202
Người phụ nữ kia như bị chọc trúng tim đen, mặt mũi lập tức cắt không còn giọt máu.
Cuối cùng thì ả ta và thằng ranh con kia cũng bị "hộ tống" ra ngoài, nhưng lúc này thì bộ phim cũng trôi về những phút cuối.
Mặc dù mọi người đều trật tự xem nốt đoạn đuôi của bộ phim, nhưng cái bầu không khí mập mờ, lãng mạn được ấp ủ từ đầu đã tan thành mây khói, bay màu không còn một dấu vết.
Chứ đừng nói gì đến chuyện bồi dưỡng tình cảm.
Bước ra khỏi rạp chiếu phim, trời bên ngoài cũng đã tối đen như mực.
Chương trình mới lên sóng ngày đầu tiên mà đã "ố dề" với đủ loại sự cố, nhưng chính những màn drama cẩu huyết và cốt truyện cua gắt này lại khiến show tạp kỹ này bắt đầu leo top, chiếm sóng khắp nơi.
Tối hôm đó, các từ khóa như #ThượngHuyềnNguyệtThịnhTânNguyệt#
#ĐạiTiểuThưNhàHọĐàmXuấtHiệnTạiShowHẹnHò!#
#BàTriệuĐiCôngTácỞHảiThành#
#MạnhĐiềmNhiLênCơnĐiên#
#KẻGiếtNgườiTrongShowHẹnHò#
... lần lượt treo lủng lẳng trên bảng Hot Search.
Show này, bạo thật rồi!
【Tui xem show hẹn hò cũng nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu tiên thấy cái thể loại này, tui chắc chắn kèo này là không có kịch bản đâu, tui khoái xem mấy màn "diễn xuất" bằng tình cảm chân thật như này lắm!】
【Đại sư nhà mình vẫn giữ vững phong độ như mọi khi, nhưng mà tui không hiểu, sao bả lại đối xử đặc biệt với bà cô Mạnh Điềm Nhi thế nhỉ?】
【Chuẩn luôn, tui cũng chả hiểu, tính đại sư trước giờ có ngán bố con thằng nào đâu, có thù là báo ngay tại chỗ, thế mà hôm nay Mạnh Điềm Nhi làm thế với bả, bả vẫn cứ cười hề hề, thật sự là nhìn không thấu.】
【Tui đã bảo là đại sư với Mạnh Điềm Nhi là "real" mà lị!】
【Thật ra thì, hôm nay tui phát hiện Mạnh Điềm Nhi hình như cũng không đáng ghét đến thế, lúc bả lên cơn, tui lại thấy bả... cũng thú vị phết, showbiz cần những người điên ổn định như này.】
【Lầu trên tui thấy bác đói khát lắm rồi đấy.】
【Ơ nhưng mà nói thật lòng, Mạnh Điềm Nhi hôm nay phát điên một trận như thế, tui cũng bớt ghét bả đi nhiều rồi.】
【Đúng đúng, tui thấy bả sống thật, với lại tui tin đại sư, người mà đại sư không ghét thì chắc chắn phải có gì đó đặc biệt, chỉ là chúng ta chưa nhận ra thôi.】
Thật quỷ dị, Mạnh Điềm Nhi - kẻ mà người người đòi đánh, sau ngày hôm nay lại có dấu hiệu "tẩy trắng" thành công, dư luận bắt đầu đảo chiều.
Thế mà lại có người chịu lên tiếng bênh vực cô ta, phải biết là trước đó, cô ta bị toàn cõi mạng anti đến mức nào!
Ngô Mộng Vũ ngồi trong hậu trường, vừa vò đầu bứt tai vừa soi số liệu.
Lượng người xem trực tuyến thì tăng đột biến, đáng mừng rớt nước mắt.
Nhưng tuyến tình cảm của các khách mời nam nữ thì... ôi thôi sầu thúi ruột!
Mang tiếng là show hẹn hò, hot search lên ầm ầm, nhưng mấy cái từ khóa về việc ghép đôi (ship CP) thì ít đến thảm thương.
Cô cũng chẳng biết sự việc đi đến nước này là nên khóc hay nên cười nữa.
"Đạo diễn Ngô, chị sao thế?"
Trợ lý Thời Tử An bưng một tách trà lên, vẻ mặt đầy quan tâm hỏi han.
Ngô Mộng Vũ chống một tay lên đầu, tóc mái bị ép xuống, che khuất đúng một bên mắt.
Cô ma xui quỷ khiến thế nào lại ngẩng đầu lên, giữ nguyên tư thế bị che một mắt, thâm tình nói: "Mắt trái, là để quên đi anh."
Thời Tử An: "???"
Ngô Mộng Vũ đổi tay, che nốt con mắt còn lại: "Mắt phải, là để nhớ về anh!"
Thời Tử An: "..."
Cậu ta mặt không cảm xúc quay lưng đi thẳng ra ngoài.
Ngô Mộng Vũ lúc này mới hoàn hồn, nhận ra mình vừa làm cái trò con bò gì.
Cô vẻ mặt đầy hối hận giơ tay ra: "Khoan đã, chuyện vừa rồi cậu cứ coi như chưa thấy gì đi!"
Thời Tử An bước đi còn nhanh hơn.
Ngô Mộng Vũ ôm đầu đau khổ.
Đều tại cái hướng đi của chương trình này quỷ dị quá mức!
Nếu không thì đường đường là một đại đạo diễn như cô, sao lại bị tra tấn đến mức thần kinh thế này!
-
Cả nhóm quay về ký túc xá.
Sau khi về đến nơi, phòng livestream lớn được chia tách thành sáu phòng nhỏ, tương ứng với ký túc xá của từng người.
Hành lang yên tĩnh, Thịnh Tân Nguyệt đang định đẩy cửa phòng mình thì đột nhiên nghe thấy từ phòng ký túc xá cuối hành lang văng vẳng tiếng nói chuyện.
Cô nhíu mày, tim đập thịch một cái.
Bước tới ngó xem, quả nhiên thấy trong phòng đó đang có hai người.
Chính là hai trong số bốn người lúc chiều chơi Bút Tiên ở đây.
Thịnh Tân Nguyệt vẫn còn nhớ tên họ.
Là Đường Ninh Hà và Hồ Giai Giai.
"Á, Thượng Huyền Nguyệt, là cô à! Các cô đi xem phim về rồi đấy hử!"
Hồ Giai Giai tay cầm cái chổi, ngẩng đầu lên thì thấy ngay Thịnh Tân Nguyệt đang đứng ở cửa.
Cô nàng cười híp mắt vẫy tay: "Bọn tôi vừa mới xem livestream của các cô xong, hả dạ ghê gớm, cái con tiểu tam với thằng ranh con đó, đáng đời bị dạy dỗ một trận nhớ đời!"
Thịnh Tân Nguyệt gật đầu qua loa, ánh mắt dán chặt vào cái hót rác trên tay Đường Ninh Hà.
Trong hót rác, đựng đầy một đống hạt màu vàng kim.
"Cái gì đây?"
Cô hít sâu một hơi, giọng nói không tự chủ được mà trầm xuống.
Đường Ninh Hà nhướng mày: "Cát đấy! Là lúc chiều bọn tôi chơi Bút Tiên ra hố cát trường đào về, nhắc mới nhớ, chuyện này còn phải trách cô đấy."
Nói đoạn, giọng điệu cô nàng còn pha chút oán trách: "Mọi người giờ tốt nghiệp hết rồi, đồ đạc dọn dẹp sạch sẽ, gửi về quê hết cả, mấy đứa bọn tôi tìm nửa ngày trời chả kiếm được tờ giấy trắng nào, chợt nhớ ra cát cũng dùng được, nên mới đi đào một hộp cát."
"Cơ mà mang cát về xong, tôi mới phát hiện trong ngăn kéo có lót sẵn một tờ giấy, thế là dùng giấy luôn cho tiện."
"Cát thì để sang một bên, ai ngờ cô đột nhiên xông vào? Làm bọn tôi giật mình đánh đổ cả hộp cát, cũng vừa mới nhớ ra chưa dọn, đây này, đang quét dọn đây."
Đường Ninh Hà nhún vai, nói với Hồ Giai Giai: "Giờ quét xong rồi, bọn mình còn phải tranh thủ đổ đống cát này lại hố cát nữa, đi trước nhé!"
Hồ Giai Giai có chút áy náy chào Thịnh Tân Nguyệt một tiếng, hai người bước chân vội vã, bưng đống cát đi ra ngoài.
"Cô bị sao thế?"
Mạnh Điềm Nhi nhíu mày nói, "Người ta chỉ chơi đùa chút thôi mà, cô thích lo chuyện bao đồng thế à?"
Thịnh Tân Nguyệt nhìn cô ta đầy ẩn ý: "Nửa đêm đừng có mà khóc."
Mạnh Điềm Nhi: "??"
Cô ta mặt đầy hoang mang: "Tôi có gì mà phải khóc?"
Tuy nhiên, Thịnh Tân Nguyệt chẳng có ý định giải thích nhiều.
-
Màn đêm buông xuống, tất cả mọi người đều chìm vào giấc ngủ say.
Hành lang vắng lặng và trống trải, đột nhiên vang lên tiếng giày cao gót lanh lảnh.
Cộp.
Cộp.
Cộp.
Đề xuất Cổ Đại: Liễm Tài Nhân Sinh
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ