“Hai người vừa đến là tôi đã thấy lạ rồi.”
Kỷ Nam nhìn chằm chằm vào mắt lão, “Chuyện này bí mật, so với một người thì mục tiêu hai người rõ ràng lớn hơn nhiều, nhưng hai người vẫn đi cả đôi, chỉ riêng điểm đó tôi đã thấy không ổn.”
Bạch An Ninh trầm ngâm: “Hóa ra là vậy.”
“Nhưng điều thực sự khiến tôi thấy sai sai chính là câu nói vừa nãy của Bạch Văn Hàn.”
“Cái gì?”
Kỷ Nam nói: “Gã vừa thấy tôi đã nói ‘Tụi anh vất vả lắm mới tìm được em’, nhưng người ba tôi sắp xếp vốn đã biết tôi ở đâu, căn bản không cần dùng từ ‘tìm’.”
“Chỉ là lúc đó niềm vui gặp lại người quen lớn hơn sự nghi ngờ nên tôi mới không nghĩ nhiều, tôi càng không muốn dùng ý nghĩ xấu để suy đoán hai người, không ngờ lòng người khó đoán, hai người thực sự đã làm hán gian!”
Bạch An Ninh nhìn cô chằm chằm, một lúc lâu sau mới thở dài đầy cảm thán: “Không hổ là đứa trẻ đi du học về, não nhảy số nhanh thật, chú luôn biết con thông minh, nhưng không ngờ lại thông minh đến mức này...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Vi Quân Thê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ