203
Thịnh Tân Nguyệt bật dậy như lò xo!
Rõ ràng đang là giữa mùa hè, nhưng chẳng hiểu sao nhiệt độ lúc này lại tụt xuống thấp đến lạ thường, tay chân lạnh toát như vừa bị ngâm trong nước đá.
"Thịnh... Tân Nguyệt..."
Nương theo ánh trăng yếu ớt ngoài cửa sổ, Thịnh Tân Nguyệt thấy ở giường bên kia, Mạnh Điềm Nhi cũng đang chống người dậy, chẳng còn đâu cái vẻ hổ báo cáo chồn ban ngày nữa.
Lúc này, cả người cô ta toát lên vẻ sợ hãi tột độ, run như cầy sấy: "Cô cũng nghe thấy à?"
"Suỵt."
Thịnh Tân Nguyệt ra hiệu im lặng, rón rén bước xuống giường.
Mạnh Điềm Nhi kinh hãi, giọng lạc đi: "Cô định làm gì!"
Thịnh Tân Nguyệt liếc nhìn điện thoại, bây giờ đã là một giờ rưỡi sáng.
Cô thở dài.
Quả nhiên là có biến rồi.
Ngoài hành lang, tiếng gót giày nhọn gõ xuống nền gạch, từng nhịp từng nhịp một, giống như tiếng máy đếm nhịp bị tua chậm vô tận, máy móc và đều đặn đến rợn người. Từ đầu hành lang bên này sang đầu bên kia, rồi lại từ bên kia vọng lại, rõ nét đến mức như có ai đang đi lại ngay trên hộp sọ của mình, tạo ra tiếng vang trong cái đầu trống rỗng.
Thịnh Tân Nguyệt nói: "Tôi ra ngoài xem sao."
Mạnh Điềm Nhi thều thào hét lên: "Cô điên rồi à!?"
Trong phòng chỉ có hai người bọn họ, Thịnh Tân Nguyệt mà đi ra ngoài, thế chẳng phải chỉ còn lại mình cô ta sao?
Mạnh Điềm Nhi mới nghĩ đến thôi đã thấy sợ muốn rớt tim ra ngoài!
Thấy cô ta sợ quá mức, Thịnh Tân Nguyệt bất lực, ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: "Cô có dây chun buộc tóc không?"
"Dây... dây chun?"
Mạnh Điềm Nhi ngẩn ra một chút, tuốt từ cổ tay xuống một cái dây chun: "Tôi chỉ có cái này..."
"Đủ rồi."
Thịnh Tân Nguyệt dùng móng tay cái cứa nhẹ lên đầu ngón trỏ, một vệt máu lập tức hiện ra trên đầu ngón tay.
Cô lấy máu làm vật dẫn, vẽ một đạo Phược Linh Chú đơn giản, ếm lên chiếc dây chun, sau đó trả lại cho Mạnh Điềm Nhi.
Mạnh Điềm Nhi nhận lấy, run run hỏi: "Cái... cái này là ý gì?"
Thịnh Tân Nguyệt ngập ngừng một chút: "Cứ đeo vào là được, trừ tà, nhưng nếu có thứ dơ bẩn nào tấn công cô, thì dùng cái này... búng vào trán nó?"
Mạnh Điềm Nhi: "? Cô đùa tôi đấy à."
"Chính là như thế."
Thịnh Tân Nguyệt nhìn cô ta bằng ánh mắt kiên định đến mức có thể kết nạp Đảng.
Cô cũng đâu có lừa người.
Dây Phược Linh (trói linh hồn) vốn dĩ đã có công hiệu trừ tà, tà vật thông thường không dám lại gần. Nhưng tình hình trước mắt có vẻ hơi nghiêm trọng, mức độ âm khí tụ tập vượt xa dự đoán của cô. Ngộ nhỡ có con nào không sợ chết nhắm vào Mạnh Điềm Nhi muốn "xâm nhập", Mạnh Điềm Nhi là người thường, chỉ có thể dùng dây chun búng vào trán nó thôi.
Cũng giống như con người, mệnh môn của linh thể nằm ở đầu, bị dây Phược Linh búng cho một phát, không chết cũng phải tàn phế.
Mạnh Điềm Nhi cầm cái dây chun mà dở khóc dở cười, nhưng Thịnh Tân Nguyệt đã đi tới cửa, tay đặt lên nắm đấm cửa, quyết tâm đi ra ngoài bằng được!
Mạnh Điềm Nhi thấy thế hít ngược một hơi khí lạnh, như thể hạ quyết tâm gì đó ghê gớm lắm, dứt khoát lấy chăn quấn tròn người lại như cái kén, cũng lảo đảo lăn từ trên giường xuống.
Nghe thấy tiếng động phía sau, Thịnh Tân Nguyệt quay lại thì thấy một cục lù lù đi theo sau mình.
"Cô làm cái gì đấy?"
"Tôi đi xem cùng cô."
Giọng Mạnh Điềm Nhi run rẩy, nhưng miệng vẫn cứng cỏi nói: "Phải tin vào khoa học, đừng hiểu lầm, tôi chả phải lo cho cô đâu, tôi chỉ muốn xem xem là kẻ nào đang giả thần giả quỷ!"
"Thế cô quấn chăn làm gì?"
Mạnh Điềm Nhi đảo mắt, hùng hồn đáp: "Cô quản tôi làm gì, nguyên tắc ma không thể chui vào trong chăn."
Thịnh Tân Nguyệt: "..."
Cô nhìn Mạnh Điềm Nhi từ đầu đến chân, cười như không cười: "Giờ hết đóng vai ác nữ rồi à?"
Mạnh Điềm Nhi nghẹn lời, gắt gỏng: "Có thôi đi không, rốt cuộc cô có đi ra không?"
"Ra, đương nhiên là ra."
Thịnh Tân Nguyệt gật đầu.
"À đúng rồi."
Trước giây phút mở cửa, cô quay đầu nói nhỏ: "Quên chưa bảo cô, cái nguyên tắc ma không thể chui vào chăn ấy, bị bà Kayako (trong phim The Grudge) phá vỡ từ lâu rồi."
Mạnh Điềm Nhi chết đứng tại chỗ: "!!!"
Nhìn thì có vẻ bình tĩnh vãi chưởng, nhưng thực ra hồn vía đã bay đi chơi xa lắm rồi.
Và ngay lúc này, Thịnh Tân Nguyệt mạnh mẽ kéo cửa phòng ký túc xá ra!
Gần như ngay tức khắc, cả hai cùng cảm nhận được một luồng gió cực kỳ âm lãnh lướt qua người, lông tóc toàn thân dựng đứng!
Tóc gáy Mạnh Điềm Nhi sắp dựng ngược lên hết cả, đúng lúc này, chiếc dây chun trên cổ tay lóe lên ánh sáng yếu ớt. Cô chỉ cảm thấy một luồng hơi ấm nhanh chóng từ cổ tay lan ra, rất nhanh chạy khắp toàn thân, đám lông tơ đang đứng nghiêm chào cờ lại ngoan ngoãn nằm xuống.
Nhận ra sự thay đổi này, cô không khỏi trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn người phía trước.
Thịnh Tân Nguyệt lại chẳng có tâm trí đâu mà để ý đến sự thay đổi của cô ta.
Bởi vì trong mắt cô, bây giờ cả cái hành lang, toàn là người.
Người đông nghìn nghịt.
Hoặc có lẽ không nên gọi là người.
Ví dụ như vị anh bạn đang chặn ngay trước mặt cô đây, chỉ còn có nửa cái đầu.
Còn cô gái bên tay phải cô, đầu đang rũ xuống, thè ra nửa cái lưỡi dài ngoằng, tay cầm một sợi dây thừng cười hì hì đi tới.
Gã đàn ông bên tay trái thì miệng rách toạc đến tận mang tai, nước dãi chảy ròng ròng, liên tục phát ra tiếng nức nở từ trong cổ họng: "Tao đói quá, tao đói quá..."
Khóe miệng Thịnh Tân Nguyệt giật giật, mặt không cảm xúc nói: "Ăn vả không?"
"..." Con quỷ treo cổ lưỡi thụt vào, con quỷ chết đói mồm cũng khép lại, cả đám linh thể đang hổ báo cáo chồn bỗng chốc quay ngoắt đầu đi, mắt nhìn thẳng, ánh mắt kiên định muốn vào Đảng.
Nghe thấy giọng cô, Mạnh Điềm Nhi không khỏi rùng mình, quấn chặt cái chăn nhỏ của mình, thần kinh đã căng thẳng đến cực độ: "Cô đang nói chuyện với ai thế?"
"Chả ai cả, cô nghe nhầm rồi."
Cộp.
Cộp.
Cộp.
Tiếng giày cao gót dần trở nên rõ ràng, chậm rãi tiến lại gần phía bên này.
Ở góc ngoặt bên phải cùng, đột nhiên xuất hiện một bóng trắng.
"Kìa, kìa kìa kìa!"
Nhìn thấy cảnh này, đồng tử Mạnh Điềm Nhi co rút lại ngay lập tức, sởn cả gai ốc!
Thật sự quá quỷ dị, một cô gái tóc tai rũ rượi mặc bộ đồ ngủ trắng toát, chân lại đi một đôi giày cao gót gót nhọn, giống như con rối gỗ bị người ta điều khiển, đầu rũ xuống, cứng nhắc bước từng bước chân, đi về phía bên này.
"Đứng yên ở đây."
Thịnh Tân Nguyệt dặn dò một câu, rồi cứ thế đi thẳng về phía cô gái kia.
Tim Mạnh Điềm Nhi sắp nhảy ra khỏi cổ họng: "Cô cô cô... chú ý an toàn!"
"Biết là cô đang sợ cho bản thân cô rồi."
Thịnh Tân Nguyệt chỉ vào cổ tay cô ta: "Đứa nào trêu cô, cô cứ búng nó, yên tâm đi, không sao đâu."
"..."
Mạnh Điềm Nhi mím môi, tay thì không chút chậm trễ luồn cái dây chun vào lòng bàn tay.
Thịnh Tân Nguyệt đi rồi, cái dây chun bé tí này trở thành trụ cột tinh thần duy nhất của cô ta, tuyệt đối không được làm mất.
Đi thẳng đến trước mặt cô gái kia, dưới ánh mắt kinh hoàng của Mạnh Điềm Nhi, Thịnh Tân Nguyệt trực tiếp đưa tay vén mớ tóc xõa của cô ta lên!
Tiếng hét sắp sửa phá tan cổ họng, lại bị nuốt ngược trở vào khi nhìn rõ khuôn mặt của cô gái.
Đó là một khuôn mặt thanh tú, xinh xắn.
Lại còn có vài phần quen thuộc.
Mạnh Điềm Nhi trừng lớn mắt, nhất thời quên cả sợ hãi: "Sao lại là cô?!"
Đề xuất Hiện Đại: Chiếm Hữu Xuyên Quốc Gia: Bố Già Hắc Đạo Cưỡng Chế Yêu
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ