỗ con ngủ.

Cho dù cô con gái này sắp trưởng thành.

Quý Tang Ninh thật sự quá mệt, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Trong đêm, năng lực tự hồi phục của cơ thể cũng sẽ mạnh hơn.

Bên kia, Lại đại sư kéo cái thân tàn máu yếu chạy tới nhà họ La.

Như một vũng bùn nhão đỏ quạch đổ vật xuống đất.

La Hoài vốn vẫn chờ tin tốt nên chưa ngủ.

Nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của Lại đại sư, hắn giật nảy mình.

La Thắng cũng vội hỏi: "Lại đại sư, ngài đây là..."

Lại đại sư là cường giả nổi danh trong huyền môn đấy, vậy mà lật xe rồi?

Quý Tang Ninh kia lại lợi hại tới vậy sao?

Sao có thể chứ?

"Con nhóc thối đó có người giúp."

Lại đại sư ôm cổ họng, khó nhọc nói ngắt quãng.

"Vậy... vậy phải làm sao?" La Thắng thoắt cái cũng hết chủ ý.

Trong lòng dần dần dâng lên nỗi sợ hãi.

Bên cạnh Quý Tang Ninh vậy mà còn có cao thủ trợ trận, thế nhà họ La...

Giữa hàng mày Lại đại sư đầy vẻ âm hiểm, bàn tay mở ra, mấy sợi chỉ đỏ như rễ cây quấn lấy cổ hai cha con La Thắng.

"Lập tức tìm cho tao mấy đồng nam đồng nữ tới đây."

"Ngài... ngài muốn làm gì?"

La Thắng nắm chặt sợi chỉ đỏ, vẻ mặt đau đớn.

"Không đến lượt mày quản, tao có việc dùng. Làm theo sắp xếp của tao, tao sẽ gọi viện binh, nhất định không tha cho con nhóc đó."

"Nếu không làm theo yêu cầu của tao, tao lập tức bắt hai cha con mày chôn cùng."

Giọng Lại đại sư âm độc, phối với gương mặt dữ tợn xấu xí kia càng khiến người ta rét sống lưng.

La Thắng nghĩ, đối phương nếu đã đánh bại được Lại đại sư thì chắc chắn dễ dàng tra ra mình.

Bây giờ ngoài nghe theo lời Lại đại sư, cũng chẳng còn cách nào khác.

Cắn răng gật đầu: "Tôi sẽ lập tức làm theo dặn dò của ngài."

"Thế mới phải."

Lại đại sư nới lỏng sự kìm kẹp với La Thắng.

Trong lòng hận Quý Tang Ninh đến tận xương.

Còn cả người phụ nữ thần bí kia.

Lần này không gọi người tới kéo lại mặt mũi thì không được nữa rồi.

"Không xử nổi đứa già, ông đây không tin lại không xử nổi đứa nhỏ."

Lại đại sư hạ giọng lẩm bẩm.

Sau đó lập tức bắt đầu gọi viện binh.

"Sư huynh, huynh có thể tới vòng Kinh thành một chuyến không?"

BÌNH LUẬN